Cánh Đồng Hoang
Chương 11:
Tính từ lúc khai giảng đến nay vừa tròn một tháng. Trước khi kỳ nghỉ lễ Quốc khánh kéo dài bắt đầu, nhà trường tổ chức cho học sinh khối 12 một kỳ thi tháng như thường lệ, thời gian ấn định vào thứ năm và thứ sáu tuần này, thi xong là được nghỉ lễ.
Một ngày trước kỳ thi, Chủ nhiệm Mâu còn đặc biệt gọi Minh Hi lên văn phòng nói chuyện, ân cần dặn dò cô, đại ý là hy vọng cô thể phát huy phong độ tốt nhất, vừa để khích lệ, vừa là sự kỳ vọng.
Làm như vậy kh chỉ để kh phụ sự mong đợi b lâu của , mà còn để “dằn mặt” những học sinh thành tích tốt khác, nhắc nhở họ rằng nếu muốn đỗ đại học d tiếng thì nỗ lực hơn nữa để tiến về phía trước.
Thời gian qua, Minh Hi gần như dồn hết tâm sức vào kỳ thi này. Cô thực sự cũng muốn biết thành tích của khi đặt vào một môi trường hoàn toàn mới như Nhất Trung thì kết quả cuối cùng sẽ ra .
Tiết tự học buổi tối hôm đó, cô Trương Ngọc lại đứng trước lớp bắt đầu bài ca muôn thuở, dặn dò cả lớp m ngày tới ôn tập thật tốt, kỳ thi lần này vô cùng quan trọng, đối đãi bằng cả cái tâm, đừng suốt ngày lơ là hời hợt. Sau đó cô th báo sắp xếp phòng thi.
Ngày thi diễn ra, thời tiết nắng ráo suốt một tháng cuối cùng cũng đón nhận sự thay đổi. Minh Hi đẩy cửa sổ ra, kh khí lạnh lập tức tràn vào bên trong. Bên ngoài sương mù giăng lối, những dãy núi và tòa nhà phía xa đều chìm trong màn sương dày đặc, mây đen u ám bao phủ bầu trời.
Trước khi ra khỏi cửa, bà Trần Tú Trân đặc biệt nhắc cô nhớ mang theo ô, vì hôm nay khả năng cao là sẽ mưa.
Sau giờ tự học buổi sáng, Minh Hi bước vào phòng thi. Cô đến sớm, phòng thi vốn dĩ ít , lúc này bên trong chỉ khoảng bảy tám bạn. Minh Hi biết Tống Minh Châu cũng thi ở phòng này, còn ngồi ngay phía trước cô.
Tống Minh Châu cất đồ xong liền quay xuống tìm Minh Hi trò chuyện: “Những tài liệu thầy Chu đưa lần trước đã xem hết chưa?”
“Còn một chút nữa chưa xem xong.” Minh Hi thành thật đáp.
“Về chuyện thi đấu, nếu chỗ nào kh hiểu cứ việc sang lớp 1 tìm .” Giọng ệu Tống Minh Châu vui vẻ, cuối cùng còn ngại ngùng bồi thêm một câu: “Tất nhiên, cũng khả năng là tìm nữa.”
Dù dựa theo kết quả bài kiểm tra lần trước, ểm của Minh Hi vượt xa .
Lúc Trần Độ bước vào, th hai đang trò chuyện rôm rả. Lúc này phòng thi đã khá đ , chỉ còn năm phút nữa là bắt đầu thi. Trần Độ tìm th chỗ ngồi của , kéo ghế ngồi xuống.
Chỗ của nằm ở dãy giữa phía sau, từ vị trí này thể th Tống Minh Châu vẫn đang nghiêng nói chuyện với Minh Hi. Xương bả vai Minh Hi tựa vào lưng ghế, thỉnh thoảng ngẩng đầu đáp lời .
Tiếng chu vang lên, giám thị bước vào lớp. Môn thi này là Ngữ văn, đề thi được truyền từ đầu tiên của mỗi dãy xuống.
Một trận thi dài dằng dặc bắt đầu, học sinh bên dưới đều đang mải miết viết bài.
Đến giữa buổi thi, tầng mây tích tụ suốt nửa ngày cuối cùng cũng phát tín hiệu mưa. Những giọt mưa từ trên cao khẽ chạm xuống mặt kính cửa sổ tạo thành những vệt lốm đốm, ngọn cây bị gió thổi đung đưa loạn xạ.
Bên ngoài tiếng mưa tí tách nhưng trong phòng thi im ắng đến mức chỉ còn tiếng lật gi thi sột soạt.
Còn nửa tiếng nữa là kết thúc, xung qu đã rục rịch nộp bài. Trần Độ đã viết xong từ lâu, lúc này đang thong thả tựa vào ghế vắt chân, xoay cây bút trong tay một cách thản nhiên. Giám thị ngang qua liếc một cái, ý tứ như muốn nói: “Viết xong thì nh cho khuất mắt.”
Trần Độ kh buồn để ý đến thầy, cứ liếc bóng dáng bên trái. Cô ngồi ngay ngắn, tay cầm bút viết kh ngừng nghỉ, từ đầu đến cuối kh hề ngẩng lên. Trần Độ đoán chắc cô vẫn đang viết bài văn nghị luận.
Thời gian thi cử luôn dài dằng dặc và buồn chán, kh được nói chuyện, kh được cử động tùy ý. Trần Độ rảnh rỗi một lát th kh ngồi yên được nữa, dứt khoát nộp bài ra ngoài.
Hai mươi phút sau, tiếng chu báo kết thúc vang lên, Minh Hi nộp bài xong ra, kh ngờ Tống Minh Châu đang đợi ở ngoài cửa lớp.
nộp bài trước Minh Hi vài phút nhưng vẫn luôn đứng đợi. Th cô ra, Tống Minh Châu tiến lên một bước, chủ động mời cô trưa nay cùng ăn ở nhà ăn.
Rời khỏi tòa nhà dạy học, một cơn gió lạnh ùa vào mặt, Minh Hi kh tự chủ được mà xoa hai cánh tay. Lúc này mưa đã tạnh, tầng mây tan ra, bóng trên những con đường nhỏ trong trường thưa thớt dần.
Tống Minh Châu nghiêng đầu hỏi cô làm bài thế nào.
Minh Hi đáp: “Cũng tạm được.”
Dù môn Ngữ văn cũng kh giống các môn khác, kh ai dám chắc thể đạt ểm tối đa nhưng đạt ểm trung bình đối với đa số mọi cũng kh chuyện gì quá khó.
Hai vừa trò chuyện vừa đến nhà ăn. Chu tan học vừa reo nên lúc này đ như kiến. Tống Minh Châu bưng khay cơm mãi mới tìm được một chỗ trống: “Bên kia chỗ, chúng ta qua đó .”
“Được.”
Hai tới ngồi đối diện nhau. Tống Minh Châu bỗng nhiên rút ện thoại từ trong túi ra: “Đúng , vẫn chưa kịp kết bạn wechat với , lỡ sau này cần liên lạc lại kh biết tìm thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///c-dong-hoang/chuong-11.html.]
Minh Hi nuốt một miếng cơm đọc cho một dãy số.
Tống Minh Châu tìm kiếm: “Là Lê T.ử kh?”
Đó là biệt d trên mạng của Minh Hi. Tống Minh Châu đọc lên, Minh Hi gật đầu: “Là nó đó.”
“Được, kết bạn , lát nữa nhớ đồng ý nhé.” Tống Minh Châu cất ện thoại.
Tống Tư Vọng và Trần Độ bước vào nhà ăn, chỉ tiếc là đến kh đúng lúc, thời ểm này vẫn đ . qu bốn phía ít chỗ trống. Tống Tư Vọng bưng khay cơm qu, ánh mắt liếc sang một góc, đột nhiên th Minh Hi, chỉ là ngồi trước mặt cô tr vẻ quen quen.
ta dùng khuỷu tay hích vào tay Trần Độ, thắc mắc: “ Minh Hi lại ăn cơm cùng Tống Minh Châu nhỉ?”
Trần Độ theo hướng Tống Tư Vọng chỉ. Sống lưng cô gái hơi khom lại, tóc đuôi ngựa buộc cao, vài sợi tóc con rủ bên tai. Động tác ăn cơm của cô lịch sự, từng miếng nhỏ nhẹ nhàng. Tống Minh Châu ngồi đối diện, cả hai đều cúi đầu im lặng ăn cơm, kh trao đổi quá nhiều.
Trần Độ thu hồi tầm mắt. Kh biết từ lúc nào, mười lần gặp Minh Hi thì đến năm lần th cô ở cùng Tống Minh Châu. Kh cùng một lớp, l đâu ra lắm chuyện để nói thế kh biết.
Ăn cơm xong, Minh Hi tiệm tạp hóa mua hai chai sữa chua về lớp. Tiết trời u ám thế này thích hợp để ngủ, nhất là khi chiều nay còn trải qua hai môn thi hại não nữa, cô nghỉ ngơi tốt để giữ tinh thần minh mẫn.
Ba môn thi trong một ngày đã vắt kiệt sức lực của học sinh, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc sau khi kết thúc sẽ là kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, dường như mọi chuyện kh còn quá buồn khổ nữa. Thậm chí đã bắt đầu bàn bạc xem kỳ nghỉ này sẽ đâu chơi cho “đã”.
Chỉ tiếc là kỳ nghỉ tươi đẹp mới chỉ tồn tại trong tưởng tượng đã bị dập tắt ngay từ giữa đường. Hai ngày tới kh lên lớp nhưng kh nghĩa là kỳ nghỉ kh bài tập về nhà. Trước khi nghỉ lễ, giáo viên các bộ môn lần lượt phái lớp trưởng lên văn phòng nhận bài tập.
Hàng chục tờ đề thi được phát xuống, trong lớp tiếng kêu than dậy đất, tiếng phàn nàn nổi lên khắp nơi.
Mãi mới đợi được đến lúc tiết tự học buổi tối kết thúc, chu vừa reo, học sinh xách ba lô chạy như bay ra khỏi lớp, loáng một cái đã chẳng th bóng đâu.
Minh Hi và Trần Độ thong thả bước ra khỏi tòa nhà dạy học. Ban ngày vừa mưa xong nên kh khí tràn ngập mùi ẩm ướt, con đường nhựa ướt sũng, những tán lá trên cây vẫn còn đọng nước.
Hai thong dong bước , ánh đèn đường đổ bóng dài nghiêng lệch, như thể dính chặt vào nhau.
Trần Độ đeo ba lô một bên vai, đột nhiên lên tiếng: “Gần đây em với Tống Minh Châu lớp 1 vẻ khá thân thiết nhỉ.”
Minh Hi ngẩng đầu, từ góc độ này thể thấp thoáng th góc nghiêng của . Đèn đường vẫn vàng vọt như cũ, ánh sáng chập chờn mờ ảo.
Minh Hi kh biết Trần Độ định nghĩa thế nào về mối quan hệ “thân thiết” này. Cô và Tống Minh Châu cũng chỉ mới quen biết vài ngày, biết là trưởng nhóm đội tuyển, sau này chắc c sẽ lúc tiếp xúc, lần này lại ngồi chung phòng thi, kh lẽ lại giả vờ như kh quen biết.
Đáp lại, Minh Hi hỏi ngược lại một câu: “Thân ? Thời gian em gặp còn chẳng nhiều bằng gặp Hứa Nghênh O nữa là.”
Trần Độ: “...”
Tính như vậy thì đúng là kh thân thật.
Hai cùng về phía trạm xe buýt, bất chợt những hạt mưa rơi xuống trán Minh Hi. Cô ngẩng đầu trời, lại một giọt mưa nữa rơi lên má.
“Mưa .” Minh Hi lẩm bẩm.
Nhưng may mắn là trước khi ra khỏi cửa cô đã mang theo ô. Minh Hi hạ quai ba lô xuống, l từ bên trong ra một chiếc ô đeo ba lô lại, bật ô lên.
Những giọt mưa rơi lộp bộp trên mặt ô, phát ra những tiếng đập trầm đục. Minh Hi nghiêng đầu sang bên cạnh, Trần Độ kh mang ô. Minh Hi tốt bụng tới gần , hỏi: “Mưa , muốn che ô kh?”
Trần Độ rũ mắt cô. Minh Hi giơ cao cánh tay , bao bọc vào dưới tán ô. Khoảng cách trong nháy mắt kéo lại gần, vô tình thể chạm vào da thịt nhau. Yết hầu Trần Độ khẽ chuyển động, một mùi hương trái cây thoang thoảng quẩn qu nơi đầu mũi.
Chiếc ô kh lớn lắm, mưa cũng kh to. Hai sánh vai bước , bả vai chỉ cách nhau vài centimet. Ngoại trừ phần ở giữa thể tránh mưa, bả vai phía bên kia của cả hai đều hoàn toàn lộ ra ngoài tán ô.
Vèm Ch
Minh Hi thể cảm nhận được những giọt mưa rơi xuống. Đồng phục mùa hè vốn mỏng m, rơi lên lớp vải mỏng đó một lúc là ướt đẫm. Minh Hi giơ ô kh hề nghiêng lệch chút nào, Trần Độ đại khái cũng cảm nhận được, quan sát xung qu một lát, chỗ này đã gần trạm xe buýt , cũng chẳng yếu đuối đến mức nhất định che cái ô này.
quay đầu Minh Hi, giọng nói trầm khàn từ tính: “Mưa nhỏ , em tự che .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.