Cẩm Nang Cưa Đổ Bạn Cùng Phòng Của Em Trai
Chương 6:
Chương 6
Mái tóc đen mềm mại rối nhẹ, gương mặt tinh xảo nhuộm sắc cười.
kh nhịn được, kiễng chân lên vò nhẹ mái tóc .
Bắt gặp ánh mắt sững sờ của Trần Gia Lễ, bình thản giải thích:
“ bụi bẩn thôi.”
“Ồ… vậy bây giờ đâu ạ?”
“Mua quà sinh nhật cho Tần Xán.”
Vào trong trung tâm thương mại, Trần Gia Lễ vẫn vẻ kh được tập trung.
Nói chính xác thì là hơi buồn và ủ rũ.
Chẳng lẽ do đả kích mạnh quá ?
liếc sang ta, trong đầu thoáng chút suy nghĩ.
Đi ngang quầy ví nam, nhân viên bán hàng lập tức tươi cười chào đón.
“Chị định chọn ví cho này à? Nếu vậy chị thể xem m mẫu này, hợp khí chất của đ.”
Sắc mặt Trần Gia Lễ thoáng cứng lại, ánh mắt còn xen chút ấm ức.
“Kh , chọn cho khác.”
cố nén cười, quay sang nói với nhân viên:
“Bọn tự xem thôi.”
Cuối cùng, chọn một chiếc ví vừa mắt để họ gói lại.
Đối diện là một cửa hàng đồ hiệu.
Khi bước vào liền ngay lập tức bị một chiếc vòng tay thu hút.
Dáng xoắn thừng, nhỏ n tinh xảo.
bảo nhân viên l xuống, ngoắc tay ra hiệu cho Trần Gia Lễ.
Bảo đưa tay ra thử.
nghe lời, ngoan ngoãn chìa tay đến trước mặt .
cầm l chiếc vòng, sợi bạc mát lạnh lướt qua làn da ấm nóng nơi cổ tay .
Đầu ngón tay khẽ run, hơi thở rõ ràng nghẹn lại.
“Đừng động.”
nói khẽ.
Ngón tay cố tình chậm rãi cài móc khóa, nhẹ nhàng lướt qua phần da mỏng m nhất ở cổ tay trong.
Yết hầu ta khẽ trượt lên xuống, giọng khàn :
“…Quà cho Tần Xán à?”
kh trả lời, chỉ đỡ l cổ tay hơi nâng lên, ngắm .
Hoa văn xoắn lấp lánh ánh sáng li ti dưới đèn, vòng qu cổ tay gầy gò lại càng thêm hợp.
“Đẹp kh?”
ngẩng đầu hỏi.
ngây ngốc cổ tay , lại .
Đôi tai đã ửng đỏ.
“…Đẹp.”
gật đầu, bu tay, quay sang nhân viên mỉm cười.
“L cái này. Gói lại nhé.”
Trần Gia Lễ vẫn đứng yên, ngơ ngác giơ cổ tay, như chưa hoàn hồn.
…
đưa Trần Gia Lễ trở về trường.
Xe dừng lại trước cổng, ta túi quà hàng hiệu kia, giọng hơi buồn bã:
“Tần Xán thật hạnh phúc… thể được chị tỉ mỉ chọn quà như vậy.”
bất ngờ quay đầu , đôi mắt dưới ánh đèn xe lấp lánh những ánh sáng khó tả.
lén liếc một cái, nh chóng cúi mắt xuống:
“ ta chắc c sẽ vui lắm nhỉ? Kh giống em, sinh nhật chẳng ai tặng quà…”
Trần Gia Lễ chậm rãi tháo dây an toàn, giọng nhỏ nhẹ:
“Vậy chị mau tìm ta . Em tự về ký túc cũng được.”
Trong lòng th buồn cười, liền đưa tay giữ chặt bàn tay đang định mở cửa xe.
quay lại, trong mắt ẩn giấu một tia ấm ức khó phát hiện.
chỉ vào túi quà trên bảng ều khiển.
“Chị nói là tặng Tần Xán ?”
Đôi mắt mở to, hơi thở khựng lại trong chốc lát.
“Chẳng lẽ chị là…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cam-nang-cua-do-ban-cung-phong-cua-em-trai/chuong-6.html.]
“Tặng cho em.”
kho tay trước ngực, chậm rãi nói:
“Kh muốn thì trả lại đây.”
“Muốn!”
vội vàng đáp, đôi tai đỏ bừng chỉ trong nháy mắt.
Nét u ám vừa nãy biến mất hoàn toàn.
Trong đôi mắt đen kia lại ánh lên nụ cười nhè nhẹ.
Về đến nhà, th bài đăng mới của Trần Gia Lễ là.
【Hôm nay nhận được quà.】
Kèm theo tấm ảnh bàn tay đeo vòng bạc, xương khớp rõ ràng.
bật cười khẽ, lặng lẽ bấm một nút “thích”.
…
Thoắt cái đã gần một tháng từ ngày nhập học.
Tin n Trần Gia Lễ gửi cho vẫn đều đặn với tần suất cao.
“Đinh đ…”
Âm báo vang lên.
Nhưng lần này kh của Trần Gia Lễ.
Mà là từ cái thằng em trời đ.á.n.h Tần Xán kia.
【Chị, em nghĩ em đã rơi vào lưới tình …】
nhíu mày, gõ lại một dấu hỏi.
Ngay sau đó, một cửa sổ khác bật lên.
Là tin n của Trần Gia Lễ.
【…Chị, chuyện này em kh biết nên nói hay kh.】
Trên khung chat liên tục hiện dòng chữ “Đối phương đang nhập…”.
【Thôi, chắc là em nghĩ nhiều …】
cũng trả lời lại một dấu hỏi.
【Chỉ là gần đây em hay th Tần Xán đang cùng một cô gái tóc ngắn…】
vừa đọc xong thì tin n bị rút lại.
【Xin lỗi chị, em kh nên nói m chuyện này…】
【Nhưng sáng nay sáu giờ em th hai bọn họ chạy bộ trong trường, tối lại nghe bọn họ chơi game voice chat đến tận hai giờ sáng… Giọng ệu dịu dàng, khác hẳn thường ngày.】
【Chị tuyệt đối đừng giận nhé! lẽ chỉ là bạn bè bình thường thôi!】
khẽ nhướng mày, hơi bất lực.
Qua màn hình thôi cũng cảm nhận được sự “hả hê” của Trần Gia Lễ.
ngẫm nghĩ, gõ vài chữ gửi .
【…Thật kh? Chị sẽ hỏi nó. Tối nay em thể đến quán bar nhỏ một chuyến, kể rõ tình hình cho chị được kh?】
Phản hồi từ bên kia đến nh.
【Vâng vâng, được mà chị. Chị đừng buồn quá nhé.】
cất ện thoại, uể oải vươn vai một cái.
Xem ra chuyện này còn tiến triển nh hơn tưởng…
Khi Trần Gia Lễ đến quán bar nhỏ, đã tự uống trước m ly.
ta vừa tới liền giật l ly rượu của .
L mày nhíu chặt, khuôn mặt nghiêm nghị chưa từng th.
“Chị, dù ta phản bội thì chị cũng kh thể kh quan tâm sức khỏe như vậy được!”
“…”
ta, nét mặt phức tạp.
Dứt khoát thuận theo “kịch bản”.
lau giọt nước mắt vốn chẳng hề tồn tại, lảo đảo đứng dậy.
“Em kh hiểu đâu…”
Sắc mặt Trần Gia Lễ càng nặng nề hơn.
“ ta gì tốt chứ? Những gì ta làm được em…”
đột ngột ngưng lại, hít sâu, cố l lại bình tĩnh.
nắm l cổ tay , kéo ngồi xuống.
Bàn tay nóng ấm, mang theo sức mạnh kh cho kháng cự.
chằm chằm vào ngón tay đang siết cổ tay , cố tình để giọng khẽ nghẹn:
“Em kh hiểu… nó đã nói sẽ chỉ chơi game với chị thôi…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.