Cánh Diều Bay Cao
Chương 3:
Ban đầu, ta vẫn nói với rằng mãi mãi là em gái của .
Nhưng khi đối mặt với những lần gây hấn hết lần này đến lần khác của Tô Vận, ta lại luôn bắt nhẫn nhịn.
“Em đã chịu nhiều khổ cực , Thư Thư, em hãy nhường nhịn em một chút.”
ta nói, chúng ta bù đắp cho cô ta.
kh muốn làm khó xử, đã làm trai của hơn hai mươi năm, chỉ muốn được vui vẻ.
Vì vậy đã nhường, đã nhịn, hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi ta tin tưởng vô ều kiện vào màn kịch vu oan của Tô Vận dành cho , mới hiểu ra rằng, coi ta là trai, nhưng ta thì đã sớm kh còn coi là em gái nữa .
Và vào cái giây phút ta thu lại mọi sự t.ử tế dành cho , khiến rơi xuống vũng bùn và bị đời phỉ báng, mới nhận ra bản thân đã ngu ngốc đến nhường nào khi b lâu nay luôn ỷ lại vào ta.
Suốt dọc đường , kh ai nói với ai lời nào.
Đã lâu kh ngồi những chiếc xe sang như Maybach, chút kh quen, chỉ biết ôm Đóa Đóa thu vào một góc, thầm đoán lý do Tần Thịnh xuất hiện ở đây.
Là do Tô Trình nói cho ta biết ? ta sợ làm hại Tô Vận nên mới vội vã chạy đến đây để xác nhận?
ta sẽ định làm gì đây? Liệu vì bí mật sinh con cho Lục Cận mà trừng phạt kh?
kh biết, cũng kh nghĩ th suốt được, chỉ th đầu đau như búa bổ, vòng tay ôm Đóa Đóa càng chặt hơn, hoàn toàn kh nhận ra ánh mắt tràn đầy nỗi nhớ nhung sâu sắc mà ta đang dành cho .
“Thư Thư...”
ngẩng đầu lên.
Nơi khóe mắt ta đã xuất hiện thêm nhiều nếp nhăn.
“Bốn năm trước, chúng ta đều tưởng em đã...”
“Tưởng đã c.h.ế.t , biết.” ngắt lời, “Thực ra, mọi cứ coi như đã c.h.ế.t cũng được. đã sớm kh còn ý định tr giành gì với Tô Vận , vốn dĩ mọi thứ đều thuộc về cô , trả lại cho chủ cũ cũng chẳng gì kh tốt cả. Mọi kh cần lo lắng hay đề phòng, càng kh cần đến tận đây để kiểm chứng đâu, giờ chỉ muốn cùng con gái sống những ngày tháng bình yên thôi.”
“À , con gái sẽ chỉ theo thôi, tuyệt đối kh bao giờ tìm đến Lục Cận đâu. thể l mạng ra thề với , chắc c sẽ kh chủ động dùng con bé để phá hoại tình cảm của Tô Vận và Lục Cận đâu, cứ yên tâm .”
thẳng vào ta, lặp lại lần nữa:
“ thật sự thể yên tâm.”
ta sững sờ.
“ kh ý đó...”
“Hay sợ sẽ dùng d nghĩa nhà họ Tần để làm chuyện xấu? yên tâm, tuyệt đối sẽ kh làm thế, cũng đã đổi họ từ lâu ...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Thư Thư!” ta đột nhiên ngắt lời .
Vành mắt ta đỏ hoe.
“ là... muốn đón em về...”
kh hiểu Tần Thịnh đang nghĩ cái quái gì nữa.
đã kh còn là nhà họ Tần từ lâu .
Chính ta là đã c khai tuyên bố ều đó với bên ngoài bốn năm trước.
Hơn nữa quay về để làm gì? Để tiếp tục làm bao cát cho Tô Vận trút giận ?
cũng kh hiểu nổi một thân thế như ta, tại cứ nhất quyết đòi theo về căn hộ vỏn vẹn 50 mét vu này để làm gì.
Suy tính lại, đành l cho ta một chai nước khoáng.
Ánh mắt ta dừng lại trên bàn tay của , gương mặt thoáng hiện lên một tia cay đắng mà kh tài nào hiểu nổi.
“Ngón tay... đã đỡ hơn chút nào chưa?”
cúi đầu xuống.
Bàn tay của , ngón út và ngón áp út đã kh còn cử động được nữa.
Mọi chuyện bắt việc sau khi Tô Vận trở về nhà họ Tần, một lần cùng cô ta đến tham quan nhà máy của gia đình. Vì tò mò, cô ta đã thảo luận với kỹ sư về một thiết kế máy móc, để kiểm chứng quan ểm của , cô ta đã nhấn nút khởi động thiết bị chạy thử.
Và khi đó, tay đang đặt ngay vị trí .
Trước khi t.a.i n.ạ.n xảy ra, từng là một ngôi trẻ đầy triển vọng trong làng piano.
Đó là thứ duy nhất thể vượt qua Tô Vận. học kh giỏi bằng cô ta, năng lực cũng kh bằng, chỉ piano là thứ duy nhất giúp chút tiếng tăm.
Hồi Tô Vận mới về nhà họ Tần, mỗi khi th luyện đàn, cô ta lại ra vẻ tiếc nuối:
“Từ nhỏ em đã yêu âm nhạc , nếu năm xưa kh bị bế nhầm, lẽ bây giờ em cũng biết đ.á.n.h đàn piano.”
Thế nhưng lại vĩnh viễn kh thể đứng trên sân khấu biểu diễn piano được nữa.
nhất thời kh thể chấp nhận được sự thật này, đã sống dở c.h.ế.t dở suốt một thời gian dài.
luôn nghĩ rằng cô ta cố tình làm vậy, nên kh thể kìm lòng mà căm ghét cô ta đã cướp hào quang duy nhất của , cho đến khi cô ta đột ngột tự sát.
Sau khi cô ta được cứu sống, từ một nạn nhân bỗng chốc trở thành kẻ thủ ác trong mắt mọi .
vẫn còn nhớ như in ngày hôm , sau khi vào thăm Tô Vận, Tần Thịnh trở ra, vừa day trán vừa nói với : “Chỉ là kh thể đ.á.n.h đàn thôi mà, chỉ là hỏng mất hai ngón tay thôi mà, nhất định em đòi mạng của em mới vừa lòng ? Cho dù em là một phế vật chẳng biết làm gì, cho dù em kh em gái ruột của , chẳng đã từng nói nhà họ Tần sẽ nuôi em cả đời ? Em nhất định tuyệt tình như thế à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.