Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70
Chương 286: Gặp Gỡ Bên Ao Cá
Diệp Ninh muốn xem ta bắt cá, Cố Linh tự nhiên sẽ kh cự tuyệt, trực tiếp ngồi xuống sát bên cạnh cô.
Kh biết Chu Thuận Đệ là sợ Diệp Ninh đói hay thế nào, ước chừng đập cho cô bốn quả trứng gà nấu nước đường. Cô tới đây mới ăn bánh bao ở tiệm cơm quốc do, lúc này chỉ ăn hai quả liền cảm giác nghẹn ở cổ họng.
Th Diệp Ninh vẻ mặt khó xử, Chu Thuận Đệ cũng ý thức được chính nấu nhiều, lập tức ôn nhu nói: “Ăn kh hết để đó cũng kh , đừng miễn cưỡng.”
Diệp Ninh nghe vậy như được đại xá mà bu đũa, chút ngượng ngùng nói: “Kh ạ, cháu thể giữ lại trưa ăn.”
Vừa Chu Thuận Đệ đã giữ Diệp Ninh ở lại ăn cơm trưa, biết hiện tại coi trọng lương thực hơn bất cứ thứ gì, Diệp Ninh cũng kh định lãng phí.
Nguyên bản Cố Linh nghĩ nếu Diệp Ninh ăn kh vô, hai quả trứng còn lại lẽ thể rơi vào miệng , kh ngờ Diệp Ninh lại nói trưa ăn.
Ngay lúc Cố Linh lòng tràn đầy mất mát, Chu Thuận Đệ mở miệng: “Nước đường trứng này nguội ăn kh ngon, hai quả này cho cái Linh ăn , cháu muốn ăn thì trưa bà làm lại cho.”
Diệp Ninh mới kh thích ăn nước đường trứng, cô nói vậy hoàn toàn là vì ngại để khác ăn đồ thừa của . Lúc này Chu Thuận Đệ đã nói vậy, cô vội bảo: “Kh cần làm lại đâu ạ, trứng gà tuy tốt nhưng ăn nhiều cũng khó tiêu.”
Vui vẻ ăn xong hai quả trứng, Cố Linh dẫn Diệp Ninh ra ao cá. Th cô bé dẫn theo một cô gái lạ mặt tới, trong thôn đều kỳ quái.
Chị Lý th hai đầu tiên, vội dùng khuỷu tay huých bên cạnh: “Kìa, cô gái kia lạ mắt nhỉ, cùng con bé nhà họ Cố, chẳng lẽ là họ hàng nhà lão Cố?”
Thím Hai Trương bị huých bu tay nói: “Ai biết được, nhà họ Cố chẳng đã gỡ mũ , thằng cháu lớn nhà bà Chu Thuận Đệ cũng đến tuổi , nói kh chừng là đang xem mắt.”
Lời Thím Hai Trương vừa dứt, chị Lý lập tức trợn trắng mắt: “Xì, cái nhà họ Cố nghèo rớt mồng tơi mà xem mắt được cô gái xinh đẹp thế này á?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/c-cua-go-nha-toi-thong-toi-nam-70/chuong-286-gap-go-ben-ao-ca.html.]
Nghe hai nói chuyện, Trần Phương - cháu dâu nhà Chu Tân Văn đứng bên cạnh cũng tham gia thảo luận: “Các bà kh th quần áo giày da trên cô gái kia à? Quần áo vải sợi tổng hợp, lại thêm đôi giày da nhỏ kia nữa, cả bộ đ kh 180 đồng đố mà sắm được?”
Lời Trần Phương vừa ra, chị Lý và Thím Hai Trương đều kh khỏi hít hà một hơi: “Chà, sợ là con gái thành phố , gái quê chúng ta làm gì ai dám mặc sang thế.”
Diệp Ninh lờ mờ nhận ra trong thôn đang âm thầm đ.á.n.h giá , tuy cảm th hơi mất tự nhiên nhưng cô cũng kh lại từng .
Vì tháo nước bắt cá, bờ ao chật ních , trên cỏ dính đầy bùn đất. Cố Linh cúi đầu đôi giày da của Diệp Ninh, trực tiếp bảo cô đứng lại: “Cỏ dính nước trơn lắm, Diệp tỷ tỷ đứng đây xem thôi, cẩn thận kẻo bị ta xô xuống, em gọi em.”
Dặn dò xong, Cố Linh nheo mắt tìm kiếm bóng dáng bắt cá dưới ao, chạy thẳng đến bên cạnh Cố Kiêu, gân cổ lên gọi: “, đừng bắt nữa, Diệp tỷ tỷ tới tìm kìa, mau lên đây!”
Cố Kiêu nghe em gái nói, trong lòng cũng giật , phản xạ ngẩng đầu quét mắt đám xem náo nhiệt bên trên, nh liền chạm mắt với Diệp Ninh.
Diệp Ninh cũng chú ý tới “tượng đất” dưới ao kia là Cố Kiêu, bèn cười vẫy tay với .
Cố Kiêu cũng ý thức được bộ dạng hiện tại của bị đối phương th, kh rõ là xấu hổ hay bực bội, tóm lại đơ mặt một lúc lâu mới bắt đầu cất bước về phía bờ ao.
Vì cả toàn bùn, sau khi lên bờ, Cố Kiêu cũng kh dám đứng quá gần Diệp Ninh. Nơi này đ phức tạp, ánh mắt xem náo nhiệt của dân làng tuy vô hình nhưng cũng châm chích khiến cả kh thoải mái.
Hiểu rõ bản tính những này, Cố Kiêu dùng đầu ngón chân cũng biết đám rảnh rỗi này chắc c đã bắt đầu phỏng đoán quan hệ giữa và Diệp Ninh.
Cố Kiêu trong lòng bất đắc dĩ, chỉ thể hạ giọng nói với Diệp Ninh: “Cô chờ một chút, nói với đại đội trưởng một tiếng.”
Nghe Cố Kiêu nói nhà khách trước, Chu Tân Văn cũng kh để ý, chỉ qua đám liếc Diệp Ninh một cái, th là một cô gái trẻ tuổi, trực tiếp vẻ mặt vui mừng xua tay cho .
Chưa có bình luận nào cho chương này.