Cấm Gọi Tên Tôi
Chương 22: Anh Đã Nguyện Đổi Cả Máu Mình, Chỉ Để Em Và Con Sống
Chương 22: Đã Nguyện Đổi Cả Máu , Chỉ Để Em Và Con Sống
Trời mưa lớn.
Lâm Uyên ngồi trong xe, vừa kết thúc một buổi họp ngắn với ban ều hành ST.
Cô kh nghĩ sẽ chuyện gì xảy ra giữa ban ngày, càng kh nghĩ… cái c.h.ế.t đang chờ ngay khúc cua tiếp theo.
Một chiếc xe tải màu bạc, kh biển số, lao thẳng về hướng xe cô với tốc độ kinh hoàng.
Tài xế chưa kịp phản ứng, thì…
RẦM!!
Tiếng kim loại móp méo. Tiếng kính vỡ tung.
Tiếng cô hét lên trong cơn đau quặn bụng:
“ĐỨA BÉ…!”
Máu loang ra ghế da trắng. Bàn tay cô bấu vào bụng như cố níu giữ từng nhịp đập yếu ớt của con.
Mọi thứ mờ dần, chỉ còn tiếng còi xe cứu thương và… một giọng nói gào lên khản cổ:
“UYÊN!!! ĐỪNG NHẮM MẮT!!! ĐÂY!!!”
Tại bệnh viện tư nhân.
Cô được đưa vào cấp cứu khẩn, thai nhi chỉ mới 33 tuần – phổi chưa hoàn thiện, tim thai yếu, nguy cơ sinh non cao.
“Chúng cần m.á.u nhóm O âm – hiếm. Nếu kh đủ… mẹ và bé đều nguy.” – Bác sĩ th báo.
Lãm Trần lập tức đưa cánh tay ra:
“L của . Bao nhiêu cũng được.”
“Nhưng ngài… sẽ kh chịu được quá 500ml.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“LẤY TẤT. còn sống, thì họ cũng sống.”
ngồi đó, m.á.u đang truyền ra từ tay , nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cửa phòng phẫu thuật.
“Nếu em còn nghe , Uyên… xin đừng bỏ . Đừng bỏ con lại giữa thế giới này.”
“ đã làm sai nhiều thứ. Nhưng lần này, xin cho đúng… chỉ một lần thôi.”
Giây phút đèn phòng mổ tắt, y tá chạy ra gọi:
“ nhà sản phụ Lâm Uyên?!”
bật dậy, toàn thân gần như kh còn sức:
“Là !”
“Cả mẹ và bé đều qua khỏi. Bé trai – nhưng sinh non, cần theo dõi đặc biệt.”
Lãm Trần khuỵu gối, hai tay ôm mặt.
Lần đầu tiên… đàn khóc kh vì giận, kh vì thù, mà vì kh thể để mất.
Khi được đẩy ra khỏi phòng hồi sức, Lâm Uyên mở mắt yếu ớt, th đang cầm tay cô, đôi mắt thâm quầng:
“Em sống … con cũng sống…” – Cô thì thầm.
“ biết.” – Giọng run lên. – “Nhưng sống lại… là vì em kh chọn rời bỏ .”
Cô siết tay . Mắt ướt đẫm.
“Lãm Trần… lần đầu tiên em gọi tên … là để cầu xin…
Lần này, em gọi tên … là để cảm ơn.”
cúi xuống, hôn lên trán cô, rút ra một chiếc nhẫn nhỏ, khắc tên ba :
“Gia đình … đã bắt đầu từ một đêm kh tên.
Giờ thì… em thể gọi tên cả đời.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.