Cặn Bã Rồi Cũng Có Ngày Bị Trả Giá
Chương 15:
Giản Kiều đã trở về quán trọ.
Bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, tiếng mưa rơi tí tách hòa cùng tiếng chu nhà thờ trầm dài vang vọng, hợp thành một khúc dạ khúc ru ngủ.
Giản Kiều ngồi trên chiếc ghế bập bênh ngoài ban c, một tay chống trán, một tay theo nhịp chu khẽ gõ tiết tấu. Mi mắt khép mở nhẹ, dường như sắp ngủ . thích những đêm mưa, cũng thích cả tiếng chu thường vang lên bất chợt dù là giữa đêm khuya.
Vèm Ch
cần chút âm th mới dám ngủ, bởi tiếng động từ bên ngoài thể dẫn dắt tỉnh dậy khỏi những cơn ác mộng đáng sợ.
hầu của biết rõ thói quen này, vừa trải giường vừa thao thao bất tuyệt kể lại những bí mật nghe ngóng được từ đ.á.n.h xe.
“Ngài Lôi Triết đúng là si tình quá mức. Ngài biết kh? Vì muốn đính hôn với phu nhân Mia, ngài còn chủ động từ bỏ quyền thừa kế nhà Grander. Dù ngài là con trai thứ dòng chính nhưng các kỵ sĩ của Grander đều vô cùng sùng bái ngài , cũng càng sẵn lòng nghe theo hiệu lệnh của ngài hơn. Lại còn sự ủng hộ của Hoàng hậu Moan nên thực ra ngài hoàn toàn thể tr một trận với Hoắc Nhĩ Grander.”
“Lão c tước kh thích phu nhân Mia nên kiên quyết kh cho phép họ đính hôn, thậm chí còn đe dọa sẽ đuổi họ ra khỏi gia tộc. Thế nhưng họ vẫn cứ đính hôn. Tình yêu thật kiên định biết bao!”
“Chỉ ều, tình nhân bên ngoài của ngài Lôi Triết cũng kh ít. Nghe nói ngài một quyển Tầm Phương Lục, trong đó ghi chép những bí mật của các mỹ nhân đẹp nhất đại lục Tottes, mà những phụ nữ , kh ai ngoại lệ, đều từng là tình nhân của ngài .”
“Ngài tuấn mỹ như vậy, vóc dáng lại cường tráng, huyết thống còn cao quý, bảo tất cả phụ nữ đều vì ngài mà thần hồn ên đảo. Chỉ tiếc là một khi lão c tước qua đời, ngài sẽ chẳng còn ngày lành nữa. Những kẻ thù trước kia của ngài sẽ liên thủ xé xác ngài , mà đầu tiên muốn g.i.ế.c ngài nhất định là Hoắc Nhĩ.”
“Hoắc Nhĩ yêu phu nhân Mia, kẻ ngốc cũng ra được từ ánh mắt . Vì muốn đoạt được mỹ nhân mà si mê, nhất định sẽ khiến ngài Lôi Triết vĩnh viễn biến mất. Thật đáng sợ! đã th trước một bi kịch ! Ngài Lôi Triết kh nên đính hôn với phu nhân Mia, càng kh nên từ bỏ quyền thừa kế.”
Nam bộc lo lắng nói: “Mỗi một bước ngài đều sai, đến mức bây giờ đã rơi vào vực sâu tuyệt vọng.”
Nam bộc thở dài: “Kh ai thể cứu được ngài , kể cả Hoàng hậu Moan. Hai bọn họ đều sắp xong đời .”
Giản Kiều vừa nghe những câu chuyện phiếm , vừa dùng mũi chân khẽ chạm mặt đất khiến chiếc ghế bập bênh đung đưa qua lại.
Vì mỹ nhân mà từ bỏ tất cả, chuyện này hoàn toàn kh giống việc Lôi Triết sẽ làm. Dù chỉ gặp thoáng qua một lần nhưng Giản Kiều đã th trong mắt đó ngọn lửa hừng hực cháy. Ngọn lửa mang tên dã tâm, cũng mang tên bảo hộ.
Lôi Triết cố gắng dùng mọi cách để tích lũy của cải và sức mạnh, lại dùng chính của cải và sức mạnh để thực hiện hoài bão chưa thành để bảo vệ những cần được bảo vệ.
So với đôi mắt đục ngầu tràn ngập tham lam và tàn nhẫn của Hoắc Nhĩ, Giản Kiều thích đôi mắt x thuần khiết của Lôi Triết hơn, bởi vì viết hết mọi cảm xúc của vào trong con ngươi. là một đơn giản.
Trong lúc suy tư, đôi mắt x hiện lên trong đầu Giản Kiều. nhắm mắt lại, dùng ý niệm đối diện với đôi mắt kia bất giác chìm vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, Lôi Triết đang đứng trước bức tr “Nữ thần Thủy Trạch” kh ngũ quan, lặng lẽ thật lâu.
Mia cười cợt mở miệng: “Đến khi nào thì tình nhân chân chính của ngài mới được gương mặt đây? Làm ơn nh chóng ban cho nàng một ân huệ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/can-ba-roi-cung-co-ngay-bi-tra-gia/chuong-15.html.]
Làn sương mờ mịt trong mắt Lôi Triết dần tan , ý niệm quái lạ kh nắm bắt kia cũng theo đó biến mất.
xoa xoa giữa mày, giọng nói mang theo vẻ mơ hồ: “Ngay vừa , một khoảnh khắc, ta lại cảm th tóc của nàng hẳn là màu đen. Nữ thần sinh ra từ suối nước lạnh lẽo trong khu rừng u ám thì đúng là nên một mái tóc đen mới .”
“À, ngài nói cũng lý, tóc đen thần bí.” Mia che miệng ngáp một cái, lười biếng nói: “Ta ngủ , ngày mai là thời khắc quyết định.”
Nghĩ đến kế hoạch của , lúc này Lôi Triết mới về phía phòng ngủ, vừa vừa xoa bóp giữa mày, trong lòng luôn cảm th bóng dáng gầy gò với mái tóc đen vừa thoáng hiện trong đầu khi nãy mang theo một cảm giác quen thuộc khó thể bỏ qua.
Hôm sau, Giản Kiều mang theo một hộp quà được gói ghém tinh xảo, ngồi xe ngựa đến phủ c tước.
gác cổng với thái độ ngạo mạn chỉ vào con sư t.ử đá bên cạnh, ra hiệu cho đứng nép vào góc, đừng cản đường.
“Ngài đứng đây đợi ngài Hoắc Nhĩ triệu kiến , bây giờ ngài kh rảnh.” Một lát sau, gác cổng từ trong tòa thành ra, ném cho một câu như vậy.
Giản Kiều biết đang bị làm khó. Đám quý tộc lớn này thích dùng “c cửa đóng then cài” để tiếp đãi những vị khách địa vị thấp kém.
lùi vào góc cổng, hai tay ôm hộp quà, kiên nhẫn chờ đợi. Thế nhưng từ “triệu kiến” bản thân nó đã nực cười, bởi một kẻ kh tước vị cũng chẳng huyết thống cao quý như Hoắc Nhĩ, căn bản kh đủ tư cách dùng hai chữ này đối với một vị bá tước.
Giản Kiều đợi một lúc là hơn hai mươi phút. Trong khoảng thời gian , kh ngừng tự nhắc giữ kiên nhẫn, cũng kh ngừng đè nén cơn giận trong lòng.
Ít nhất, từ bề ngoài, vẫn luôn tao nhã và bình tĩnh.
gác cổng dường như cũng th đáng thương, đang định giúp vào th báo thêm một lần nữa thì lại th Hoắc Nhĩ hớt hải chạy ra từ trong thành, vừa chạy vừa gào lên: “Mở cửa, mau mở cửa!”
Trên ta kh mặc l một mảnh quần áo nào, chỉ dùng một tấm khăn trải bàn quấn qu eo. Trên mặt ngoài năm sáu dấu son môi, còn đầy vẻ hoảng sợ và bối rối. Phu nhân Mia trong bộ quần áo xộc xệch chạy theo phía sau ta, the thé kêu cứu.
Giản Kiều sững .
gác cổng cũng sững sờ. Trong cơn chấn động cực độ quên mất việc làm theo mệnh lệnh của Hoắc Nhĩ mở cổng sắt.
Thế là đường lui của Hoắc Nhĩ bị chặn lại. ta vừa ên cuồng lắc cánh cổng sắt vừa hung hăng c.h.ử.i rủa: “Đồ ngu c.h.ế.t tiệt, mở cửa, mau mở cửa! Ngươi là heo à? Ngươi nghe kh hiểu tiếng ?”
Giản Kiều nh đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, bởi vì Lôi Triết đang xách theo một th trường kiếm sải bước tiến đến. Gương mặt tuấn mỹ của vì thù hận mà vặn vẹo, đôi đồng t.ử sáng ngời phủ lên bóng tối của nhục nhã và ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy.
Đó là biểu cảm đặc trưng của một đàn bị phản bội.
Mia vừa khóc vừa cầu xin: “Đừng, Lôi Triết, xin ngài đừng!”
Hoắc Nhĩ lắc cổng sắt đến kêu loảng xoảng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.