Cấm Gọi Tên Tôi
Chương 11: Giam Giữ Em Trong Yêu Hận
Chương 11: Giam Giữ Em Trong Yêu Hận
Từ sau đêm đính hôn hỗn loạn, Lâm Uyên bị giữ lại trong biệt thự.
Kh còn ra ngoài. Kh ện thoại. Kh liên lạc.
Mọi thứ đều được quản lý chặt như một nhà tù cao cấp mang tên “bảo vệ em khỏi sự thật”.
“ kh thể làm thế này với .” – Cô vùng vẫy khi bị hai vệ sĩ dẫn về phòng.
Lãm Trần xuất hiện ngay sau đó, gương mặt lạnh như tảng băng.
“ kh cho phép em bước ra ngoài khi chưa câu trả lời cuối cùng.”
“ kh cần câu trả lời. cần tự do!” – Cô gào lên, đôi mắt hoe đỏ.
tiến lại gần, cánh tay rắn chắc siết l eo cô, ghì mạnh vào lồng ngực:
“Tự do?” – cúi đầu, trán chạm trán cô. – “Em nghĩ sẽ để em ra ngoài… để gặp lại mẹ kế em – thể đã g.i.ế.c chị gái em à?”
“ đang l tình yêu làm xiềng xích!”
“Kh . đang l cả thế giới này nhốt em lại. Chỉ vì kh thể mất em.” – Giọng khàn , từng chữ rít qua kẽ răng đầy ám ảnh.
Căn phòng cô bị khóa từ bên ngoài, nhưng thì vẫn xuất hiện mỗi đêm…
Cơ thể đổ bóng xuống cô trong ánh đèn mờ ảo.
“Em vẫn ghét ?” – hỏi, tay trượt vào trong lớp váy ngủ cô đang mặc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Càng ngày càng ghét…” – Cô rít qua kẽ răng, nhưng lại khẽ cong khi tay lướt qua vùng nhạy cảm.
“Ghét cũng được. Nhưng đừng giả vờ thân thể em kh còn muốn nữa.”
cúi xuống, môi lướt qua cổ cô, hôn kh vội vã – mà là khiêu khích.
Cô bật lên một tiếng rên khẽ, cắn môi kìm nén.
“Dù em cố trốn, cơ thể này cũng đã ghi nhớ . Em là của , Uyên à… là của Lãm Trần này.”
“ chưa từng nói yêu …” – Cô nức nở, nước mắt trào ra.
dừng lại. sâu vào mắt cô.
“Vì tình yêu của kh tên. Nhưng nó nguy hiểm đến mức… thể khiến em mất hết mọi thứ chỉ để được ở lại cạnh .”
Ngay giây sau, nhấc bổng cô lên, đặt xuống ghế sofa, kéo váy cô lên ngang h.
“ sẽ dạy em yêu trong hận. Và hận trong yêu.”
Tay mạnh mẽ giữ l eo cô, miệng phủ kín môi, môi cô nghẹn lại vì khoái cảm và nước mắt.
“Cấm gọi tên … nhưng em thể rên. Càng to, càng biết em chưa từng muốn rời xa.”
Cô vừa khóc, vừa bu lơi, vừa cắn môi kh cho bản thân thốt ra ều gì.
Trái tim cô giờ đây như bị trói lại bằng sợi dây vô hình – là ánh mắt , lời thì thầm , và những trận cuồng loạn đêm nối đêm.
Sau tất cả, khi cô đã kiệt sức , vuốt nhẹ tóc cô, thì thầm:
“Em là đầu tiên khiến muốn sống lại… và là cuối cùng thể để mất.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.