Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cẩm Ngọc

Chương 5

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

12

Hôm nay trời chuyển gió.

Từ sớm trời xám xịt, mây đen kéo sầm sì.

do dự một lúc nên giao cơm , nghĩ tới lão sơn trưởng kén ăn , nhỡ mà giao, chỉ sợ ngày mai lão già lải nhải cả ngày, nên vẫn nấu cơm cho hộp, xách cửa.

Đến học viện thì trời tối sầm như nhá nhem tối, đưa hộp cơm cho Vệ Chấp, cầm lấy, ngước mắt sắc trời, dường như định gì đó, cuối cùng chẳng gì, bỏ .

đợi mang hộp cơm trống trở hiên.

Đột nhiên một tiếng sấm vang lên đỉnh đầu, tiếp đó những hạt mưa lớn thi rơi lách tách.

Lúc nhận hộp cơm thì mưa tầm tã trút xuống như thác đổ.

đành mái hiên, ôm khư khư hộp cơm, đợi mưa ngớt.

Thế cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, chẳng chút dấu hiệu gì sẽ tạnh.

Nước mưa hắt hiên tạo thành một bức màn, bắn tung tóe thành lớp sương mờ.

đang tính xem nên đội mưa lao về , chợt trời phía bỗng tối .

Một cây dù che ngang qua, Vệ Chấp.

bên cạnh , che một cây dù xương trúc xanh, nước mưa men theo mép dù rỏ xuống, làm ướt sũng nửa bên vai .

"Mưa lớn quá, sơn trưởng bảo đưa ngươi về."

"Ngài chỉ cần đưa cho thêm một cây dù . Tự về, đến giao cơm mang trả."

Vệ Chấp:

“Chỉ một cây dù."

sững , buột miệng lẩm bẩm:

“Học viện lớn ngần , chỉ một cây dù?"

đỉnh đầu vang lên một tiếng khẽ.

Ngước mắt lên, nét mặt thản nhiên, như thể tiếng .

... lẽ nhầm.

Mưa chẳng dấu hiệu tạnh, đành ậm ừ nhận lời.

khẽ nghiêng dù về phía , hai sóng vai trong mưa. phố qua thưa thớt, thi thoảng vài bóng xuất hiện, cũng đều đang vội vã cắm đầu chạy về nhà.

Các sạp hàng hai bên đường thu dọn xong xuôi từ sớm, chỉ còn mấy cái lều trống huếch trống hoác đung đưa trong mưa.

ôm hộp cơm cẩn trọng bước , mà đôi hài vẫn ướt sũng.

Lúc ngang qua một con hẻm nhỏ, chợt từ phía đối diện chạy tới, cúi gằm mặt thèm đường, cứ thế đâm sầm .

kịp né, húc loạng choạng, cả ngã nhào sang một bên.

Vệ Chấp đưa tay đỡ lấy vai .

"Cẩn thận."

khi vững, vội vã lùi sang một bên nửa bước, ngại ngùng lời cảm tạ:

“Đa tạ Vệ công tử, thật , đụng ngài đau ?"

cúi đầu một cái.

" đau."

" hình nhỏ bé thế làm húc đau ?"

"Hả?"

tưởng lầm.

"Ngài gì cơ?"

đánh mắt sang chỗ khác, ho khan một tiếng.

" gì, chỉ bảo ngươi nhích gần chút, kẻo ướt mưa."

Lúc mới phát hiện, cú húc ban nãy, cây dù từ lúc nào nghiêng về phía , nửa bên vai ướt đẫm.

mím môi, lặng lẽ nhích về phía thêm một chút.

Khi Vệ Chấp đưa đến tận cửa nhà, mưa ngớt nhiều, chỉ còn lất phất vài hạt mưa bụi, rớt mặt mát rượi.

thu dù , định bước .

13

lúc cửa mở.

Tỷ tỷ ngay cửa, trong tay cầm một cây dù, trông bộ dáng định mang dù cho .

Ánh mắt tỷ rơi Vệ Chấp, đảo qua đảo giữa hai chúng .

"Công tử, ngoài mưa lớn, nhà chơi chút , uống chén nóng cho ấm ."

cứ nghĩ Vệ Chấp sẽ từ chối.

vốn tính tình quái gở thích giao du, đưa về một đoạn chuyện hiếm khó tìm, đời nào chịu bước nhà ?

Nào ngờ sững một chút, gật đầu:

“Làm phiền ."

còn kịp hé răng, tỷ tỷ nghiêng nhường đường.

nhà, tỷ tỷ rót cho một chén , xuống đối diện .

"Nhà Vệ công tử mấy miệng ăn ?"

"Năm . Trong nhà hàng thứ năm."

Vệ Chấp đáp.

Tỷ tỷ gật đầu, hỏi tiếp:

“Hiện tại ngài đang làm công việc gì?"

"Làm giáo đầu dạy võ ở thư viện, ngày thường cũng theo sơn trưởng học hành."

"Thế thì quá, trẻ t.u.ổ.i tài cao, chí tiến thủ."

Tỷ tỷ gật đầu, nụ mặt càng thêm rạng rỡ.

bên cạnh, lờ mờ cảm thấy gì đó .

"Vệ công tử năm nay bao nhiêu t.u.ổ.i ?"

"Hai mươi ba."

"Trong nhà ai định hôn ước ?"

"Tỷ tỷ!"

rốt cuộc nhịn nổi nữa.

Tỷ tỷ:

“Tỷ chỉ tiện miệng hỏi thôi, nào?"

như thế lịch sự, lời đến cửa miệng đành nuốt xuống.

Tranh cãi chuyện mặt Vệ Chấp, chẳng càng thêm khó xử ?

bèn ngoảnh sang Vệ Chấp, giúp giải vây.

vẫn bình chân như vại:

từng định hôn ước."

Mắt tỷ tỷ sáng lên.

chỉ hận tìm cái lỗ nẻo nào chui xuống cho .

Thấy sắc trời chẳng còn sớm, mưa cũng tạnh hẳn, dậy, bảo tiễn Vệ Chấp.

Tỷ tỷ ngăn cản, chỉ tươi với theo:

thong thả nhé Vệ công tử."

khỏi cổng viện, một đoạn khá xa, mới lên tiếng.

"Cái đó... những lời tỷ tỷ ban nãy, ngài đừng để trong lòng. Tỷ chỉ ... nhàn rỗi quá sinh nông nổi thôi."

Vệ Chấp liếc một cái, sắc mặt thản nhiên:

."

:

“Thường ngày tỷ như , hôm nay nữa..."

"Ừm."

" lẽ vì trời mưa, con dễ... dễ nhiều lời."

"Ừm."

càng giải thích càng thấy tật giật , dứt khoát im bặt.

Hai sóng vai một đoạn, chân dài bước lớn, vẫn cố ý chậm nhường .

Tiễn đến đầu ngõ, Vệ Chấp dừng bước:

“Cố tiểu thư, đến đây thôi."

". Hôm nay đa tạ ngài đưa về."

gật đầu, xoay cất bước.

vài bước, chợt khựng , nửa mặt sang một cái.

" , ngày mai sơn trưởng ăn thịt chưng lá sen."

" ."

, sải những bước dài khuất.

bèn nhà.

14

Tỷ tỷ thấy bước , nét mặt hiếm khi lộ vẻ nghiêm túc nhường .

"Cẩm Ngọc, mấy ngày nay, tỷ suy nghĩ nhiều."

"Ngày ngày tỷ thấy dậy sớm, trời sáng chợ mua thức ăn, mang về rửa rửa thái thái, nấu nướng xong xuôi, xách theo hộp cơm nặng nề đó chặng đường dài đưa đến thư viện.

Chiều về còn giặt giũ phơi phóng, đêm xuống cặm cụi may vá. Trong ngoài, đều do một tay lo toan liệu liệu."

"Nhà , đều tỷ tỷ chăm sóc . Đằng cái tính tình tỷ... tỷ chẳng làm nên trò trống gì."

"Ngày phụ qua đời, rớt lấy một giọt nước mắt, tất bật lo toan hậu sự, sắp xếp hầu, chuẩn xe ngựa, tỷ chỉ ."

Tỷ cố nhịn nước mắt, tiếp.

"Tỷ trở thành gánh nặng ."

"Tỷ tỷ..."

" tỷ hết . Cẩm Ngọc, tỷ sắp xuất giá . Ngày thể ngày ngày cạnh bên , thể giúp gì nữa. làm cho tỷ nhiều như thế, tỷ cũng ... tỷ cũng bù đắp chút gì đó."

Tỷ năng ngập ngừng lúng túng, đầu tiên học cách bày tỏ tấm lòng .

Sống mũi bỗng cay xè.

Kiếp , tỷ từng thốt những lời .

Tỷ gả Thôi gia, nơm nớp lo sợ làm một Thôi thiếu phu nhân, chui rúc mái nhà Thôi Miện mà sống qua ngày.

từng hỏi han xem sống , cũng chẳng buồn hỏi chịu những ấm ức gì ở Hầu phủ.

lẽ tỷ , cũng lẽ tỷ chẳng dám hỏi.

kiếp , chuyện khác.

Tỷ mặt , vụng về bày tỏ che chở cho .

vươn tay nắm chặt lấy tay tỷ .

"Tỷ tỷ, dù cho tỷ gả chồng chăng nữa, sống một cũng vẫn sẽ ."

Tỷ lắc đầu, khăng khăng lặp một câu:

“Tỷ an tâm."

:

. thì tỷ cứ vì mà bận lòng . Lo xem ăn gì, mặc gì, lo xem sống ."

" tình nguyện để tỷ lo lắng cả đời."

Tỷ thở phào một , ôm chầm lấy .

" nhất định gả cho đàng hoàng, cho tỷ yên lòng."

Hốc mắt ươn ướt.

......


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...