Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 75: Mong Cầu

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 75: Mong cầu

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Yên trở về điện phụ Thanh Ninh điện.

ngờ thấy Tang Nhược Thủy ở bên trong.

mỗi xuất hiện chẳng chuyện gì .

gặp rắc rối gì nữa.

Nghĩ , nàng hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”

Tang Nhược Thủy vành mắt đỏ hoe, như thể gặp chuyện gì đau lòng, giọng cũng đầy tủi : “ thể đến ? Chúng tỷ ruột, ngay cả đến đây cũng tư cách ?”

Đấy, bắt đầu bắt cóc đạo đức [1].

[1] Dựa đạo đức ép khác làm chuyện đó .

“Ngươi , ý đó.”

Tang Yên bất đắc dĩ, nàng thê t.h.ả.m như , vội chuyển đề tài: “Ngươi làm thế?”

, Tang Nhược Thủy liền òa .

Tang Yên nàng đến đau đầu: “ , cái gì? chuyện thì .”

Tang Nhược Thủy : “Tỷ tỷ, phụ xảy chuyện .”

Tang Yên: “. . .”

Phụ nguyên chủ đang diệt châu chấu ở Ô châu ?

Làm gặp chuyện?

Làm nhiệm vụ?

“Chuyện gì? xem nào.”

Nàng giục.

Tang Nhược Thủy tiếp tục : “ nhận thư từ nhà, phụ ở Ô châu ám sát, sống c.h.ế.t rõ.”

Tang Yên giật : “ như ? Chuyện xảy bao lâu ? Hung thủ ai?”

Tang Nhược Thủy lắc đầu: “ . Hoàng thượng hẳn .”

Tang Yên lập tức mời Hoàng đế.

Hạ Doanh đến nơi, thấy Tang Nhược Thủy đang , liền hiểu chuyện phụ Tang Yên ám sát lộ.

Sắc mặt tối sầm, lạnh giọng: “Tang phi, đây Thanh Ninh điện, gì thì .”

Tang Yên đang trách tội, cũng bênh Tang Nhược Thủy, chỉ : “Hoàng thượng, Nhược Thủy phụ ám sát. Hiện giờ thế nào ?”

Hạ Doanh phất tay bảo Tang Nhược Thủy lui xuống, thật: “Vẫn còn đang hôn mê.”

nguy hiểm ?”

“Vết thương lệch tim một chút, chắc hẳn sẽ qua khỏi.”

“Tại hoàng thượng với ?”

với nàng, nàng lo lắng cho ông . đau lòng.”

Thực đau lòng một chuyện, nàng nhớ đến khác mới thật.

Cho dù đó phụ nàng, cũng nàng đặt quá nhiều tâm tư lên đó.

Tang Yên suy nghĩ thật , cảm động : “Hoàng thượng suy nghĩ cho , vui. Chỉ phận làm con, phụ thương hôn mê, ở đây thong dong oanh oanh yến yến, vẫn thấy chút .”

Dù nàng con gái Tang Khôn, đang mang phận con gái .

Nơm nớp lo sợ cả ngày thì đến nổi, bề ngoài thì vẫn làm.

Hạ Doanh thấy thái độ nàng dịu , cũng nhận : “ trẫm .”

Tang Yên quan tâm việc , hỏi: “ điều tra nguyên nhân ?”

“Vẫn đang điều tra. Giao cho Tạ Toại xử lý. Địa bàn gần Ô châu, nhanh nhạy khôn khéo, thủ đoạn mạnh mẽ, sẽ sớm kết quả. Nàng yên tâm, kẻ dám động đến ông , trẫm tuyệt đối bỏ qua.”

“Oan đầu, nợ chủ cứ điều tra rõ ràng hãy .”

Tang Yên nắm rõ bộ sự việc, nên đ.á.n.h giá.

Họ chỉ thể chờ kết quả điều tra.

Một mực chờ suốt ba ngày.

Tang Khôn tỉnh Tạ Toại hộ tống về Kinh, đồng thời báo cáo kết quả vụ án.

Tang Yên cũng gặp y ở Thanh Ninh điện.

Trông y và Tạ Cẩm Hoa giống chút nào, Tạ Cẩm Hoa đầy đặn đáng yêu, Tạ Toại mang hình thể nhỏ gầy, tay dài chân dài, gương mặt cũng gầy gò, màu da thì trắng đến mức bất thường, thật y hề , qua một chút cảm giác như ma quỷ.

Y quỳ xuống trần thuật vụ án: "Thần tra rõ vụ án, khi Tang Khôn ở Ô châu diệt trừ châu chấu, mua năm nghìn con vịt từ trong tay một thương hộ, cố ý ép giá xuống thấp, khất nợ thương hộ nhiều tiền. Thương hộ vốn vay mượn để sống cho qua ngày, dựa cuộc làm ăn để đông sơn tái khởi, vực cơ nghiệp, kết quả mộng vỡ tan, thê t.ử cũng vì khó sinh mà c.h.ế.t, uất hận nên mới thuê sát thủ hành thích."

Hạ Doanh long tháp, tay xoa xoa trán, hỏi: “Tang Khôn thế nào?”

Tạ Toại đáp: “Ông chính miệng thừa nhận bản phân làm tròn bổn phận.”

“Thương hộ thì ?”

sợ tội tự sát.”

“Kẻ hành thích?”

“Thần vẽ chân dung, nhất định sẽ bắt về quy án.”

Dường như chẳng gì bất thường.

Tang Yên một bên, trong lòng thấy ngờ vực.

Tại lúc thương hộ đặt hết hy vọng lứa vịt ?

lúc vợ qua đời vì khó sinh, khiến tuyệt vọng?

còn sợ tội tự sát?

Đang nghĩ ngợi, nàng Hoàng đế hỏi: “Ngươi cũng cho rằng vụ án kết thúc như ?”

Tạ Toại lắc đầu: “Thần cho rằng vẫn nội tình phơi bày.”

Hạ Doanh lòng nở nụ : “ thử xem.”

cũng nghĩ giống Tang Yên . . . thứ quá mức trùng hợp.

Tạ Toại : "Một thương hộ bình thường dám thuê g.i.ế.c một đại thần đương triều? Quá to gan! Mà sát thủ bình thường cũng dám nhận loại việc . Tuy sức ép tiền bạc, tất kẻ dám liều, nếu thương hộ tiền lớn như , tại dùng nó để đông sơn tái khởi chứ? Cho nên, chắc chắn phía vụ án còn khác nhúng tay ."

Hạ Doanh gật đầu đầy tán thưởng: “ như thế, trọng điểm vụ án sẽ ở tên sát thủ . Ngươi âm thầm điều tra cho kỹ. Lui xuống .”

“Thần tuân chỉ.”

Tạ Toại dậy chuẩn cáo lui, chợt nhớ một chuyện, liền quỳ xuống nữa: “Hoàng thượng, thần thần cho xuất cung?”

Hạ Doanh lạnh nhạt đáp: “Ừ.”

Sắc mặt Tạ Toại trở nên căng thẳng: “Chẳng lẽ thần làm ?”

Hạ Doanh lắc đầu: “ .”

Tạ Toại yên tâm, ngay đó lộ vẻ thất vọng: “ tại Hoàng thượng cho phép xuất cung? Thần ở nơi xa, ngày đêm quên ơn Hoàng thượng cất nhắc, nên mới đưa cung, để sinh hạ hoàng tự cho Hoàng thượng . . .”

“Tạ ái khanh . . .”

Hạ Doanh cắt lời, hỏi ngược : “Trẫm chỉ một trái tim, chỉ thể cho một . Như , khanh còn trong cung ?”

Tạ Toại thật sự nghĩ thế.

Y sinh trong nghèo khó, từ nhỏ đói rét triền miên, Hoàng đế thu Mẫn châu cứu y khi y sắp c.h.ế.t đói, ban cho y cơ hội làm quan.

Hạ Doanh Hoàng đế, đại ân nhân y.

Hoàng đế quyền cao chức trọng, giàu khắp bốn bể.

Điều duy nhất y thể làm đưa cung, sinh Hoàng tự cho hoàng đế, để báo đáp ân tình.

“Hoàng thượng lo việc thiên hạ, thần dám xa xỉ mong cầu trái tim ?”

Y căn bản cần tình cảm Hoàng đế.

Sứ mệnh y sinh hoàng tự.

Hạ Doanh lời đó chặn đến nghẹn lời.

Tang Yên cảnh , liền lên tiếng: “Đại nhân, ngươi từng cầu xin tình cảm Hoàng thượng. Chính vì , nàng càng nên tự do. Nàng phù hợp với hậu cung.”

Tạ Toại chút chuyện trong cung, cũng phận Tang Yên, lập tức : "Chắc tiểu thư đây Hoàng đế sủng ái? Nếu thánh tâm, thì cảm tạ ơn đức, thể ghen tuông đến mức ?"

T giống hệt đám đại thần bên ngoài, cho rằng Hoàng đế đuổi phi tần khỏi cung vì Tang Yên.

Tang Yên gánh nồi oan.

“Xin Hoàng thượng suy xét.”

Tạ Toại cúi đầu thật sâu, trịnh trọng : “Xin hoàng thượng lưu hậu phi, để sớm sinh hoàng tự.”

Tang Yên vốn thích Tạ Cẩm Hoa, nên cũng chút thiện cảm với Tạ Toại. giờ thấy y thúc ép sinh con giống như các đại thần cổ hủ khác, nàng chẳng thêm nữa.

Hạ Doanh thì càng mất kiên nhẫn, đang định nổi giận. . .

Bùi Mộ Dương bước lên, khẽ bên tai : “Hoàng thượng, Tạ thị đến .”

Hạ Doanh mặt lạnh: “Cho nàng .”

lâu .

Tạ Cẩm Hoa bước điện.

Nàng đỏ hoe mắt, mặt còn vệt nước mắt khô. Quỳ xuống bên cạnh Tạ Toại, mở miệng nghẹn ngào cầu xin:

“Ca ca, về nhà. Ca ca, đừng để đây nữa.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...