Cấm Dục Tiểu Thúc Không Giả Vờ Nữa: Phó Tổng Truy Thê
Chương 767: Rơi Vào Tay Giặc, Cơn Thịnh Nộ Của Phó Tổng
Thẩm Dư Ninh làm vậy chính là muốn bảo vệ Louis bằng mọi giá.
Cho dù gặp nguy hiểm hay bị bắt làm con tin, ít nhất cô cũng sẽ kh bị đe dọa đến tính mạng ngay lập tức.
Nhưng cô tuyệt đối kh thể trơ mắt Louis xảy ra chuyện!
Tầm mắt Cừu Hoằng khóa chặt l Thẩm Dư Ninh. Gã đương nhiên biết rõ, phụ nữ này chính là con bài duy nhất thể uy h.i.ế.p được Phó Tư Thần.
th bên cạnh cô lúc này kh vệ sĩ bảo vệ, tuy Holson kh ra lệnh bắt cô, nhưng đây lại là cơ hội tuyệt vời để Cừu Hoằng giải quyết ân oán cá nhân.
"Thẩm tiểu thư, một đứa trẻ kh chung dòng máu, đáng để cô liều mạng bảo vệ ?" Cừu Hoằng lạnh lùng hỏi.
"Đương nhiên là đáng!"
Ánh mắt Thẩm Dư Ninh kiên định, sắc bén kh chút sợ hãi. Cô kh thể lường trước được một kẻ ên loạn như Cừu Hoằng lúc này sẽ nguy hiểm đến mức nào.
Lúc này, vệ sĩ Thẩm gia đã chú ý tới tình hình bên phía cô, lập tức x tới định khống chế Cừu Hoằng.
Nhân lúc sự chú ý của Cừu Hoằng bị phân tán, Thẩm Dư Ninh lao tới, lớn tiếng gọi: "Louis, mau chạy lại đây với dì!"
Giữa Louis và Thẩm Dư Ninh vẫn còn một khoảng cách. Đứa trẻ bị tiếng nổ và s.ú.n.g đạn dọa cho toàn thân cứng đờ, nhưng bản năng sinh tồn khiến thằng bé vô thức tin tưởng vào giọng nói của Thẩm Dư Ninh.
Giây tiếp theo, Louis lảo đảo đứng dậy, cố gắng chạy về phía vòng tay của dì.
Khoảng cách giữa hai ngày càng thu hẹp, nhưng t.ử thần vẫn luôn rình rập.
Cừu Hoằng chĩa họng s.ú.n.g đen ngòm về phía Louis, ánh mắt lóe lên tia cảnh cáo tàn độc.
"Louis, chạy mau!"
Thẩm Dư Ninh gào lên, nhưng căn bản kh cách nào ngăn cản!
*Đoàng!*
Viên đạn găm thẳng xuống mặt đất ngay sát chân Louis. Âm th chói tai khiến đứa trẻ hoảng loạn tột độ, trượt chân ngã nhào về phía bồn hoa. Trán đập mạnh vào thành đá, m.á.u tươi lập tức tuôn ra.
Trong tầm mắt của Thẩm Dư Ninh, Cừu Hoằng vẫn lạnh lùng giơ s.ú.n.g lên, định bóp cò lần nữa. Tại đến cả một đứa trẻ gã cũng kh tha?
Chỉ vì thằng bé là con của Phó Tư Thần, nên Cừu Hoằng muốn g.i.ế.c nó để trả thù ?
Giờ phút này, Thẩm Dư Ninh kh màng đến an nguy của bản thân, lao đến dùng chính thân thể mỏng m của che c cho Louis. Cô ngẩng phắt đầu, lớn tiếng cảnh cáo Cừu Hoằng: "Nếu dám làm bị thương, Phó gia và Thẩm gia tuyệt đối sẽ bắt băm vây xẻ thịt! Chẳng lẽ kh muốn giữ lại một con tin giá trị đàm phán ? Giữ mạng cho , giá trị của lớn hơn đứa trẻ này nhiều!"
Nghe th câu này, động tác của Cừu Hoằng quả thực khựng lại.
Thẩm Dư Ninh nói kh sai. Mối đe dọa lớn nhất đối với gã bây giờ chính là cơn thịnh nộ của Phó Tư Thần.
Nếu phụ nữ mà Phó Tư Thần yêu thương nhất rơi vào tay gã, chẳng Phó Tư Thần sẽ quỳ gối cầu xin gã ?
Th Cừu Hoằng hạ s.ú.n.g xuống, Thẩm Dư Ninh biết cuộc đàm phán của đã hiệu quả.
Cô vội vàng ôm l Louis, đỡ thằng bé dậy. Th trán đứa trẻ vẫn đang rỉ máu, cô dứt khoát xé rách vạt váy, cẩn thận băng bó vết thương cho thằng bé.
"Louis ngoan, đừng sợ. dì ở đây , con sẽ kh đâu."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Dì ơi..."
Louis vừa đau đớn vừa hoảng sợ, cơ thể nhỏ bé co rúm lại, rúc sâu vào lồng n.g.ự.c ấm áp của Thẩm Dư Ninh.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Dư Ninh vừa ôm trọn Louis vào lòng, cô lập tức cảm nhận được họng s.ú.n.g lạnh lẽo của Cừu Hoằng đang chĩa thẳng vào đầu . Cô hít sâu một hơi, ép bản thân giữ bình tĩnh, tuyệt đối kh giãy giụa phản kháng.
"Đối xử t.ử tế với con tin của ! Đắc tội với , sẽ kh kết cục tốt đẹp đâu!"
Cho dù trong lòng đang run rẩy sợ hãi, cô cũng kh thể để mất ưu thế chủ động đàm phán với tên ác ma này.
"Thẩm tiểu thư!"
Đám vệ sĩ Phó gia và Thẩm gia vốn dĩ chỉ phụ trách theo bảo vệ cô. Số lượng của bọn họ kh đủ để đối phó với cuộc tập kích bất ngờ và quy mô của tổ chức sát thủ tại phòng làm việc.
Hiện tại, Cừu Hoằng đã khống chế được Thẩm Dư Ninh, bọn họ hoàn toàn rơi vào thế bị động, kh dám tùy tiện tiến lên.
Th tay trái Cừu Hoằng vẫn còn cầm gói bột độc, Thẩm Dư Ninh lờ mờ đoán được ều gì đó. Cô lạnh lùng ra lệnh cho đám vệ sĩ: "Mau cứu Mục Xuyên! Bọn họ chắc c xảy ra chuyện ! Báo với Phó Tư Thần, đừng lo cho . tin nhất định sẽ đến cứu..."
Lời còn chưa dứt, một luồng dị hương xộc thẳng vào mũi cô.
Ý thức Thẩm Dư Ninh dần mờ mịt. Cô ôm chặt l Louis lịm .
Cả Thẩm Dư Ninh và Louis đều trúng độc mê, hoàn toàn mất tri giác.
Đám sát thủ nh chóng tiếp ứng Cừu Hoằng, trực tiếp đưa cả Thẩm Dư Ninh và Louis rời .
Bọn chúng kh dám nán lại để nhổ cỏ tận gốc, bởi nếu kinh động đến Phó Tư Thần lúc này, toàn bộ kế hoạch sẽ đổ s đổ bể.
Hôm nay Phó Tư Thần và Lục Tu Đình liên thủ giăng mẻ lưới lớn truy lùng Holson. Sự thật chứng minh, chính Holson đã đích thân làm mồi nhử dụ địch, mục đích là để kéo Phó Tư Thần rời khỏi Thẩm Dư Ninh.
Đám vệ sĩ còn lại, thì bị thương, thì vội vàng th báo cho Phó gia, số khác lao vào phòng làm việc để giải cứu Mục Xuyên đang trúng độc.
Nếu chậm trễ thêm một chút nữa, lẽ Mục Xuyên và các vệ sĩ bên trong đã bỏ lỡ thời gian cấp cứu vàng, mất mạng như chơi.
...
Mãi đến khi Phó Tư Thần nhận được tin Thẩm Dư Ninh và Louis bị bắt c.
Đôi mắt đỏ ngầu, sát khí bùng nổ. gần như phát ên, lao xe như bay trở về. Vừa đến nơi, chạm mặt Thẩm Hoài Cảnh đang đưa Ân Ân về. Ánh mắt hai đàn giao nhau, chất chứa sự lo lắng tột độ kh nói nên lời.
"Ba! Mẹ và Louis bị xấu bắt ? Họ đang ở đâu ạ! Ba và mau cứu mẹ !"
Ân Ân sốt ruột đến mức bật khóc nức nở. Phó Tư Thần đau lòng ôm chặt con gái vào lòng, vỗ về an ủi.
"Ân Ân ngoan, đừng sợ. Ba thề bằng mọi giá sẽ đưa mẹ và Louis bình an trở về."
Câu nói này của Phó Tư Thần cũng chính là lời cam kết đ thép dành cho Thẩm Hoài Cảnh.
Vốn dĩ Thẩm Hoài Cảnh muốn lao vào đ.ấ.m cho một trận, nhưng lý trí đã ngăn lại.
biết rõ, kế hoạch càn quét hôm nay vô cùng quan trọng. A Ninh gặp nguy hiểm là vì con bé muốn bảo vệ Louis. kh hề trách em gái bốc đồng. Cho dù chọn lại một ngàn lần, tin A Ninh vẫn sẽ dùng mạng sống để bảo vệ đứa trẻ vô tội đó.
" tra ra được tung tích của A Ninh kh?"
"Kẻ giải cứu Cừu Hoằng là Holson - thủ lĩnh tổ chức sát thủ. Mục tiêu thực sự của gã là . Trước khi bị bắt, A Ninh đã nói tự nguyện làm con tin, chính là vì cô biết đối phương sẽ e dè thân phận của cô mà kh dám hạ sát thủ. Chúng ta tr thủ từng giây từng phút. cần sự phối hợp toàn diện của Thẩm gia."
Chưa có bình luận nào cho chương này.