Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cẩm Ngọc

Chương 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

03

Những ngày qua, trong phủ vẫn bàn tán những lời tiếng .

kẻ đồn tỷ trèo cao, kẻ bảo , kẻ bảo tỷ tỷ.

Lời đồn thổi truyền truyền , càng truyền càng khó .

Tỷ tỷ xong sắc mặt trắng bệch, cả cứ như mất hồn.

an ủi tỷ :

dọn ngoài sống ."

Tỷ chợt ngẩng phắt đầu lên, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, vội vàng nắm chặt lấy tay .

"Cẩm Ngọc, hai tỷ chúng , chỗ dựa dẫm, làm sống nổi ở bên ngoài?"

tỷ , trong lòng khẽ thở dài một .

Tỷ tỷ từ nhỏ mỏng manh như dây tơ hồng, đa sầu đa cảm, nhát gan yếu đuối.

Tỷ dứt bỏ chốn an tường cao bao bọc .

Kiếp khi tỷ gả cho Thôi Miện, tuy Thôi Miện bênh vực bảo vệ khắp nơi, sự tự ti trong xương tủy tỷ từng vơi bớt.

dự tiệc tùng luôn trốn một góc, dám giao thiệp với ai.

khác chủ động tới bắt chuyện, tỷ cũng chỉ rụt rè cúi đầu đáp vài tiếng, liền vội vã lùi .

May mà Thôi Miện đối đãi với tỷ .

đến mức trong kinh thành đều đồn rằng, Thôi đại nhân rước một bức tượng bồ tát bằng sứ về nhà, cung phụng, nâng niu, cẩn thận từng li từng tí mà che chở.

Giờ đây mới chỉ thuận miệng khuyên một câu dọn ngoài, tỷ liền hốt hoảng như trời sập.

hạ giọng dỗ dành:

“Tỷ tỷ, tỷ đang hôn ước trong . Nếu những lời đồn vớ vẩn truyền đến tai Thôi gia, thế mới ."

Hàng mi tỷ khẽ run rẩy.

"Huống hồ, gia tài phụ để cho chúng , cũng đủ để hai tỷ sống bề thế ."

Lời .

Phụ tuy mất sớm, chuyện hậu sự sắp xếp chu .

Ruộng đất, cửa tiệm, vàng bạc, thiếu thứ gì, dư sức để tỷ sống yên bình qua ngày ở kinh thành, chẳng cần dựa dẫm ai.

Tỷ tỷ im lặng hồi lâu, một lúc mới lí nhí :

“Tỷ... sẽ suy nghĩ thêm."

cũng giục tỷ nữa.

04

Kinh thành dạo nhiều mưa.

Hôm nay hiên ngắm mưa.

lưng chợt vang lên một giọng .

" các dọn ngoài?"

Sống lưng cứng đờ.

Ôn Hoài Khanh.

Kể từ khi trọng sinh, vẫn luôn né tránh .

ngờ đụng mặt ở đây.

xoay .

Ôn Hoài Khanh sinh ưa , điều khỏi cần bàn.

Kiếp bao tiểu thư khuê các trong kinh thành, tin cưới một gái mồ côi, nát tan bao nhiêu cõi lòng.

mã thì ích gì.

lùi vài bước, e dè hành lễ theo khuôn phép:

“Thế tử. và tỷ tỷ phận mồ côi, cứ nương náu ở Hầu phủ mãi, sợ sẽ làm hỏng thanh danh thế tử. Hơn nữa tỷ tỷ hôn ước, chúng dọn , đối với ai cũng chuyện ."

chằm chằm đỉnh đầu , một lát , chợt lạnh một tiếng.

"Hôn ước ư? Thôi Miện tuy ôn hòa, đối với ai cũng như . Tỷ tỷ ngươi gả qua đó, lẽ nào thật sự mối lương duyên?"

rũ mắt, tiếp lời.

Lương duyên , .

kiếp từng tận mắt chứng kiến cách Thôi Miện đối xử với tỷ tỷ.

Lúc dự tiệc xong xuôi hồi phủ, khi đỡ tỷ lên xe ngựa, một tay khẽ ôm hờ lấy eo tỷ , một tay che mép mái che xe, chỉ sợ tỷ va đập trầy xước.

Ánh mắt buông xuống tỷ , đong đầy vẻ xót xa thương sủng.

cho rằng tỷ tỷ từ hôn với Thôi gia xong, gả Hầu phủ sẽ chuyện .

Cho dù cưới tỷ tỷ, cũng nên đợi tỷ tỷ chủ động từ hôn xong xuôi, mới hiên ngang tới cửa cầu hôn.

Chứ giống như kiếp , đợi lúc tỷ tỷ gả chồng , mới theo sự sắp xếp phu nhân, tùy tiện cưới , để sinh lòng oán hận.

Mưa vẫn rả rích rơi.

Ôn Hoài Khanh , dường như đang chờ đáp lời.

ngẩng đầu lên, điềm tĩnh .

"Thế tử, hôn sự tỷ tỷ, tự tỷ làm chủ. chẳng qua chỉ , tiện tỷ định đoạt."

Ánh mắt sầm .

nhún hành lễ:

“Mưa lớn , mời thế tử trở về cho."

dứt lời, xoay , thẳng sâu bên trong hành lang.

Ánh mắt phía ghim chặt lưng , khiến rịn một tầng mồ hôi mỏng.

05

Buổi tối, hoa viên tìm tỷ tỷ về dùng bữa.

Lúc vòng qua bụi hải đường , chợt thấy gốc hoa hai bóng đang .

Ánh trăng mờ ảo, liếc mắt một cái liền nhận Ôn Hoài Khanh, đang chặn tỷ tỷ gốc cây, nửa cúi chúi sát về phía .

" vì mẫu làm khó dễ nàng, nàng mới đòi dọn ngoài ?"

Tỷ tỷ mặt chỗ khác, dám .

" sẽ chuyện với mẫu ."

xoay định .

Tỷ tỷ cuống quýt, gom đủ can đảm cất lời:

, thế tử! Phu nhân đối đãi với chúng , chỉ ... chỉ dọn ngoài, cũng thể bớt đàm tiếu."

Ôn Hoài Khanh ép sát thêm một bước, ánh mắt tối sầm ghim chặt lấy tỷ :

“Cẩm Đường, chỉ cần nàng bằng lòng, thể nàng đến Thôi gia..."

"."

Tỷ tỷ hoảng hốt lùi , lưng tựa sát cây, còn đường lùi.

"Chúng ... chúng làm . thể... thể làm liên lụy đến thanh danh Cẩm Ngọc."

trong bóng tối, đang định lưng rời , thấy khẩy một tiếng.

"Thanh danh ? Nó chủ kiến, tâm cơ hơn nàng nhiều, nàng tin nó?"

Bước chân khựng .

Ánh mắt Ôn Hoài Khanh vượt qua đầu vai tỷ tỷ, chạm thẳng mắt .

Trong mắt xẹt qua tia kinh ngạc, khóe miệng nhếch lên nụ châm biếm.

"Một kẻ tâm cơ thâm trầm, chỉ a dua nịnh hót, bụng ích kỷ như nó, lúc nào cũng chỉ lo cho bản thôi."

Gió lùa qua tán hoa, thổi cành lá kêu xào xạc.

thật ngờ, kiếp mới chạm mặt lác đác vài , ngay cả chuyện cũng chẳng mấy câu, cớ thốt lời phán xét về như .

" cho phép ngài Cẩm Ngọc như !"

Tỷ tỷ chợt lên giọng, ngữ khí hiếm khi cứng rắn vài phần.

"Thế tử, Cẩm Ngọc , tin ."

Dứt lời tỷ liền định vung tay bỏ , đầu , sững sờ ở đó.

"Cẩm Ngọc... ở đây..."

gì, chỉ bước lên một bước, nắm lấy tay tỷ .

Lòng bàn tay tỷ ướt đẫm mồ hôi, đầu ngón tay lạnh ngắt, vẫn còn đang khẽ run rẩy.

hướng về phía Ôn Hoài Khanh, buông một câu chào hỏi mặn nhạt:

“Thế tử, gió đêm lạnh lẽo, tỷ tỷ thể yếu ớt, đưa tỷ về đây."

gốc cây, rõ thần sắc, chỉ trầm giọng "Ừ" một tiếng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...