Cặn Bã Rồi Cũng Có Ngày Bị Trả Giá
Chương 8:
Lôi Triết kh hề để tâm, khóe môi khẽ cong lên, vẫn sải bước tiến tới. Dải lụa buộc tóc kh biết đã tuột từ lúc nào rơi xuống bùn. đưa tay hất mái tóc ướt rối trước trán ra sau, chẳng buồn liếc đám kỵ sĩ thể x lên bất cứ lúc nào, ngược lại còn chằm chằm vào cửa sổ xe.
Đó là một tư thế cực kỳ ngạo mạn. căn bản kh coi đội quân trước mắt ra gì, chỉ muốn th dung mạo thật sự của vị Bá tước Hoa Đô kia.
Nhưng đáng tiếc, cửa sổ được che bằng một lớp sa trắng, chẳng th gì cả.
Những kỵ sĩ đến từ Hoa Đô giơ cao th kiếm trong tay, sẵn sàng đ.á.n.h g.i.ế.c đàn nguy hiểm như dã thú này.
Nam tước Duncan đang thập thò quan sát bên này vội vàng phất tay, ra hiệu cho kỵ sĩ của xuống cứu viện.
Một trận huyết chiến sắp bùng nổ.
Lôi Triết vẫn kh hề bày ra bất kỳ tư thế phòng bị nào, cứ thế tiến về phía cỗ xe ngựa đang lặng lẽ chờ đợi kia. đã sớm quen với việc khiêu vũ giữa đao quang kiếm ảnh, chỉ mười m kỵ sĩ mà thôi, còn chưa đủ để làm bị thương dù chỉ một sợi tóc.
Đúng lúc này, một bàn tay thò ra từ cửa sổ xe làm một động tác ra hiệu lui xuống.
Mười m kỵ sĩ đã x đến gần Lôi Triết thoáng sững lại, sau đó đứng khựng tại chỗ. Họ vừa phẫn nộ, vừa lo lắng nhưng kh dám trái ý chủ nhân. Siết chặt th kiếm trong tay là ều duy nhất họ thể làm.
Lôi Triết chăm chú bàn tay , trong mắt b.ắ.n ra ánh sáng rực rỡ.
Duyệt qua vô số mỹ nhân, đây lại là lần đầu tiên th một bàn tay đẹp đến như vậy. Nó trắng, thon, khẽ lay động lên xuống, động tác tao nhã vô cùng. Ngón cái đeo một chiếc nhẫn ngọc lục bảo, ngón giữa và ngón áp út lần lượt đeo hai chiếc nhẫn lam bảo và ngọc lam to bản.
Làn da trắng thuần của đôi tay càng làm nổi bật sắc x đậm, x thẫm và x biếc của những viên bảo thạch khiến chúng thêm phần rực rỡ chói mắt. Giá nhẫn và vòng nhẫn bằng vàng trên đôi tay lại càng tỏa sáng lấp lánh.
So với việc gọi đó là một bàn tay, chi bằng nói nó là một tác phẩm nghệ thuật. Nó kh những khớp xương thô lớn, chỉ những đường nét trôi chảy, tròn trịa và ưu mỹ.
Chỉ thoáng qua, Lôi Triết vẫn rõ được những đường gân x nhạt thấp thoáng dưới mu bàn tay đó là chất cảm tuyệt hảo chỉ mỹ ngọc phương Đ mới được.
Bước chân của Lôi Triết bất giác trở nên gấp gáp hơn.
lau những giọt nước trên mặt, đồng thời cũng lau sạch vẻ khó chịu, nụ cười hưng phấn kh kìm chế được mà lộ ra.
Cùng lúc đó, cánh cửa xe đang khép chặt chậm rãi mở ra, luồng gió lạnh từ bên trong ào ra, thẳng thừng đập vào Lôi Triết. Chưa kịp rõ trong xe, toàn bộ sự chú ý của đã bị một mùi hương nồng đậm câu mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/can-ba-roi-cung-co-ngay-bi-tra-gia/chuong-8.html.]
Mùi hương hòa trộn tinh túy của vô số loài hoa. sự sánh đặc của diên vĩ, vẻ u trầm của thương lan, sự thuần khiết của bách hợp, vị ngọt của nguyệt quế và chút cay nồng của hoa cam…
Nhiều mùi đến mức thậm chí thể nói là dư thừa, vậy mà lại thể dung hòa một cách hài hòa, hoàn mỹ khắc họa từng tầng hương riêng biệt, đoạt l tâm hồn của bất cứ kẻ nào từng ngửi th nó.
Khu rừng núi tràn ngập mưa sương và hơi ẩm dường như trong khoảnh khắc đã biến thành thung lũng u tịch trăm hoa nở rộ.
một giây như vậy, Lôi Triết thậm chí còn cảm th choáng váng tựa như linh hồn bị một chiếc l vũ mềm mại khẽ khàng khẽ gãi, cả chìm đắm theo đó.
theo bản năng hít sâu một hơi, mới tập trung ánh mắt vào trong xe.
Vèm Ch
Thời gian như ngừng trôi vào khoảnh khắc .
đã tưởng tượng ra một nghìn dáng vẻ của Bá tước Hoa Đô nhưng tuyệt đối kh ngờ rằng bản thân đối phương lại là như thế này.
Khoảnh khắc cửa xe mở ra, dường như th ánh trăng như nước lặng lẽ chảy trước mắt .
Đó là một đàn cực kỳ tái nhợt, sở hữu một đôi đồng t.ử đen sâu thẳm khác thường. Mà đôi mắt đang kh chớp thẳng sang, bên trong phủ đầy tầng tầng sương mù. Trên gương mặt kh hề một nụ cười, khí chất cô tịch lãnh đạm cũng giống như ánh trăng.
Một tay đặt trên đầu gối, tay còn lại chống lên bên má, giọng nói nhẹ và chậm: “Lôi Triết Grander?”
Rõ ràng là lần đầu gặp mặt, lại thể chính xác gọi ra thân phận của Lôi Triết.
Hai nam bộc của lộ vẻ sợ hãi, vội vàng đẩy mở cánh cửa xe bên kia, vòng qua hành lễ với vị đại quý tộc kia. Còn thì chỉ hơi nghiêng đầu, nhíu mày tựa như đang hỏi: ta đoán đúng chứ?
Lôi Triết chớp mắt một cái, lại chớp thêm một cái nữa, đến khi tiếng ù trong tai và cảm giác choáng váng trong đầu hoàn toàn tan biến mới khàn giọng đáp: “Là ta.”
cúi đầu chiếc sơ mi lụa của , lúc này mới nhận ra vì thân phận bị bại lộ. Loại vải dệt phương Đ mà ngay cả quốc vương cũng kh mua nổi, lại dùng làm thường phục để mặc, hành vi xa xỉ như vậy chỉ chủ nhân nhà Grander mới làm ra.
“ hân hạnh.” Giản Kiều khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.
Tuy xuất thân của Lôi Triết cao quý hơn nhưng hiện tại vẫn chưa chính thức kế thừa tước vị c tước, còn đã được phong bá tước, hoàn toàn kh cần thiết hành lễ với đối phương.
“ hân hạnh.” Lôi Triết l.i.ế.m môi, trong mắt vô thức tràn ra ánh sáng hưng phấn, dù ngay cả bản thân cũng kh rõ rốt cuộc đang hưng phấn vì ều gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.