Cái Kết Trọn Vẹn
Chương 9:
Suốt chặng đường, lòng ta rối bời, liên tục gọi vào số của An Ninh nhưng thứ nhận lại luôn là tiếng th báo lạnh lùng của tổng đài.
Ngọn gió lạnh từ cửa sổ tạt vào giúp Hạ Tư Chiêu tỉnh táo lại đôi chút, ta lập tức gọi ện cho trụ sở chính:
"Th báo cho mọi tạm dừng toàn bộ c việc hiện tại, lập tức huy động mọi tìm kiếm An Ninh khắp Hong Kong cho ! Tập trung kiểm tra tất cả các tuyến đường rời cảng, đặc biệt là sân bay! muốn biết cô đã mua vé chuyến bay nào, đích đến là ở đâu?"
Mỗi giây mỗi phút trôi qua đều khiến ta vô cùng khổ sở.
Dòng xe cộ trên cao tốc hướng ra sân bay lúc này tr thật chướng mắt, ta hối thúc tài xế liên tục vượt xe, vượt cả đèn vàng, trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ: Chặn cô lại! chặn cô lại bằng được!
Khi ta lao đến sảnh khởi hành quốc tế của sân bay với tốc độ nh nhất, thuộc hạ thân tín của ta đã cùng vài chờ sẵn ở đó, nhưng sắc mặt ai n đều vô cùng khó coi.
"An Ninh đâu?" Hạ Tư Chiêu đỏ ngầu mắt, túm chặt l cổ áo tên cầm đầu, qu quất khắp nơi vẫn kh th bóng dáng cô đâu.
Tên thuộc hạ khó xử lên tiếng: "Chúng đã phong tỏa sân bay, cũng đã hỏi nhân viên hàng kh, nhưng từ rạng sáng hôm nay đến nay, tất cả các chuyến bay bao gồm cả phi cơ riêng đều kh tìm th th tin định d nào của cô An Ninh."
Hạ Tư Chiêu bu cổ áo ra, loạng choạng lùi lại một bước: "Nhưng đoạn cuối buổi livestream rõ ràng cô đang lái xe về hướng sân bay mà, các đã kiểm tra camera giám sát chưa?"
Tên thuộc hạ hít sâu một hơi, đặt hồ sơ đã ều tra được trước mặt Hạ Tư Chiêu.
"Chúng đang đồng bộ trích xuất dữ liệu, theo kết quả sàng lọc nh hiện tại, xe của cô An Ninh đã mất dấu tại một ngã ba cách sân bay khoảng ba cây số, nơi đó một con đường cũ dẫn ra bến tàu tư nhân."
Bến tàu tư nhân...
Hạ Tư Chiêu kh hề ngoảnh lại, một lần nữa leo lên xe lao thẳng về hướng bến tàu tư nhân.
Xe vừa mới rời khỏi khu vực sân bay đã bị ba chiếc xe bọc thép đen tuyền vây chặn trước sau, ép dừng lại bên một lề đường khá vắng vẻ.
Hạ Tư Chiêu cau mày, đang định nổi giận thì th cửa chiếc xe ở giữa mở ra, quản gia của biệt thự cũ họ Hạ cùng hai vệ sĩ thân cận bước xuống.
Quản gia vẻ mặt cung kính, hơi cúi : "Thiếu gia, lão phu nhân mời về nhà ngay lập tức."
Hạ Tư Chiêu hạ cửa kính xe xuống, mặt mũi tối sầm: "Tránh ra! Bây giờ kh rảnh, nửa tiếng sau sẽ tự về tạ tội với mẹ."
Quản gia thở dài, hai tên vệ sĩ phía sau một trái một kéo cửa xe của Hạ Tư Chiêu, lôi tuột ta ra ngoài.
"Thiếu gia, lão phu nhân đã đoán trước là sẽ kh chịu về, xin th cảm cho."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi Hạ Tư Chiêu nhận ra ều kh ổn thì quản gia đã l ra một ống tiêm nhỏ chuyên dụng, động tác nh như chớp đ.â.m vào cổ ta.
Khi ta tỉnh lại lần nữa, đã về đến biệt thự cũ của nhà họ Hạ. Vùng cổ cảm giác đau nhói nhẹ, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng.
"Tư Chiêu, con tỉnh à?" Hạ phu nhân sự giận dữ và vẻ nôn nóng chưa tan trong mắt con trai, khẽ thở dài một tiếng gần như kh nghe th.
"Mẹ! Mẹ biết đang làm gì kh? An Ninh lẽ đã từ bến tàu , con chặn cô lại."
Hạ Tư Chiêu chống tay vào thành sofa đứng dậy, cơ thể vẫn còn hơi bủn rủn, nhưng đã bị Hạ phu nhân ấn ngược trở lại giường.
"Con kh được đâu hết! Vì một phụ nữ đã quyết tâm dứt áo ra , còn đem thể diện nhà họ Hạ quẳng xuống đất chà đạp mà con lại chạy loạn khắp Hong Kong như kẻ mất hồn thế này, con muốn tất cả phóng viên đều xem nhà họ Hạ là trò cười à?"
"Con kh quan tâm trò cười gì hết! Con tìm được cô !"
Hạ Tư Chiêu đỏ ngầu mắt, ta chỉ muốn tìm lại An Ninh.
"Tư Chiêu, con tỉnh táo lại ! Con biết hôm nay giá cổ phiếu của Tập đoàn Kim Đạt đã giảm bao nhiêu kh?"
Hạ phu nhân đứng dậy, bước đến trước mặt con trai, giọng nói nặng nề: "Sự nghiệp mà cha con để lại kh thể bị hủy hoại vì sự bốc đồng và thói nữ nhi thường tình của con được! Từ hôm nay, con ở yên trong nhà cho mẹ, kh được đâu hết, lo mà xử lý cho tốt những rắc rối của tập đoàn do vụ bê bối lần này gây ra, đó mới là việc con nên làm lúc này!"
Những lời này của Hạ phu nhân như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu khiến ta tỉnh ngộ.
Sắc mặt Hạ Tư Chiêu trầm xuống, tâm trạng dần bình tĩnh lại. ta biết mẹ nói phần đúng, nhưng hễ nghĩ đến việc An Ninh thể biến mất vĩnh viễn, trái tim ta lại như bị bóp nghẹt.
"Còn về con bé An Vũ kia, con mau dẹp bỏ ý định đó , đừng bao giờ mơ tưởng đến chuyện đưa nó bước chân vào cửa nhà họ Hạ lần nữa!"
Nhắc đến An Vũ, Hạ Tư Chiêu ngẩng đầu phân bua: "Đối với con cô chỉ là một em gái thôi. Năm đó con suýt c.h.ế.t trong đám cháy, là cô đã cứu con, con chỉ muốn đền đáp ơn nghĩa thôi mà."
Hạ phu nhân lắc đầu, cười lạnh một tiếng ném một bìa hồ sơ xuống trước mặt ta.
Hạ Tư Chiêu sững sờ túi hồ sơ đó, ta do dự đưa tay ra rút những thứ bên trong.
"Những năm qua mẹ vẫn luôn tài trợ cho nữ sinh này. Sở dĩ kh nói cho con biết là vì sợ con vẫn còn ám ảnh về vụ hỏa hoạn năm xưa, kh ngờ lại bị kẻ khác lợi dụng sơ hở."
"Tư Chiêu, năm xưa con sống c.h.ế.t đòi cưới An Ninh, mẹ kh thích con bé nhưng cũng đã đồng ý với con. Lần này con nhất định nghe mẹ, xử lý xong việc của tập đoàn hãy tìm con bé."
"Đến lúc đó, mẹ sẽ kh ngăn cản con."
Chưa có bình luận nào cho chương này.