Cái Kết Trọn Vẹn
Chương 20:
"Kh! Hạ Tư Chiêu, kh được c.h.ế.t!" Giọng của An Ninh run rẩy.
"Kiếp sau..."
Đồng t.ử của Hạ Tư Chiêu bắt đầu rệu rã, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp dán chặt vào khuôn mặt cô, run rẩy đưa tay muốn chạm vào mặt An Ninh.
"Kiếp sau, nhất định sẽ giữ trọn lời hứa... kh bao giờ... kh rời xa em nữa..."
Nói xong câu đó, bàn tay của Hạ Tư Chiêu vô lực bu thõng, nhắm nghiền đôi mắt.
Cơ thể của Hạ Tư Chiêu hoàn toàn mất ểm tựa, toàn bộ trọng lượng nặng nề đổ ập lên .
Một giọt lệ nóng hổi lăn dài từ hốc mắt khô khốc đau nhức của , hòa cùng dòng m.á.u ấm nóng của , chảy dài xuống.
"Hạ... Tư Chiêu?" cố gắng đ.á.n.h thức , nhưng kh lời hồi đáp nào.
Cảnh sát ở đằng xa cuối cùng cũng đến, chúng đã được cứu viện.
Cảnh sát và nhân viên y tế x tới, cẩn thận di dời t.h.i t.h.ể kh còn hơi thở của Hạ Tư Chiêu ra khỏi .
Nhân viên cấp cứu nh chóng kiểm tra, một lát sau, họ nặng nề lắc đầu với vị quản gia do nhà họ Hạ cử đến.
"Thưa , Hạ tiên sinh đã t.ử vong tại chỗ."
"Kh Ninh Ninh, muốn khóc thì cứ khóc ra ."
mang theo nỗi sợ hãi muộn màng, kh ngừng xoa nhẹ lưng , nước mắt cũng rơi xuống mái tóc .
ngồi thẫn thờ trong lòng Hứa Đình, ánh mắt trống rỗng qua vai , dõi theo các nhân viên y tế đang dùng tấm vải trắng từ từ phủ lên đàn sẽ kh bao giờ nói chuyện, kh bao giờ cử động, và cũng chẳng bao giờ được nữa.
Ánh lửa từ vụ nổ vẫn còn bập bùng phía xa, soi sáng một góc bờ biển thấm đẫm m.á.u và cái c.h.ế.t này.
Hận lâu như thế, oán lâu như thế, mưu tính lâu như thế.
Cuối cùng lại kết thúc bằng cách này, một dấu chấm hết vội vã và t.h.ả.m khốc.
nén đau thương, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Kiếp này đã trải qua quá nhiều sự mất mát, đầu tiên là một gia đình trọn vẹn, sau đó là tình yêu, và đến mẹ .
thật sự kh muốn mất thêm bất kỳ ai nữa.
Cuối cùng, lẽ là ý trời, t.h.i t.h.ể của An Vũ kh được tìm th, hoàn toàn biến mất giữa biển khơi mênh m.
Bốn năm sau.
Tại một thành phố th bình và đáng sống ở Bắc Âu, sắc thu vẫn say đắm lòng như cũ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Văn phòng luật của được đặt tại một vị trí phong cảnh tuyệt đẹp ở trung tâm thành phố. Ngoài cửa sổ là dòng kênh êm đềm và lá rụng muôn màu, bên trong là đội ngũ tinh do chiêu mộ.
Giờ đây, đã là một cộng sự tiếng trong ngành, chuyên về các vụ án bảo vệ phụ nữ và tr chấp gia đình. Sự tháo vát, chuyên nghiệp và mạnh mẽ đã khiến d hiệu "Giai nhân Đ Phương bất bại" ngày càng lan xa.
Tổ ấm của và Hứa Đình nằm ở một nơi kh xa văn phòng.
Ngôi nhà do và tự tay trang trí, đó là một căn nhà màu trắng sân vườn, trong sân trồng đầy những loại cây mà yêu thích.
Kết hôn bốn năm, chúng một cặp song sinh một trai một gái vô cùng đáng yêu. trai giống Hứa Đình, ôn hòa và hay cười, còn em gái lại thừa hưởng đôi mắt của , l lợi nhưng cũng chút bướng bỉnh.
Hứa Đình giảng dạy tại một trường đại học d tiếng ở địa phương. Những lúc rảnh rỗi, hai chúng thường đưa các con du lịch, cuộc sống trôi qua bình yên và ấm áp.
Mỗi năm vào độ cuối thu, đều cùng Hứa Đình và các con trở về Cảng Thành một lần.
Nhưng kh để xử lý c việc, cũng chẳng để hoài niệm quá khứ.
Chúng đến một nghĩa trang yên tĩnh và trang nghiêm hướng ra biển.
Trước một ngôi mộ được chăm sóc sạch sẽ, đặt xuống hai bó hoa, một bó bách hợp trắng tinh khiết, một bó cúc họa mi th nhã.
nắm tay các con, ngồi xuống chỉ vào tấm ảnh trắng đen đã ngưng đọng dòng thời gian trên bia mộ và bảo chúng:
"Đây là chú Hạ, là một cố nhân mà mẹ đã quen biết từ nhiều năm về trước."
khựng lại một chút, vào đôi mắt trong veo đầy tò mờ của các con, chậm rãi bổ sung với giọng ệu trịnh trọng:
"Cũng chính là năm xưa đã cứu mạng mẹ. Các con nhớ kỹ, biết sống ơn nghĩa."
Hứa Đình đứng bên cạnh khẽ ôm l vai , ánh mắt dịu dàng dừng lại trên và các con, hướng về phía đàn trên bia mộ một cái biết ơn, sau đó cúi chào thật sâu.
Gió biển thổi qua mang theo hơi thở từ phương xa, làm lay động những bó hoa trước bia mộ.
lặng lẽ bia mộ, hồi tưởng lại những chuyện đã qua, chỉ cảm th mọi chuyện giống như một giấc chiêm bao.
Những hận thù từ lâu đã lắng xuống và phai mờ theo năm tháng.
"Chúng ta thôi Ninh Ninh, nếu kh lát nữa sẽ kh kịp chuyến bay đâu." Hứa Đình đồng hồ, khẽ nhắc nhở.
"Vâng." thu hồi ánh mắt, tấm bia mộ lần cuối nắm c.h.ặ.t t.a.y các con, xoay đón ánh nắng về phía xe.
Phía sau lưng, bia mộ vẫn lặng lẽ đứng đó, hướng về phía biển khơi, chứng kiến bốn mùa luân chuyển.
Như vậy, lẽ đã là cái kết trọn vẹn nhất .
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.