Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 85: Sợ Bóng Sợ Gió

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 85: Sợ bóng sợ gió

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

“Hoàng thượng!”

Thị vệ xông , thấy cảnh , ai nấy đều kinh hãi thất sắc.

“Mau gọi ngự y! Hoàng thượng thổ huyết !”

Bùi Mộ Dương gào to.

Cả một mảnh hỗn loạn.

Hạ Doanh từ từ tỉnh , trong mắt còn ngấn lệ, trong miệng nghiến răng căm hận: “Bùi Y Thanh, trẫm g.i.ế.c ngươi! A a”

Đau đớn đến tột cùng, lý trí tan vỡ, giống như dã thú dồn đến bờ vực

Trường kiếm gọn trong tay.

lau vết m.á.u nơi khóe miệng, định g.i.ế.c Thái hậu.

Bùi Mộ Dương cùng các thị vệ đồng loạt ôm c.h.ặ.t lấy , lớn tiếng gọi: “Hoàng thượng, Hoàng thượng xin nén bi thương! Hoàng thượng hãy bình tĩnh! Thái hậu thể g.i.ế.c! Hoàng thượng!”

“Cút! Vì thể g.i.ế.c! Trẫm g.i.ế.c bà ! Tất cả đều c.h.ế.t! trong Vĩnh Thọ điện, bộ c.h.ế.t! Bùi gia tru di cửu tộc! Tất cả bọn họ đều . . .”

Hai chữ “bồi táng” còn kịp thốt , tấm vải trắng bỗng phát một âm thanh yếu ớt: “Hoàng . . . thượn. . .”

Chỉ hai chữ, tựa như âm thanh từ thiên giới, khống chế con ác thú hung bạo .

“Bùi Mộ Dương, , tiếng . . . giọng nàng . . .”

Hạ Doanh sững tại chỗ, dám đầu: “ trẫm nhầm ? Trẫm thấy giọng nàng . Nàng đang gọi trẫm.”

“Hoàng thượng. . .”

Như để đáp lời , hai chữ vang lên rõ ràng hơn.

Bùi Mộ Dương về phía đắp vải trắng, cũng dám cử động: “Hình, hình như . . .”

hiệu cho thị vệ bên cạnh vén tấm vải trắng lên.

Tim gã căng thẳng đến mức sắp nhảy ngoài, ông trời ơi, xin hãy phù hộ Tang chủ t.ử còn sống. Nếu , Hoàng thượng sống thế nào đây?

Tấm vải trắng cuối cùng cũng vén lên.

Tang Yên ngủ lâu, lúc mắt bất ngờ sáng rực, chút dám mở mắt, chỉ khẽ gọi: “Hoàng, Hoàng . . . thượng. . .”

Bùi Mộ Dương gần như mừng đến rơi lệ: “Hoàng thượng, Hoàng thượng! Tang chủ t.ử! Nàng còn sống! Trời phù hộ, Tang chủ t.ử còn sống !”

Lúc Hạ Doanh mới dám đầu.

đó, thấy Tang Yên chậm rãi dậy, ánh mắt mơ hồ, dường như còn chuyện gì xảy .

“Tang . . . Tang Yên?”

bước tới, tay chân lạnh ngắt, môi run rẩy.

Nàng . . . vẫn nàng ?

Tang Yên thấy Hoàng đế, tủi òa : “ giờ mới tới. sợ lắm. Thật sự. sắp dọa c.h.ế.t .”

nàng!

nàng thật !

Hạ Doanh đột ngột ôm chầm lấy nàng, niềm vui mừng mất khống chế , khiến hôn loạn xạ lên má nàng, trán nàng, cả mái tóc nàng: “Xin , trẫm , trẫm . Nàng đ.á.n.h trẫm . A Yên, A Yên trẫm, nàng trở về , thật , thật . . .”

Tang Yên ôm c.h.ặ.t đến mức khó thở.

hôn loạn xạ lên nàng, trông chẳng khác nào một chú ch.ó nhỏ đang vui sướng.

đáng yêu, cũng khiến thoải mái.

Đầy cả nước miếng.

, thả . . .”

thả, thả. Trẫm buông tay, nàng biến mất.”

vẫn cảm giác an , chỉ thể ôm c.h.ặ.t nàng trong lòng, siết c.h.ặ.t hết đến khác.

Tang Yên hô hấp khó khăn, buộc giãy giụa: “Buông , Hạ Doanh, sắp siết c.h.ế.t .”

Bùi Mộ Dương thấy tình hình , vội vàng khuyên nhủ: “Hoàng thượng, Hoàng thượng, Tang chủ t.ử thật sự sắp thở nổi ! Hoàng thượng, mau nới tay .”

Hạ Doanh vẫn buông, ôm c.h.ặ.t trong lòng, tham lam hít lấy mùi hương nàng, miệng thì thầm: “ trẫm, trẫm. ai cướp .”

Thật sự trông như phát điên .

Tang Yên tức đến mức cào nát mặt , mềm lòng sự thâm tình .

Hóa , yêu nàng đến mức , cuồng nhiệt như lửa, gần như điên cuồng.

Nàng cảm thấy sắp ngọn lửa yêu thương thiêu c.h.ế.t .

Bùi Mộ Dương thấy nỡ , thấy Tang Yên sắp siết c.h.ế.t trong lòng Hoàng đế, chỉ đành đổi cách khuyên nhủ: “Hoàng thượng, ngự y tới, để họ xem cho Tang chủ t.ử, còn vấn đề gì khác ?”

.

Chuyện quan trọng.

Tang Yên lúc tỉnh , khi nào hồi quang phản chiếu ?

Tay chân Hạ Doanh run lên, giọng cũng run rẩy: “Gọi . . . gọi ngự y qua! Nhất định, nhất định đảm bảo nàng bình an vô sự, nếu . . . g.i.ế.c, g.i.ế.c hết.”

Bùi Mộ Dương: . . .

Ngự y: . . .

Tang Yên: . . .

làm thật sự cứu nàng ?

Dọa c.h.ế.t ngự y , ai còn dám chữa bệnh cho nàng?

Hai vị ngự y run run tới.

Tang Yên thấy họ dọa sợ, liền dịu giọng trấn an: “ . Các ngươi cứ chẩn trị . Bất luận kết quả thế nào, cũng sẽ để Hoàng thượng làm hại các ngươi.”

Hai ngự y lời nàng mặt Hoàng đế xưa nay trọng lượng, lúc mới bình tĩnh hơn đôi chút.

Tang Yên chậm rãi đưa tay .

Hai ngự y lượt bắt mạch cho nàng, thứ đều định.

đó xem sắc mặt nàng, hồng hào trở , trong mắt cũng thần sắc, liền : “ thể Tang chủ t.ử , lẽ chỉ kinh hãi chút ít. Đợi thần kê vài thang t.h.u.ố.c an thần, uống .”

Hạ Doanh xong vẫn còn yên tâm: “Nếu nàng , . . .”

bất động ở đây, còn phủ vải trắng.

Đáng c.h.ế.t!

Ai làm chuyện xui xẻo như với nàng!

“Đem bộ cung nữ thái giám lôi tới đây.”

“Tuân mệnh.”

Bùi Mộ Dương truyền lệnh.

Hạ Doanh hỏi Tang Yên: “Giờ nàng cảm thấy thế nào? chỗ nào khó chịu ? Tới đây . . . xảy chuyện gì?”

Tang Yên thành thật đáp: “, cảm giác gì đặc biệt, chỉ buồn ngủ thôi, tới đây xong . . . một đạo cô xem tướng cho , xem xong cũng chẳng tướng gì, Thái hậu liền cho đưa tới đây. lâu , Bồ Châu mang rượu tới. tưởng rượu độc, sợ đến c.h.ế.t khiếp. Giờ xem . . . lẽ .”

Thái hậu rốt cuộc làm gì?

mang rượu tới ép nàng uống, rượu độc, rốt cuộc chỉ để dọa nàng một phen ?

Cùng lúc đó

Chính điện Vĩnh Thọ

Thái hậu ngã nhuyễn tháp, lẩm bẩm: “Cuối cùng vẫn ai gia mềm lòng.”

Lão thái giám vẫn còn sợ hãi, nhịn : “May mà Thái hậu nhân từ. Nếu hôm nay e khó mà thoátđược.”

Hoàng thượng điên cuồng như , nếu Tang Yên thật sự c.h.ế.t , sẽ bao nhiêu chôn theo nàng.

“Khụ khụ khụ!”

Thái hậu ho một lúc, thở dài: “ ai gia nhân từ, mà ai gia buộc nhân từ.”

Lão thái giám hiểu: “Lời Thái hậu ý gì?”

Thái hậu nhắm mắt , thở một hồi, chậm rãi : “Vạn Chương , khi c.h.ế.t, ai gia từng triệu kiến . sắp tận mệnh. Giờ quả nhiên c.h.ế.t t.h.ả.m. Rõ ràng thể tránh , dùng chính mạng sống để chứng minh năng lực. Khụ khụ khụ . . . ai gia thể tin lời , Tang gia nữ chính duyên Hoàng đế, hoàng tự chỉ thể xuất từ bụng nàng.”

Thì .

Lão thái giám : “Những lời Thái hậu, xin đừng mặt Hoàng thượng. Chỉ rằng mềm lòng . Như , Hoàng thượng mới thể khoan thứ cho chuyện hôm nay.”

Thái hậu gì, chống đỡ thể dậy, ho khan : “Thôi, dìu ai gia qua đó.”

Lão thái giám vội đáp: “.”

Đợi họ tới thiên điện. . .

Hạ Doanh thấy bà, liền ôm c.h.ặ.t Tang Yên lòng, ánh mắt đầy cảnh giác và sắc lạnh: “Ngươi tới làm gì? Trẫm còn truy cứu chuyện ngươi, ngươi mà. . .”

“Hoàng thượng phát bệnh. Quả nhiên chính duyên ?”

Hai câu Thái hậu khiến cả phòng chấn động.

Khoảnh khắc , mới nhớ tới căn bệnh quái lạ Hoàng đế - gần nữ sắc.

Bao gồm cả chính Hoàng đế.

ôm Tang Yên, hôn Tang Yên, thậm chí lúc còn ôm c.h.ặ.t nàng, hề phản ứng gì.

Nếu đó ý thức , quên mất bệnh, thì bây giờ nhớ , đáng lẽ cũng phát bệnh.

.

trong lòng hương mềm vô cốt, chỉ khiến say mê, sinh chút ngứa ngáy cảm giác ghê tởm nào.

Một ý nghĩ táo bạo theo đó nảy sinh trong lòng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...