Cấm Gọi Tên Tôi
Chương 7: Điều Tra Trong Bóng Tối
Chương 7: Điều Tra Trong Bóng Tối
Ba ngày sau, Lâm Uyên – cô – âm thầm bắt đầu cuộc ều tra.
Lãm Trần thường rời khỏi biệt thự vào sáng sớm và chỉ về khuya. Mỗi lần trở về, luôn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, như thể đang giữ một bí mật mà chỉ cần cô chạm vào... sẽ lập tức thiêu rụi cô.
Cô kh còn ngốc nghếch nằm yên chờ nữa. Cô bắt đầu tìm đến những mối quan hệ cũ của chị gái – Lâm Thư. Những bạn, đồng nghiệp… và cả nơi chị từng làm việc.
Trong một lần ghé lại studio cũ của Lâm Thư, cô nhận được một cuốn sổ tay cũ mà chị từng cất giữ.
Trong đó là những dòng nhật ký vụn vỡ, nửa viết – nửa xé.
“ là bí ẩn nhất em từng gặp. Kh bao giờ cho em gọi tên, kh bao giờ để em biết thân phận thực sự…”
“ một căn phòng… nơi đó kh ai được bước vào. Nhưng em đã th… và em sợ.”
Cô siết chặt cuốn sổ, sống lưng lạnh toát.
“Căn phòng đó… thể là trong biệt thự này?”
Tối hôm đó, cô cố ý đợi ngủ say, nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Cả biệt thự chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc vang lên như nhịp đập của thời gian.
Cô về phía cuối hành lang, nơi một cánh cửa màu đen luôn được khóa. Lần này, thật bất ngờ… nó kh khóa. Như thể đã để ngỏ cho cô bước vào.
Căn phòng tối om, mùi gỗ cũ và mùi oải hương xộc thẳng vào mũi. Cô bật đèn pin trong ện thoại lên – và đứng c.h.ế.t lặng.
Trên bàn là một khung ảnh lớn. Trong ảnh… là chị cô – Lâm Thư – đang cười rạng rỡ trong vòng tay của Lãm Trần.
Cô kh thể nhầm.
Cái dịu dàng , cái ôm đầy yêu thương …
từng yêu chị cô.
“ em lại ở đây?” – Giọng nói trầm thấp vang lên từ sau lưng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô quay phắt lại. Lãm Trần đứng đó, tay áo vẫn xắn, cà vạt lỏng, ánh mắt tối sầm.
“ từng yêu chị đúng kh?” – Cô nghẹn ngào. – “Và đang dùng để thay thế chị .”
bước tới, kh trả lời.
Chỉ thẳng tay khép cửa lại, khóa chốt từ bên trong.
“ đã nói em kh được phép bước vào nơi này.”
“Vì sợ biết sự thật?” – Cô thét lên, nước mắt rơi xuống.
“Vì kh muốn làm em tổn thương như cô đã từng.” – giữ l gương mặt cô, đôi mắt đỏ rực. – “Nhưng em cứ cố chạm vào quá khứ… thì đừng trách giữ em ở hiện tại theo cách của .”
đẩy cô ngã xuống chiếc sofa ngay trong căn phòng kỷ niệm , thân thể nóng rực áp sát l cô.
“ ên … ghét !” – Cô cào vào lưng , giãy giụa.
“Tốt. Ghét . Nhưng em vẫn run lên dưới thân đ thôi.”
xé toạc váy ngủ mỏng dính của cô, đôi môi chiếm l từng tất da thịt trong cơn giận dữ xen lẫn ham muốn.
“ sẽ khiến em kh còn hơi sức để tìm hiểu thêm gì nữa.” – thì thầm, bàn tay siết chặt vòng eo cô, đưa cô vào một cơn lốc ngọt ngào đầy ghen tu và trừng phạt.
Cô vừa khóc, vừa rên rỉ. Trái tim đau đớn, nhưng cơ thể lại phản bội… vẫn cháy bỏng khi chạm vào.
“Tại … em lại khiến ên như vậy…” – cắn nhẹ lên cổ cô, giọng khàn đặc.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy một , nằm trơ trọi giữa căn phòng đầy ký ức cũ.
Tấm ảnh chị cô đặt ngửa trên bàn, còn thì biến mất.
Chỉ một mảnh gi để lại:
“Em kh thể là cô . Nhưng cũng kh thể rời xa em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.