Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70
Chương 747: Tế tổ và kế hoạch kinh doanh mới
Mã Ngọc Thư cười nói: “Đương nhiên , vàng chất lượng như thế mà chúng ta lại bán giá thấp, với chủ tiệm vàng thì con còn đáng yêu hơn cả Thần Tài chứ.”
Ở quê Diệp Ninh tục lệ cúng tổ tiên vào buổi sáng. Tr thủ lúc còn sớm, Mã Ngọc Thư sắp xếp táo, bánh quy và kẹo ra đĩa, cả nhà cùng hướng về phía mộ tổ.
Tổ tiên nhà họ Diệp đều được an táng ở sau núi. Diệp Vệ Minh lại khó khăn nên bình thường cũng ít khi lên đây. Lần này mang theo d.a.o rựa, định bụng phát quang bụi rậm và cỏ dại xung qu mộ phần của các cụ.
Mộ của các đời trước chỉ là những nấm mồ đất, chỉ Diệp Vệ Minh mới nhớ rõ vị trí. Cũng may là chúng nằm gần nhau, chỉ cần đốt pháo, hóa vàng mã là xong.
Mộ của bà nội Diệp Ninh là mộ hợp táng, được Diệp Vệ Minh bỏ ra một khoản tiền lớn để xây cất kiên cố. Sau m năm, những dòng chữ trên bia mộ vẫn còn rõ mồn một.
Mã Ngọc Thư bày biện lễ vật, thắp hương nến và hóa vàng mã, miệng lầm rầm khấn vái.
Diệp Ninh khi tế tổ thường khó mà trò chuyện với đã khuất như lớn, cô chỉ biết liên tục bỏ tiền vàng vào đống lửa. Mã Ngọc Thư làn khói trắng bay lên cao, cười nói: “Khói bay thẳng và dài thế này là bà nội con đang vui lắm đ.”
Diệp Vệ Minh vừa chặt m cành lê gai mọc lan ra xung qu, vừa góp chuyện: “Các cụ tiền tiêu thì mà kh vui cho được.”
Tế tổ xong, cả nhà về ăn cơm trưa. Sau đó Diệp Vệ Minh ra nhà văn hóa thôn, còn Diệp Ninh và Mã Ngọc Thư bắt đầu xử lý đống thịt và xương mang về.
Dù hiện tại trên trấn dịch vụ gia c lạp xưởng bằng máy, nhưng Mã Ngọc Thư cảm th làm bằng máy kh thơm ngon bằng tự tay làm, nên bà vẫn muốn tự thực hiện.
ều đây là lần đầu tiên nhà họ Diệp làm nhiều thịt khô và lạp xưởng đến thế, qua cũng th là một c việc khổng lồ.
Sườn hun khói và chân giò thì dễ xử lý hơn. Chỉ cần rang muối với ớt, hoa tiêu, bột ngũ vị hương xát đều lên thịt là được. Thịt và sườn sau khi ướp sẽ được treo dưới hiên cho se mặt vài ngày mới đem hun khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/c-cua-go-nha-toi-thong-toi-nam-70/chuong-747-te-to-va-ke-hoach-kinh-do-moi.html.]
Phiền phức nhất là lạp xưởng. thái thịt thành từng miếng nhỏ, tẩm ướp gia vị mới nhồi vào lòng.
Năm nay lòng heo nhiều, Mã Ngọc Thư làm hẳn 80 cân lạp xưởng. Hai mẹ con bận rộn suốt từ trưa đến sẩm tối mới hòm hòm xong xuôi.
Nhà họ Diệp kh ai thích ăn ngọt nên họ kh làm lạp xưởng kiểu Quảng Đ, nhờ thế mà cũng bớt được một c đoạn cầu kỳ.
Vừa về đến hiện đại, Mã Ngọc Thư đã mua nhiều đồ ăn ngon. Buổi trưa bận rộn nên chỉ ăn qua loa, đến tối bà làm hẳn bốn món mặn thịnh soạn.
Diệp Vệ Minh lâu ngày kh được ngồi vào bàn bài, lúc sẩm tối trở về mặt mày hớn hở. Mã Ngọc Thư và Diệp Ninh vừa là biết hôm nay tg lớn.
Diệp Vệ Minh vui vẻ rút tiền từ trong túi ra chia cho vợ và con gái: “M đứa th niên trong thôn làm ăn xa cả năm mới về, đứa nào đứa n cũng tinh tướng lắm. Chúng chơi 'tạc kim hoa', đ.á.n.h chắc tay nên tg được hơn một ngàn đồng.”
Mã Ngọc Thư nhận tiền đút túi, chỉ tay vào đĩa sườn muối tiêu giữa bàn: “Tg là tốt , mau rửa tay vào ăn cơm . Chỗ sườn này cố ý để lại đ, thịt heo nuôi thả vốn đã ngon, sườn này chắc c cũng kh kém đâu.”
Nghe vợ nhắc đến đàn heo trên núi, Diệp Vệ Minh sực nhớ ra một chuyện, quay sang hỏi Diệp Ninh: “Con gái, đàn heo trên núi con định xử lý thế nào? Toàn heo béo cả, kể cả mỗi ngày chỉ cho ăn một bữa thì cũng tốn kh ít cám bã đâu.”
Nhắc đến chuyện này Diệp Ninh cũng th đau đầu: “Con cũng chưa nghĩ ra, cứ thử bán dần xem . Thợ mổ Lý đặt năm con, cộng với con hôm nọ g.i.ế.c nữa thì vẫn còn hơn 70 con.”
Diệp Vệ Minh lắc đầu: “Theo bố thì bán heo hơi hơi thiệt. Hay là chúng ta làm thịt khô và lạp xưởng mà bán, lãi hơn nhiều. Trên đó kh thiếu cây bách, g.i.ế.c heo làm đồ khô vừa bán được giá cao, lại để được vài tháng kh hỏng.”
“Tiểu Vưu chẳng hay chạy Thâm Thị ? Trong đó nhiều giàu, sau này cứ đóng một xe thịt khô lạp xưởng chở vào đó, kiểu gì cũng kiếm bộn!”
Diệp Ninh nghe bố nói vậy thì trong lòng bắt đầu tính toán. Thịt khô là n sản đã qua chế biến, loại ngon giá bán gấp ba bốn lần thịt tươi mà vẫn kh đủ hàng để bán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.