Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70
Chương 453:
Đưa Mã Ngọc Thư xong, Diệp Ninh nghĩ đến Diệp Vệ Minh còn ở bên kia, lại vội vàng quay lại đón .
Trước khi , Diệp Vệ Minh còn kh quên mang theo cuốn vở mà đã viết vẽ cả buổi chiều.
những cây nấm còn đang ngâm trong ao, sau khi Diệp Ninh trở về hiện đại, cũng chỉ thể dặn dò Diệp Vệ Minh: “Trên trấn ít , kh đảm bảo, lát nữa ba đến thành phố mua vật liệu xây dựng , thuận tiện đặt giúp con hai bộ đồ nội thất, hai căn nhà ba phòng một sảnh, cần những đồ nội thất nào ba trong lòng chắc c rõ, sau đó những thứ cửa hàng của con cần dùng, ba hỏi mẹ con thuận tiện mua giúp con luôn.”
Diệp Vệ Minh nghe xong sự sắp xếp của con gái, kh nhịn được hỏi: “Hôm nay con về lại ? Kh ở nhà hai ngày à?”
Diệp Ninh lắc đầu: “Kh được, con qua đó dọn dẹp đồ đạc trên núi một chút, sáng mai đến đại đội Đồng T.ử Sơn xem một cái, xong việc lại về.”
Mã Ngọc Thư sau khi về liền ra ngoài, cũng kh biết bận việc gì, Diệp Ninh kh gặp được bà, chỉ thể hẹn với Diệp Vệ Minh sau này mỗi tối cô đều sẽ về một chuyến, sau đó liền qua cửa gỗ trở về.
M ngày nay đúng là mùa nấm mọc trên núi, Mã Ngọc Thư ở trên núi tìm cả ngày, thu hoạch tốt, Diệp Ninh một ngồi bên ao rửa hơn một giờ mới xong việc.
Sau khi phơi nấm đã rửa sạch trong sân, nghĩ lúc này đã chạng vạng, trên núi chắc sẽ kh ai đến, cô một ở đây vẫn chút sợ hãi, cuối cùng vẫn nh chóng trở về hiện đại.
Diệp Ninh về đến nơi thì Mã Ngọc Thư cũng đã trở lại, lúc này đang ngồi trên ghế trong phòng khách dọn dẹp quần áo.
kiểu dáng của những bộ quần áo đó, Diệp Ninh vẻ mặt nghi hoặc nhíu mày: “Đâu ra nhiều quần áo trẻ con thế này?”
Kh đợi Mã Ngọc Thư mở miệng, Diệp Vệ Minh đã giành lời giải thích thay bà: “Đây là mẹ con cố ý tìm mua về làm từ thiện, ba còn nói bà vội vội vàng vàng về làm gì, thì ra là vì đống quần áo cũ này.”
Mã Ngọc Thư nghe vậy trừng mắt chồng một cái: “Ông biết cái gì? Giang, cô bé Giang thật sự đáng thương…”
Diệp Ninh vốn đang thắc mắc cô bé Giang là ai, kết quả kh cần cô hỏi, Mã Ngọc Thư đã kh nhịn được mà kể lể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/c-cua-go-nha-toi-thong-toi-nam-70/chuong-453.html.]
Cái gọi là cô bé Giang chính là cô em gái cùng Mã Ngọc Thư hái nấm khắp núi.
Mã Ngọc Thư gặp cô bé vào ngày thứ hai ở đó, cô bé còn gầy yếu hơn những đứa trẻ bà gặp trên núi hôm qua, là một vì nấm mà kh màng sống c.h.ế.t, bà sở dĩ chú ý đến cô bé, là vì khi bà th, cô bé đang trèo lên một cái cây khô để hái mộc nhĩ.
Đó là một cái cây khô đã bị mối mọt một nửa, Mã Ngọc Thư là lớn, th nguy hiểm, chắc c lên tiếng nhắc nhở.
Nhưng cô bé kh những kh nghe bà, ngược lại như sợ bà cướp mất mộc nhĩ của , liền tăng tốc trèo lên cây, hái hết mộc nhĩ trên thân cây bỏ vào sọt tre bên h.
Tuy sau khi hái xong nấm cô bé cũng đã xuống cây an toàn, nhưng Mã Ngọc Thư th dáng vẻ vì chút mộc nhĩ mà liều mạng của cô bé, vẫn kh nhịn được nói thêm vài câu.
Ban đầu cô bé kh chịu mở miệng, Mã Ngọc Thư th cô bé kh nói gì, cũng kh định cứ quấn l thuyết giáo, liền nghĩ sang hướng khác là được.
Ngọn núi này lớn, đỉnh núi cũng nhiều, Mã Ngọc Thư ra ngoài đều mang theo d.a.o phay, một đoạn sẽ làm dấu trên thân cây, sẽ kh bị lạc đường.
Nhưng bà chỉ lo nấm trên mặt đất, kh chú ý dưới chân, vừa sang bên cạnh vài bước, liền một chân hụt kh.
Đó là một sườn dốc, vì dương xỉ dại mọc um tùm, bà tưởng dưới chân là mặt đất, kh ngờ lại là khoảng kh.
Mã Ngọc Thư lúc mới hụt chân cũng kinh hãi, may mà bà phản ứng nh, kịp thời nắm l dây mây bên cạnh, mới kh đến nỗi ngã thẳng xuống.
Sau đó bà kéo dây mây kêu cứu, nhưng ngọn núi này quá lớn, lên núi hái nấm vì muốn thu hoạch, đều cố ý kh cùng hướng với khác, bà gân cổ lên kêu cũng chỉ cô bé vừa đến.
Cô bé cũng th minh, biết là một đứa trẻ, kh thể kéo một lớn như Mã Ngọc Thư từ dưới lên, liền dùng con d.a.o phay rơi trên mặt đất khi bà hụt chân c.h.é.m một sợi dây mây dài, buộc chặt hai tay đang ôm cây lớn của bà lại, xác định sẽ kh vì kiệt sức mà bu tay ngã xuống, mới xoay tìm giúp đỡ.
Cũng kh biết cô bé đã tìm trong núi bao lâu, tóm lại khi cổ tay Mã Ngọc Thư bị dây mây buộc đến sắp mất cảm giác, cô bé mới dẫn hai thím trở về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.