Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 68: Chờ Đợi
Chương 68: Chờ đợi
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Về cái gọi " ", Hạ Doanh thật sự để tâm.
Tối đó mời Tang Yên đến chính điện ăn tối.
Ăn uống no nê xong, đề nghị ôm một cái.
Tang Yên từ chối: " bầu khí."
Hạ Doanh hiểu:
"Bầu khí? Nghĩa ?"
"Tự ngài nghĩ ."
Tang Yên cố ý chọc tức : "Hoàng thượng thông minh thế cơ mà, nghĩ một lát hiểu thôi."
Hạ Doanh: ". . ."
Rốt cuộc ý gì?
nàng làm cho rối tít.
Tang Yên thì tranh thủ chuồn mất.
Chuồn thẳng đến lãnh cung.
Đợi đến khi Hạ Doanh lờ mờ hiểu nàng ý gì, chạy sang thiên điện tìm , mới nàng lãnh cung .
Thỏ hoang nhỏ thật sự ngoan chút nào.
"Meo ao meo ao!"
Bé mèo nhảy lên vai .
Hạ Doanh ôm nó, xuống nhuyễn tháp vuốt ve lông mèo.
vuốt, hỏi: "Tuyết Đoàn, chủ nhân ngươi bao giờ mới về?"
Bé mèo đương nhiên đáp .
Nó ngoan ngoãn cuộn trong lòng , thỉnh thoảng còn vẫy đuôi thích chí.
Gợi ý siêu phẩm: Ba Mươi Triệu Và Một Người Đáng Giá đang nhiều độc giả săn đón.
"Keng!"
Ngoài điện vang tiếng đ.á.n.h kẻng.
Canh một .
Tang Yên vẫn về.
"Keng, keng!"
Canh hai.
Nàng vẫn về.
"Meo ô meo ô. . ."
Con mèo bật khỏi lòng , chạy trốn mất.
Trời ạ, đáng sợ quá!
Vuốt thêm nữa, lông nó rụng sạch mất!
Bùi Mộ Dương sắc mặt Hoàng đế càng lúc càng đen, nhỏ giọng hỏi: " . . . để thần phái mời thử?"
" cần!"
Hạ Doanh lạnh giọng: "Trẫm xem nàng chừng nào mới chịu về!"
bảo mang tấu chương đến.
Chuẩn đây chờ đến cùng.
Bùi Mộ Dương dám khuyên bảo gì nhiều, lập tức khiêng tấu chương tới, lòng thầm nhủ: Tội gì khổ như ? Phái mời chẳng xong ?
Hai tiểu thái giám nhanh chóng mang tấu chương .
Hạ Doanh cáu kỉnh lật xem, thỉnh thoảng quát một câu: "Đáng ghét! Thật đáng ghét!"
Cuối cùng, ném tấu chương cho Bùi Mộ Dương, giận dữ : "Ngươi xem , dám đem tấu chương thành cái dạng c.h.ế.t tiệt !"
Bùi Mộ Dương nhặt tấu chương, vài dòng, lập tức hiểu vì Hoàng đế nổi giận. Vị quan địa phương chắc gì để tấu trình, nên những chuyện vụn vặt trong nhà : mèo ch.ó sinh mấy con, hàng ngày trong vườn hoa gì nở, nở mấy đóa, cây kết bao nhiêu trái, thậm chí còn ghi bản mỗi ngày rụng bao nhiêu sợi tóc. . .
Chẳng trách Hoàng đế giận điên lên.
Tấu chương vốn để báo cáo tình hình địa phương, biến thành tám chuyện với hoàng đế!
gan to bằng trời!
Còn cái việc sinh con đẻ cái, nở hoa kết trái , chẳng biến tướng thúc giục sớm sinh Hoàng tự ?
"Hoàng thượng bớt giận."
Bùi Mộ Dương nghĩ đến việc địa phương ông cai quản trăm họ đầy đủ sung túc, trộm cắp, năm nào cũng đầu khảo hạch, nên khuyên: "Đổng đại nhân do đề bạt lên, hẳn cảm niệm hoàng ân, trong lòng quá cận với nên mới tấu chương như ."
Hạ Doanh hít sâu một , chống trán : ". Ngươi , trẫm đề bạt. trẫm đề bạt! Nhịn! nhịn . . ."
Bùi Mộ Dương: ". . ."
Haiz.
Làm Hoàng đế cũng dễ.
Mỗi thấy mấy bản tấu chương kỳ kỳ quái quái, thật sự khiêu chiến sự nhẫn nại.
Hạ Doanh nén giận, xem thêm mấy quyển nữa, cuối cùng vẫn chịu nổi.
" một đống lời rỗng tuếch!"
Bạn thể thích: Bạn Gái Cũ Tuyệt Sắc Xuất Hiện Trong Lễ Cưới Của Bạn Tôi — Lại Chính Là Phù Dâu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
tức đến mức văng lời thô tục.
Tấu chương một nữa ném xuống.
Bùi Mộ Dương quen cảnh , cúi xuống nhặt, cũng thuận tiện thử một chút. . . ôi chao, gã quen, một vị quan cực kỳ thích nịnh bợ.
nịnh bao nhiêu chữ đây?
lật vài trang, trời đất ơi, dài hơn hai chục trang.
"Giúp trẫm đếm!"
Hạ Doanh so đo thật: "Đếm từng chữ một . . . xem bao nhiêu lời vô nghĩa!"
Bùi Mộ Dương: ". . ."
Ôi trời.
Hoàng đế thật nhàm chán.
Tang chủ t.ử mau tới cứu mạng!!!!
Trong lòng gã gào , ngoài mặt vẫn bình tĩnh đếm từng chữ một.
đếm bao lâu, chỉ hoa cả mắt, cuối cùng cũng đếm xong: "Hồi bẩm Hoàng thượng, tổng cộng một vạn tám nghìn hai trăm chữ!"
"Quá đáng!"
Hạ Doanh vỗ bàn một cái, tức đến n.g.ự.c phập phồng: "Giỏi thật! Thật sự càng ngày càng giỏi!"
Trong đầu Bùi Mộ Dương lúc con , chẳng còn chút thương cảm nào cho vị quan . Thậm chí trong lòng còn tán đồng: quá quắt. cả vạn chữ chỉ để nịnh bợ. Càng ngày càng khoa trương, còn phá luôn kỷ lục. Chủ yếu còn hại gã t.h.ả.m đến thế !
Nhất định xử nghiêm!
Hạ Doanh quả nhiên xử nghiêm, lạnh mặt hạ lệnh: "Lãng Châu quan La Khởi Sơn tận tâm với chánh sự, trong tấu chương lời vô dụng, nhiều mà rỗng tuếch. Cho phạt tám mươi trượng. Bảo Lục T.ử Kình dẫn đến hành hình ngay!"
Bùi Mộ Dương: ". . ."
Xong , xong .
xui xẻo, đụng ngay họng súng.
"Hoàng thượng minh."
Gã vội vàng truyền lệnh.
Đến ngoài điện, gã lập tức phân phó cho tiểu thái giám: "Nhanh nhanh, sang Lãnh cung gọi Tang chủ t.ử về đây."
Nàng về, còn bao nhiêu quan viên vạ lây nữa!
Lãnh cung
Tang Yên chẳng bên điện Thanh Ninh đang căng như dây đàn, nàng đang cùng Tuyên Nhiêu ăn khoai tây chiên.
Khoai tây chiên ngon ăn với tương cà, mà làm tương cả cũng dễ gì mấy, nàng hao hết công phu mới làm xong.
Tốn nhiều thời gian.
Nếu cũng đến mức giờ mới bắt đầu ăn
"Trù nghệ ngươi tuyệt đỉnh đấy."
Tuyên Nhiêu cầm miếng khoai chiên chấm tương cà, ăn khen: " từng gặp ai khéo léo như ngươi. Ở cạnh ngươi, mỗi thời mỗi khắc đều niềm vui bất ngờ. Khi , đây mới nguyên nhân thật sự Hoàng đế thích ngươi."
Tang Yên nghĩ thầm: khoe khoang những thứ mặt . Nếu đầu tiên ăn khoai tây chiên , chắc ghen nổ trời.
"Ngon thật."
Khen xong, Tuyên Nhiêu nảy ý tưởng: "Nếu chúng thể khỏi nơi cung cấm, thử mở một tửu lầu hoặc tiệm cơm nhỏ, chắc chắn khách sẽ đông nườm nượp, mỗi ngày kiếm hoàng kim."
Tang Yên nàng vẽ tương lai, cũng thấy nhiệt huyết: , nếu xuất cung, nàng sẽ mở tửu lâu, truyền bá ẩm thực, hoặc mở một tiệm sách để truyền bá văn hóa, nhất những điều về văn hóa nam nữ bình đẳng . . . mặc dù con đường khó khăn, cũng xem như giúp đỡ trăm họ.
Như , cũng chặn cái miệng Tang Nhược Thủy bảo nàng làm chuyện gì.
"Tuyên Nhiêu, ngươi sẽ như ý."
Một câu chẳng đầu chẳng cuối.
Tuyên Nhiêu ngẩn : "Gì? Ngươi gì?"
Tang Yên thẳng mắt nàng , mỉm : " , Tuyên Nhiêu, ngươi sẽ như ý. sẽ tìm cách khiến Hoàng thượng tự nguyện để ngươi xuất cung."
Ánh mắt nàng kiên định, giống như đang đùa.
Mà việc nàng cũng nhiều .
Tuyên Nhiêu cũng nghiêm túc: "Đa tạ ngươi, A Yên, tấm lòng ngươi dành cho , đừng vì mà làm Hoàng thượng vui."
Tang Yên lắc đầu : " . sẽ khiến Hoàng thượng cam tâm tình nguyện, thậm chí còn thỉnh cầu ngươi xuất cung."
Khi lời , nàng tự tin đến mức thể nghi ngờ.
Tuyên Nhiêu thật sự sững : "Ngươi nghĩ chủ ý gì ?"
Tang Yên chuẩn thì. . .
"Tiểu thư! Tiểu thư!"
Thu Chi cầm một nắm khoai tây chiên chạy vội , nhai : "Tiểu thư, bên điện Thanh Ninh cho đến !"
Tuyên Nhiêu thế, bật : "Chắc chắn Hoàng thượng phái tới giục ngươi."
Tang Yên thì , tiếc nuối : "Ngày nào cũng giục. Phiền thật. ngủ ở đây ngủ thiên điện thì khác gì ?"
Giữa họ hiện tại tiến triển mật nào.
Ngủ ở thì ảnh hưởng gì chứ.
Nếu lo Tuyên Nhiêu gây hại, mấy ngày nay cách nàng làm cũng đủ để Hạ Doanh bỏ lòng phòng .
Tuyên Nhiêu nghĩ một lát, đoán: " lẽ cách một điện, hoàng thượng mới yên lòng hơn?"
Nàng mỉm nhẹ . . . trong nụ chút ghen tị và cô đơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.