Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 56: Nhược Điểm

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 56: Nhược điểm

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Yên: ". . ."

thôi.

Hoàng đế mỗi ngày một câu thả thính.

Nàng tê dại : "Hoàng thượng vẫn nên chăm chỉ chép kinh ."

Mong rằng cửa Phật tứ đại giai [1] thể chữa chứng si tình .

[1] Tứ đại giai : giáo lý nhà Phật chỉ bốn yếu tố cấu thành vạn vật và con Địa, Thủy, Hỏa, Phong (Đất, Nước, Lửa, Gió) và bản chất chúng "giai ", tức vĩnh hằng, luôn biến đổi, tự ngã cố định, thế gian tất cả đều hư vô.

Tang Yên cáo lui, rời khỏi.

Nàng đến lãnh cung.

Nàng lo cho sức khỏe Tuyên quý phi, đến xem một chút.

ai ngăn cản.

điều thị vệ theo nhiều.

Tang Yên mặc kệ, thì để Thu Chi và Tiểu Quý Tử ở gần hầu hạ, còn những thị vệ khác thì dừng ngoài cửa.

"Tang chủ tử đến ."

Vân Tiếu thấy nàng, mỉm hành lễ, báo tình hình Tuyên quý phi: "Nương nương mới uống thuốc, còn đang ngủ. cần gọi nương nương dậy ạ?"

Tang Yên xua tay, hạ giọng: " cần. đợi cũng ."

Tuyên quý phi ngủ sâu giấc, động tỉnh dậy: "Vân Tiếu, ai đến? Tang đại tiểu thư ?"

Vân Sảo đến gần đáp: " , nương nương. Tang chủ tử đến thăm ."

Tang Yên lúc bước tẩm phòng.

Tuyên quý phi Vân Tiếu đỡ dậy, dung nhan tiều tụy nở nụ : "Ngươi đến ."

Lời cảm giác như quen từ lâu.

vì trông nàng giống ai đấy ?

Tang Yên vốn cận với nàng , mỉm đáp: "Ừ. Hôm nay ngươi thế nào ?"

Tuyên quý phi : "Khá hơn nhiều . Chỉ sức làm gì . . . khụ khụ khụ . . ."

Thấy nàng vẫn ho nhiều, Tang Yên liền bảo Vân Tiếu: "Ngươi bảo Ngự thiện phòng nấu cho nương nương ít lê chưng đường phèn. Dưỡng phổi nhuận họng."

Vân Tiếu lập tức đáp ứng: "Tạ ơn Tang chủ tử. Nô tì ngay."

Nàng như cơn gió thoáng qua.

Tang Yên xuống một chỗ, cũng chẳng gì.

Một gì, hai làm cá mặn lâu , thành sợ giao tiếp.

Tuyên quý phi khơi chuyện, mỉm mở lời: "Ngươi giống với những khác."

Tang Yên hiểu ý, bèn hỏi: "Ngươi ý gì.?”

Tuyên quý phi mỉm giải thích: “Ngươi Hoàng thượng sủng ái, kiêu căng, phóng túng, vẫn giữ bản tâm. Trong hoàng cung, điều hiếm thấy. nghĩ đó cũng lý do Hoàng thượng chỉ sủng một ngươi.”

Tang Yên: “. . .”

?

Thực nàng Hoàng đế thích .

Nàng cảm thấy bản đa sầu đa cảm, quá mức nhạy cảm, tính tình yếu đuối, thiếu cảm giác an . Ngoài gương mặt nguyên chủ, nàng chẳng gì đáng để thích cả.

Những điều , dường như cuối cùng cũng thể với ai đó.

“Từ đến nay, vẫn luôn tự .”

Ở thế giới , nàng chỉ một nhân viên văn phòng bình thường. Ngoại hình bình thường, tài năng bình thường, ai yêu cũng yêu ai. Mỗi ngày lo kiếm sống đủ mệt, chẳng còn sức nghĩ gì khác.

nên, đột ngột đến thế giới , nhận tình yêu Hoàng đế, nàng thật sự thấy hoảng sợ.

Giống như cái bánh bất ngờ rơi từ trời xuống, phản ứng đầu tiên nàng đưa tay hứng, mà vội vàng né sang một bên.

, nàng tự tin đón lấy cái bánh đó, càng tự tin giữ nó.

“Ngươi , quý ở chỗ tự . Năm đó nếu hiểu rõ đạo lý , cũng đến mức rơi kết cục như hôm nay.”

Tuyên quý phi tự giễu một tiếng, : “ nếu thật sự Hoàng thượng sủng ái, sẽ để tâm những thứ đó. Đời ngắn ngủi mấy chục năm, tất nhiên sống cho vui vẻ.”

Tang Yên bình luận.

Làm xã súc lâu năm , nàng thật sự thể phóng túng mà hưởng lạc như .

Tuyên quý phi tiếp: “Ngươi ân nhân cứu mạng , gì để báo đáp, chỉ thể cho ngươi một điều mà ngộ trong mấy năm ở lãnh cung.”

Tang Yên phối hợp hỏi: “Điều gì?”

Tuyên quý phi ho nhẹ vài tiếng :

“Cũng chẳng đạo lý gì, chỉ cảm nhận riêng . cảm thấy danh lợi như mây bay, tự do mới quý nhất. Tất nhiên, tự do . . . khụ khụ khụ. . . tự do thể, mà tự do tâm.”

Tang Yên , nghĩ ngợi, chợt nhận : bao lâu nay, nàng chỉ theo đuổi tự do thể, quên mất tự do trái tim.

“Tâm tự do, trời đất liền rộng.”

“Nhiều khi, nếu ngươi tự tìm phiền não, khác cũng thể khiến ngươi phiền não.”

thứ đều sự tu luyện tâm.”

Tuyên quý phi tiếp tục về những điều nàng ngộ .

Sống bao năm trong lãnh cung mà vẫn giữ sự tỉnh táo sáng suốt như , thể thấy tâm nàng mạnh mẽ đến nhường nào.

Tang Yên thích những nữ tử nội tâm cường đại như thế.

Và kết giao với một như , luôn lợi.

“Ngươi .”

Nàng thành khẩn tiếp nhận lời khuyên: “Tâm chẳng tự do chút nào. Còn tự tìm phiền não. Luôn nghĩ quá nhiều, ai vì mà chịu khổ.”

Tuyên quý phi gật đầu đồng tình:

“Bản thiện lương vốn chẳng , quá thiện lương thì thành ngốc. Năng lực mỗi đều giới hạn. Đừng ôm hết chuyện . Làm hết sức đủ , còn tùy duyên, oán hối.”

Tang Yên suy nghĩ từng câu, thỉnh thoảng gật đầu.

Hai trò chuyện suốt một buổi sáng.

Khi rời , Tang Yên quanh một lượt. Nơi tối tăm, chật hẹp, vật dụng thì tiêu điều tàn tạ. Nàng tự ôm thêm một chuyện . . . Lãnh cung thích hợp để dưỡng bệnh.

nên nàng đến tẩm điện Thanh Ninh tìm Hoàng đế.

---

Bên trong chủ điện Thanh Ninh điện

Hạ Doanh vẫn đang chép kinh Phật.

Chép suốt cả buổi sáng.

chỉ cổ tay đau, cả gáy cũng cứng ngắc.

liền để Bùi Mộ Dương bóp vai cho một lát.

“Hoàng thượng hà tất tự làm việc ?”

Bùi Mộ Dương lộ vẻ đau lòng. bóp vai đ.ấ.m lưng, khuyên: “Nhớ năm , Thái Tổ hoàng đế khi đăng cơ đến Long Thiền tự lễ Phật. Phương trượng Thái Tổ quỳ. Thái Tổ oai phong thế nào? Phật hiện tại, thể để Phật hiện tại quỳ Phật quá kwhs?”

Hạ Doanh cũng điển cố tổ tiên.

Nếu năm đó đến Long Thiền tự, chừng cũng ý định làm theo tổ tiên.

Chỉ . . .

“Trẫm tuy Phật hiện tại, đáng tiếc, hiện tại Phật nhược điểm . . . nên đành quỳ một chút.”

“Hoàng thượng đa tình, quả thật chẳng kém gì Thái Tổ.”

Bùi Mộ Dương còn , Hoàng tộc Hạ thị, đời nào cũng sinh kẻ tình si!

Hạ Doanh rút tay về, chống trán, trong mắt thoáng hiện lên chút mê mang: “Bùi Mộ Dương, ngươi xem, đa tình hơn, vô tình hơn?”

Bùi Mộ Dương dám .

đó, hiển nhiên chỉ Hoàng thượng .

Hạ Doanh dường như cũng cần trả lời, tự tiếp: “Trẫm cảm thấy bây giờ chẳng giống trẫm nữa. lẽ làm thiên tử thái bình thịnh thế quá lâu, khó tránh dính vài chuyện nhi nữ tình trường.”

Ngọn lửa chinh chiến thiên hạ trong lòng vẫn còn đó.

nay, chỉ chiến trường mới cảm giác vẫn đang sống.

thích Tang Yên, dường như cũng khiến cảm giác tương tự.

Tiết chế bạo lực, cẩn trọng mà chiếm hữu.

Nàng tòa thành nhất , một khi đoạt , chính vinh quang cả đời.

“Hoàng thượng, Tang chủ tử đến !”

Một tiểu thái giám vội vã chạy báo.

Hạ Doanh cảm thấy nghĩ gì đến đó, tâm trạng lập tức lên, mỉm ngoài điện.

Tang Yên bước nhanh .

Nàng mặc cung trang màu phù dung, đai lưng treo tua rua mềm mại. Vạt váy chạm đất, theo bước chân mà lay động như gợn sóng.

“Cẩn thận. Đừng ngã.”

lo cho nàng mệt.

"Thế nào? xảy chuyện gì, gấp như ?”

hỏi dậy bước đến nghênh đón.

Tang Yên thở nhẹ một lắc đầu: “ chuyện gì lớn. Chỉ chuyện Tuyên quý phi. Hoàng thượng, hãy cho nàng khỏi lãnh cung .”

Nàng chỉ nghĩ lãnh cung quá tiêu điều, thích hợp dưỡng bệnh. Tuyên quý phi , xứng đáng nơi ở tử tế hơn.

Hạ Doanh hiểu ngay tức khắc.

Sắc mặt đổi hẳn: “Nàng đẩy nữ nhân khác bên trẫm ư?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...