Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cặn Bã Rồi Cũng Có Ngày Bị Trả Giá

Chương 1:

Chương sau

Một phụ nữ với vóc dáng gầy yếu đang chậm rãi bước về phía dòng nước s lạnh lẽo.

Màn sương mù màu xám nhạt bị những con sóng cuộn trào hất tung lên kh trung tạo thành lớp sương dày đặc và sâu thẳm hơn, dần dần bao trùm l vạn vật xung qu. Bầu trời âm u khiến lòng nặng trĩu, độ ẩm bão hòa thấm vào phổi mang lại cảm giác ngạt thở như đang cận kề cái c.h.ế.t.

phụ nữ vừa vừa gọi ện thoại, đứa con trai nhỏ bị bà ta kẹp chặt dưới cánh tay kh nhịn được mà bắt đầu ho sặc sụa.

“Mẹ ơi, con kh thở được. Mẹ ơi, con lạnh quá, chúng ta về nhà mẹ? Mẹ đừng nữa, tiếp là nước ngập mất? Mẹ ơi, mẹ ơi...”

Giọng nói non nớt xen lẫn tiếng khóc lóc, bất lực và cầu xin vang vọng trên mặt s trống trải.

phụ nữ cúi đầu con trai .

Đôi mắt bà ta đầy tơ m.á.u giống như đã nhiều đêm kh chợp mắt, sự tuyệt vọng trong đồng t.ử còn mãnh liệt và đậm đặc hơn cả dòng nước xiết cùng làn sương mù đang lan tỏa. Bà ta vẫn luôn nắm chặt chiếc ện thoại chưa được kết nối, cố chấp chờ đợi phản hồi từ đầu dây bên kia.

Khuôn mặt đầy đau đớn và đôi mắt đầy nước mắt của con trai, trong mắt bà ta chẳng qua cũng chỉ là một ph nền vô nghĩa.

Bà ta ngẩng đầu về phía mặt nước sâu hơn, chân vẫn kh ngừng bước tới.

bé sặc vài ngụm nước, buộc vùng vẫy dữ dội.

Bà ta siết chặt cánh tay, hoàn toàn kh màng đến việc dòng nước s đang tràn tới thể sẽ cướp sinh mạng của con trai trước tiên.

Đột nhiên, ện thoại được kết nối, một giọng nam lười biếng thong thả vang lên: “Chẳng đã bảo cô đừng liên lạc với nữa ?”

Đôi mắt vốn bị sự tuyệt vọng chiếm trọn của phụ nữ bỗng lóe lên một tia sáng, bước chân đang tiến về phía nước sâu cuối cùng cũng khựng lại.

bé thở phào nhẹ nhõm nhưng lại kh ngừng ho sặc sụa.

“Im miệng!” phụ nữ dữ tợn quát tháo.

bé vội vàng bu bàn tay đang nắm chặt vạt áo mẹ ra, chuyển sang bịt miệng , đôi mắt đen lánh đầy hy vọng trân trân vào chiếc ện thoại. bé hy vọng cuộc gọi này thể cứu rỗi chính .

“Rốt cuộc ly hôn hay kh? Kh ly hôn, sẽ cùng Giản Kiều nhảy xuống s!” phụ nữ lên tiếng với giọng run rẩy.

Vèm Ch

đàn cười một cách hờ hững: “ kh thiếu đàn bà, cũng kh thiếu con trai, cô cứ nhảy . L đứa trẻ ra ép ly hôn, cô kh đầu tiên. Vì mà tự sát, cô cũng chẳng kẻ duy nhất. Dẹp , kh mắc bẫy này đâu.”

đàn định kết thúc cuộc trò chuyện vô nghĩa này nhưng phụ nữ đột nhiên áp ện thoại vào gò má lạnh ngắt của con trai, giọng nói cấp thiết: “Mau gọi cha Giản Kiều! Bảo cha qua đây cứu con!”

Đứa trẻ nhỏ bé kh hiểu những ân oán tình thù giữa cha mẹ, nó chỉ muốn sống tiếp. Ở đây quá lạnh, cũng quá đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/can-ba-roi-cung-co-ngay-bi-tra-gia/chuong-1.html.]

bé mở miệng, gọi gọi lại hết lần này đến lần khác: “Cha ơi cứu con, cha ơi cứu con...”

Tuy nhiên, màn hình ện thoại lại tắt lịm ngay trong tiếng cầu cứu của .

đàn dứt khoát cúp máy và nh chóng chặn mọi phương thức liên lạc của phụ nữ.

Ngay cả khi tiếng cầu cứu của đứa trẻ là thật, tâm can muốn c.h.ế.t của phụ nữ cũng là thật, ta đều kh hề quan tâm. Một đàn bà ên coi tình yêu trọng hơn mạng sống của , thậm chí là mạng sống của con cái, chỉ mang lại cho ta rắc rối lớn hơn mà thôi. Cả đời này lẽ ta cũng kh thể thoát khỏi sự bám riết của đối phương, chi bằng để hai mẹ con họ c.h.ế.t quách cho sạch nợ.

phụ nữ đã kh còn nghe th giọng nói của đàn nhưng vẫn gào thét như phát ên: “Em yêu mà! Em yêu hơn tất cả mọi ! Tại kh thể yêu em? Tại ? Được, kh yêu em chứ gì? Vậy thì em c.h.ế.t đây, em đem theo con trai cùng c.h.ế.t! nhất định sẽ hối hận!”

Trong cơn mơ hồ, bé bỗng nhiên hiểu ra yêu là một thứ đáng sợ, mẹ kh được nó thì kh sống nổi, thậm chí ngay cả cũng kh tư cách để sống tiếp.

Nhưng tại chứ?

Tình yêu thực sự quan trọng đến thế ?

Tình yêu rốt cuộc hình dạng thế nào? Tại nó vừa kh th, vừa kh chạm được, lại càng kh được?

Nếu đã kh th, kh chạm được cũng kh được, vậy thì kh cần nó nữa, như vậy cũng kh được ? Sống tiếp cho thật tốt, kh được ?

Chưa đợi nghĩ th suốt những vấn đề quá đỗi phức tạp này, nước s tràn vào đã nhấn chìm cơ thể , cảm giác đau nhức trong khoang mũi cùng sự ngạt thở trong lồng n.g.ự.c đồng loạt tước khả năng suy nghĩ của .

Trong khoảnh khắc, mọi ý nghĩ hỗn loạn đều biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi, nỗi sợ hãi bao trùm, cuộn trào như sóng dữ ập đến.

bé vùng vẫy kịch liệt, chân tay khua khoắng, cố gắng kêu cứu nhưng lại bị dòng nước lạnh giá cướp nhiều oxy hơn. Mẹ đang dùng đôi bàn tay như kìm sắt, kéo xuống vực sâu của cái ch-ết.

sợ hãi, cảm giác kinh hoàng chưa từng này như nhát d.a.o đ.â.m thấu tim, càng giống như linh hồn bị x.é to.ạc dữ dội, thế là nó mang theo nỗi đau đớn và tuyệt vọng khổng lồ, vĩnh viễn khắc sâu vào ký ức của .

Giây cuối cùng trước khi mất tri giác, bé nghĩ ngợi mơ hồ: Yêu chắc là cũng đau đớn giống như cái ch-ết vậy nhỉ?

Giản Kiều lại gặp ác mộng, mười m năm như một.

Tỉnh dậy từ trong giấc mộng, đầu đầy mồ hôi lạnh, giống như vừa mới từ dưới nước vớt lên vậy.

“Giám đốc, bản thiết kế của nhóm hai đã sắp xếp xong, mời xem qua.” Một phụ nữ ăn mặc thời thượng gõ cửa văn phòng bước vào, đặt một xấp bản vẽ dày cộp lên bàn.

Giản Kiều cầm l bản vẽ trên cùng xem xét. Đây là bản thiết kế một sợi dây chuyền phỉ thúy, kiểu dáng mới lạ nhưng về mặt gia c thì chút độ khó.

Với tư cách là nhà thiết kế trang sức hàng đầu, Giản Kiều nh chóng tìm ra những vấn đề và khiếm khuyết trong đó. lật xem từng tờ bản vẽ, sắc mặt vô cùng bình thản, cũng kh đưa ra bất kỳ ý kiến nào.

Là trưởng nhóm hai, phụ nữ chút kh đoán được tâm tư của , bèn lộ ra vẻ mặt thấp thỏm lo âu. Khi cô vừa mở miệng định hỏi, một phụ nữ với gương mặt tiều tụy, thân hình gầy yếu x vào văn phòng, gục xuống bàn làm việc của Giản Kiều, quét rơi xấp bản thiết kế đang xếp cao ngất ngưởng.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...