Cặn Bã Rồi Cũng Có Ngày Bị Trả Giá
Chương 31:
Giản Kiều bị tiếng quát gay gắt của Lôi Triết làm cho giật , vội vàng giơ hai tay lên, làm một động tác nhún nhường.
“Thưa ngài, vì đã mạo phạm bạn nữ của ngài, ta vô cùng xin lỗi. Nhưng ta hoàn toàn kh ý x.úc p.hạ.m nàng .” áy náy nói.
Xúc phạm cái gì chứ? Đây là một ả kỹ nữ bẩn thỉu! Ngài kh nên chạm vào đầu nàng ta! bị x.úc p.hạ.m là ngài mới đúng!
Trong lòng Lôi Triết cả bụng lời muốn nói nhưng lại kh thể thốt ra trước mặt kỹ nữ. Sự giáo d.ụ.c tốt đẹp khiến vẫn giữ được phong độ cơ bản của một quý .
Kỹ nữ đã khóc đến mức sụp đổ.
Hai nhân viên cửa hàng bước tới, cố gắng an ủi nàng ta, đồng thời đưa cho nàng ta một chiếc khăn tay trắng tinh.
Vèm Ch
Khi kỹ nữ nhận l khăn tay, nàng ta mới phát hiện lòng bàn tay cùng với viên bảo thạch màu hồng kia đã dính đầy những vết bẩn đỏ, trắng, đen lẫn lộn. Mà những vết bẩn đều đến từ lớp phấn thơm, son phấn, son môi và l mày nhuộm than mà nàng ta tô kín cả khuôn mặt.
thể tưởng tượng được khuôn mặt nàng ta đã bị nước mắt làm nhòe nhoẹt đến mức nào.
Chẳng trách khi nàng ta, ánh mắt của nhân viên cửa hàng lại lộ vẻ hoảng sợ, cứ như th ma quỷ.
Kỹ nữ thét lên một tiếng “a”, che mặt lao nh ra khỏi tiệm trang sức. Vốn đã quen với việc bị khác khinh miệt, sỉ nhục, thậm chí giẫm đạp kh thương tiếc nhưng nàng ta lại kh ngờ sẽ làm mất mặt trước mặt vị Bá tước. Nàng ta kh muốn dù chỉ một chút!
Con phố này là con phố trang sức nổi tiếng. Những thường lui tới nơi đây ngoài các phu nhân quý tộc và kỹ nữ ra, còn cướp bóc và trộm cắp. Chúng thích nhắm vào những một , tr vẻ kh địa vị cao quý, như vậy vừa thể thu được món hời lớn, lại kh dễ rước phiền phức.
Mà kỹ nữ vừa khóc vừa chạy ra ngoài kia, kh nghi ngờ gì chính là mục tiêu hoàn hảo nhất.
Lôi Triết cũng giơ hai tay lên, vội vàng nói với Giản Kiều: “Ngài kh cần xin lỗi, vừa ta kh ý trách ngài. Ta kh biết giải thích với ngài thế nào, tóm lại ta kh hề tức giận và nàng ta cũng kh bạn nữ của ta. Ta hoàn toàn kh chút giao tình nào với nàng ta!” Dứt lời, liền vội vã chạy ra ngoài.
Với tư cách là một kỵ sĩ, đảm bảo sự an toàn cho vị nữ sĩ .
Đến khi Giản Kiều hoàn hồn lại, cửa tiệm đã đóng, chiếc chu gió treo trên xà cửa khẽ rung lên tiếng leng keng như để chứng minh rằng vừa đến lại rời .
“Họ bị làm vậy?” Giản Kiều chỉ về phía cửa.
Hai nhân viên cửa hàng nhún vai, trên mặt cũng đầy vẻ khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/can-ba-roi-cung-co-ngay-bi-tra-gia/chuong-31.html.]
Lôi Triết tìm th kỹ nữ đang che mặt khóc nức nở trong một con hẻm tối ở đầu phố. Nàng ta cuộn lại thành một khối như một chú ch.ó nhỏ bị thương, trong tay nắm chặt viên bảo thạch màu hồng kh m giá trị kia.
“Đứng dậy, ta đưa nàng về.” Lôi Triết sải bước tới, giọng nói đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
chẳng chút hứng thú nào với phụ nữ này nên hoàn toàn kh muốn hỏi nguyên do nàng ta khóc.
“ nhớ mẹ .” Kỹ nữ lại nảy sinh ý muốn trút bầu tâm sự.
Nàng ta vén váy lên, vô cùng trân trọng lau chùi viên bảo thạch màu hồng kia, lại lau khuôn mặt lấm lem của , nghẹn ngào nói: “Nhà nghèo, đến một mảnh vải lành lặn cũng kh mua nổi. Vì vậy mẹ thường nhặt những mảnh vải vụn ta vứt từ đống rác, mang về may váy cho . Ngài biết kh, từ nhỏ đến lớn, chưa từng mặc qua một chiếc váy mới. Váy của lúc nào cũng đầy những miếng vá chằng vá đụp, kỳ quái, xấu xí, méo mó, đủ loại miếng vá. Mặc những chiếc váy vá , xấu xí đến mức như một con quái vật! Mọi luôn cười nhạo , còn thì khóc lóc chạy về nhà, tìm một góc tối nào đó trốn . Những lúc như vậy, mẹ sẽ tìm th , ôm l , nhẹ nhàng nói bên tai : ‘Tiểu Jenny của mẹ, trong mắt mẹ, con mãi mãi là cô gái xinh đẹp nhất trên thế gian này. Vui lên nào, bảo bối của mẹ. Khi con vui vẻ, bầu trời cũng sẽ vì con mà quang đãng.’”
Nói đến đây, đôi mắt ngấn lệ của kỹ nữ ánh lên một tia sáng hạnh phúc.
Nàng ta vào hư kh, vừa hồi tưởng vừa thì thầm: “Khi đó luôn tỏ ra kh thèm để ý đến lời an ủi của bà, bởi vì rõ ràng rằng, tuyệt đối kh là cô gái xinh đẹp nhất thế gian. Dù cười hay kh, bầu trời vẫn luôn u ám, ánh nắng ấm áp vĩnh viễn kh chiếu rọi lên . thấp kém, nhỏ bé, tầm thường đến thế. Nhưng ngay lúc nãy, bỗng nhiên hiểu ra từng lời mẹ nói đều là thật. Bởi vì bà yêu nên trong mắt bà chính là đẹp nhất. Bởi vì bà yêu nên khi vui vẻ, bầu trời của bà cũng là quang đãng. chính là ánh sáng và hơi ấm của bà. Bà yêu nhiều đến nhường nào! Thế mà lại vì nghèo khổ mà bỏ trốn khỏi ngôi nhà , rơi vào vũng bùn lầy như ngày hôm nay. hối hận quá! Giá như thể sớm gặp được ngài Bá tước, sớm nghe được những lời ngài vừa nói thì tốt biết m!”
Kỹ nữ áp viên bảo thạch màu hồng lên má, khóc nức nở kh thành tiếng. Đến lúc này, nàng ta mới hiểu ra rằng một cao quý hay kh, kh nằm ở sự đ.á.n.h giá của khác mà nằm ở chính bản thân . yêu thương , vĩnh viễn sẽ là cao quý.
Ngược lại, những kẻ vì theo đuổi d lợi mà vứt bỏ chính , lại sẽ thấp hèn đến tận bụi trần.
Cuối cùng, họ sẽ trở nên kh đáng một xu.
Lôi Triết xoa xoa giữa trán đang âm ỉ đau, trầm giọng nói: “Nàng muốn về nhà kh? Ta sẽ cho đưa nàng về. ta ở đây, mụ tú bà kh dám làm khó nàng.”
Kỹ nữ ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, đau khổ nói: “Cảm ơn lòng tốt của ngài nhưng vĩnh viễn kh thể quay về được nữa. Mẹ đã c.h.ế.t . yêu nhất trên thế gian này đã kh còn nữa.”
Lôi Triết nhất thời câm lặng. Dù bản lĩnh đến đâu cũng kh thể khiến c.h.ế.t sống lại.
Đúng lúc đang vắt óc nghĩ xem nên an ủi phụ nữ đáng thương này thế nào, kỹ nữ lại vén váy lên, tùy tiện lau khô nước mắt.
Nàng ta ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt kiên định như đang thề thốt mà nói: “Thưa ngài, sẽ sống thật tốt. Mẹ yêu nên trong mắt bà là báu vật. Bà kh còn nữa thì càng nên yêu bản thân giống như bà đã yêu . Trong mắt chính , cũng là một báu vật. khác chà đạp nhưng kh thể tự chà đạp . Mỗi ngày đều sống thật xinh đẹp, thật vui vẻ. muốn chọn thứ thích, chứ kh mù quáng chạy theo cái gọi là đắt đỏ.”
Nàng ta lau ánh lệ nơi khóe mắt, vịn tường, khó nhọc đứng dậy.
“Chỉ tiếc là hiểu ra đạo lý này quá muộn.” Nàng ta cúi mắt viên bảo thạch màu hồng trong lòng bàn tay, giọng nói lại nghẹn ngào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.