Cánh Đồng Hoang
Chương 9:
Minh Hi bước vào hiệu sách, cô đảo mắt qu một lượt. Cách trang trí ở đây theo phong cách gỗ mộc, hai bên tường là những giá sách cao vút, chính giữa là các bục trưng bày hình tròn. Phía trước các bục là những kệ hàng cao gần bằng thật nhưng kh để sách mà bày biện đủ loại văn phòng phẩm.
Hiệu sách hai tầng, bên một lối cầu thang hẹp. Minh Hi dọc theo các giá sách, ngước mắt lên, khu vực này bày sách tr thiếu nhi. Cô thong thả dạo một vòng nhưng kh tìm được cuốn nào muốn mua, thế là tiếp tục lên tầng hai.
So với tầng một, tầng này đ hơn một chút, đặc biệt là khu vực treo biển “Tiểu thuyết th xuân”, khá nhiều học sinh cùng nhau đang đứng đó, tay nâng niu cuốn sách và bàn luận xem nên mua hay kh.
Tầng hai chủ yếu là tiểu thuyết và sách xã hội, còn cả sách giáo khoa và bài tập bổ trợ. Minh Hi đến khu vực sách tham khảo lớp 12 theo nhu cầu, lật xem vài cuốn chọn ra hai cuốn phù hợp với tình hình hiện tại của .
Nghĩ đến việc Trần Độ vẫn đang đợi ở ngoài, Minh Hi chọn xong liền xuống lầu. Lúc dọn dẹp bàn học ban sáng cô th m cây bút đã hết mực nên mua thêm một ít văn phòng phẩm.
Mặt trời lặn dần về phía Tây, ánh sáng xuyên qua cửa kính tràn vào trong khiến những cuốn sách được xếp ngay ngắn như được phủ thêm một lớp ánh sáng vàng. Trước giá sách là một ô cửa kính lớn, Minh Hi ôm sổ tay và sách bài tập bước ra, đúng lúc bắt gặp cảnh tượng bên ngoài.
Trần Độ đứng một bên lề đường dưới gốc cây x, một tay cầm ện thoại, tay kia bu thõng tự nhiên. Chai nước cam kia đã uống hết, vỏ chai được ném vào thùng rác.
Kh biết từ lúc nào bên cạnh một nữ sinh đứng đó, mặc quần yếm bò, cười nói hớn hở, môi mấp máy kh biết đang nói gì. Trần Độ đứng quay lưng về phía hiệu sách nên Minh Hi kh rõ sắc mặt của nhưng cô gái kia nói xong thì nh chóng rời .
Giây tiếp theo, Trần Độ đột ngột quay lại. đang nghĩ cô vào lâu thế vẫn chưa ra, kh ngờ lại va chạm với ánh mắt của đứng sau cửa kính. Bốn mắt nhau, cảm giác như bị bắt quả tang, Minh Hi vội vàng dời tầm mắt, ôm đồ chạy nh đến quầy thu ngân tính tiền.
Chủ tiệm l một chiếc túi, xếp từng món đồ vào báo giá. Minh Hi l ện thoại trả tiền xách đồ ra khỏi tiệm.
Trần Độ cúi đầu cái túi trong tay cô, th mua cũng chẳng bao nhiêu, bỗng dưng bu lời trêu chọc vô cớ: “ cứ tưởng em định định cư luôn trong tiệm sách kh chịu ra nữa chứ?”
Đúng là chọn hơi lâu thật.
Nắng chiều đã tắt một nửa, chân trời một màu cam rực, trời dần tối hẳn, hai men theo con đường cũ cùng nhau về.
Minh Hi nhớ đến cô gái lúc nãy, hỏi: “ vừa là bạn hả?”
“Kh .”
Trần Độ đút hai tay vào túi quần, hai sánh vai bước , những chiếc lá rụng bị giẫm dưới chân phát ra tiếng “sột soạt”.
Hàng mi dài của Minh Hi rũ xuống, cô tùy tiện đáp một tiếng “ồ”.
Trần Độ khẽ cười: “Cô đến tìm để xin một thứ.”
“Cái gì cơ?”
“Số wechat.”
Minh Hi: “...”
Suốt dọc đường cả hai kh nói thêm gì nữa. Khi về đến nhà trời đã sập tối, bà Trần Tú Trân đã về từ sớm, trên bàn bày sẵn những món ăn vừa mới ra lò nóng hổi. Th hai cùng nhau xuất hiện, bà lập tức nở nụ cười: “Hiếm khi th hai đứa về cùng nhau, rửa tay ăn cơm thôi.”
“Vâng ạ.” Minh Hi mỉm cười, đặt đồ xuống, rửa tay vào bàn ăn.
Sáng thứ hai, tiết đầu tiên là môn Toán. Tiếng chu vừa reo, căn phòng vốn đang ồn ào lập tức nhỏ tiếng lại nhưng vẫn thể nghe th vài thì thầm trao đổi nốt câu chuyện còn dang dở.
Nhưng nh sau đó, mọi th thầy giáo Toán Chu Thành Hoa một tay bưng bình giữ nhiệt bạc, tay kia cầm xấp đề dày cộp, vẻ mặt sa sầm bước lên bục giảng. Ngay lập tức, đám học sinh đang nhốn nháo im bặt.
Chu Thành Hoa, biệt d là La Sát mặt đen. Sở dĩ cái tên này là vì da thầy đen nhưng cao gần 1m80, hơi đậm , lại là chủ nhiệm phòng giáo vụ của trường. Bình thường thầy luôn giữ khuôn mặt nghiêm nghị, hầu như chưa th thầy cười bao giờ. Học tiết của thầy, đối với nhiều học sinh mà nói, cơ bản chẳng khác nào “vượt kiếp”.
“Rầm!” Xấp đề dày cộp đập mạnh xuống mặt bàn, Chu Thành Hoa giữ vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Kết quả bài kiểm tra tuần trước đã , lớp trưởng lên phát . Điểm số thì kh đọc nữa, đỡ mất mặt ra tận cửa trường Nhất Trung.”
Tiết Toán cuối cùng của thứ sáu tuần trước, thầy Chu đặc biệt ra một đề kiểm tra tổng hợp để xem sau một kỳ nghỉ hè, trình độ hiện tại của cả lớp thế nào nhưng kết quả rõ ràng khiến thầy thất vọng.
Câu nói này vừa thốt ra, học sinh cơ bản đều hiểu ểm số lần này kh khả quan đến mức nào.
Lớp trưởng cầm xấp đề phát xuống theo tên. Khi tờ đề được đưa đến tay Chu Nam, cô dùng cả hai tay nhận l, góc trên bên là một con số đỏ chót: 67 ểm. Chân mày Chu Nam khẽ động, cả như đóa hoa héo úa, rũ rượi xuống.
Kỳ thi tổng hợp của khối 12 được quy định vào cuối mỗi tháng. Khi đó, thành tích sẽ được xếp hạng toàn khối, đây cũng là kỳ t.h.i t.h.ể hiện rõ năng lực nhất.
Minh Hi mới chuyển từ Kinh Thị tới nửa tháng, còn hơn một tuần nữa mới đến kỳ thi tháng. Mọi đều bàn tán sau lưng rằng từ Kinh Thị chuyển tới thì thành tích chắc c kh tệ, nhưng vì chưa ểm số thực tế chứng minh nên mọi cũng chỉ nói nhỏ với nhau.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc này, Chu Nam theo bản năng sang bàn của Minh Hi. Nhưng tờ đề của cô vẫn chưa phát tới.
Trên bục giảng, Chu Thành Hoa g giọng: “Lần này tổng ểm là 100. Lớp 1 cũng làm chung bộ đề với các em. chung, ểm trung bình của họ cao hơn lớp kh biết bao nhiêu lần. Đương nhiên, ểm duy nhất lớp các em giỏi hơn ta là: Thủ khoa nằm ở lớp .”
“Cái gì cơ?”
Câu này vừa dứt, bên dưới liền bàn tán xôn xao. Đó là lớp 1 cơ mà, lớp chọn do lãnh đạo trường đặc biệt tách ra, top 30 của khối đều ở đó cả, thế mà hạng nhất lại bị lớp cướp mất ?
bắt đầu hỏi: “Ai thế, đỉnh vậy?”
“Uầy, lớp sắp vùng lên làm chủ à?”
Cũng đoán: “Kh lẽ là học sinh chuyển trường ?” Bởi vì đó là khả năng duy nhất.
Học sinh bên dưới xì xào bàn tán, Chu Thành Hoa chắp tay đứng trên bục, giọng nói át tiếng ồn: “Ở đây đặc biệt biểu dương bạn Minh Hi của lớp . Trong thang ểm 100, em đã đạt được thành tích xuất sắc 96 ểm. Tất cả các câu hỏi phía trước đều đúng hết, chỉ câu tự luận cuối cùng do sai sót tính toán nên bị trừ 4 ểm.”
Nói đến đây, vẻ mặt Chu Thành Hoa hơi dịu lại một chút nhưng cũng chỉ là một chút thôi. Minh Hi là học sinh chuyển trường, nền tảng kiến thức trước đây của cô đã nằm sẵn ở đó , đây là kết quả học tập từ trước của cô chứ kh do thầy dạy ra. Tuy nhiên, Nhất Trung được một mầm non tốt như vậy, e là kỳ thi đại học năm tới sẽ bước tiến đột phá.
Vèm Ch
Lúc này, tờ đề của Minh Hi là tờ cuối cùng, cuối cùng cũng về đến tay cô. Khi lớp trưởng đưa cho cô, bạn kh nén nổi cái đầy kính phục.
Được Chu Thành Hoa khen ngợi, đúng là cao nhân phương nào .
Tống Tư Vọng kh đợi được mà vỗ vai Minh Hi, chân thành tán thưởng: “Uầy, hoá ra em họ là một học bá à, đỉnh quá xá!”
Qua bao nhiêu ngày chung đụng, Minh Hi đã “miễn nhiễm” với cái d xưng em họ này , ta muốn gọi cũng được.
Trần Độ cũng hiếm khi mỉm cười: “Giỏi thật đ.”
Chu Nam cúi đầu ểm số của , sang ểm của Minh Hi, một cảm giác bất lực khi đã nỗ lực hết nhưng vẫn th vô dụng trào dâng trong lòng. Cô cụp mắt c.ắ.n môi dưới.
Và ều khiến Minh Hi ngạc nhiên là Trần Độ lại đạt được số ểm khá tốt là 84 ểm trong bài kiểm tra lần này. Con số này thực sự quá bất ngờ, bởi vì bình thường luôn mang vẻ lơ là, dường như hoàn toàn kh để tâm đến việc học.
Minh Hi liếc tờ đề của , cũng khen một câu: “ làm cũng khá đ chứ.”
“Thì cũng xem là so với ai.” Trần Độ nhướng mày, khóe môi nhếch lên, bộ dạng vẫn bất cần đời như cũ.
Th bên dưới lại bắt đầu xôn xao, Chu Thành Hoa vỗ bàn: “Yên lặng, sau đây sẽ giảng đề thi lần này cho cả lớp.”
Học sinh im lặng trở lại. Chu Thành Hoa cầm tờ đề, vào câu đầu tiên với giọng ệu kiểu rèn sắt kh thành thép: “Đây là câu dễ nhất trong cả bộ đề, một vấn đề về tập hợp đơn giản. kh hiểu vẫn làm sai, mà kh chỉ một hai đâu. Đến cả loại câu cơ bản này cũng mất ểm thì sau giờ học lớp trưởng thống kê lại, những ai kh đạt ểm trung bình lần này thì chép lại toàn bộ các câu sai 5 lần, trước thứ tư sẽ kiểm tra.”
Câu nói này vừa dứt, xung qu vang lên một loạt tiếng thở dài. Tống Tư Vọng tờ đề 34 ểm của , tim lập tức lạnh ngắt một nửa, thế này thì chép đến năm nào tháng nào đây.
Một tiết học trôi qua đầy gian nan. Tiếng chu vang lên, Minh Hi ra ngoài vệ sinh, khi quay lại, tờ đề vẫn còn đặt trên bàn của Chu Nam. Cô bạn mím môi, dường như chút khó mở lời.
Họ mới làm bạn cùng bàn được nửa tháng, trước đó kh hề quen biết, thời gian qua cũng ít khi trò chuyện. Nhưng th Trần Độ và Tống Tư Vọng nói chuyện với Minh Hi, Chu Nam thể cảm nhận được Minh Hi tính cách tốt.
“Cái đó…” Chu Nam cô, từ hướng này thể th được hàng l mi cong vút của cô.
Minh Hi nghiêng đầu, th cô bạn cùng bàn dường như lời muốn nói, cô khẽ hỏi: “ muốn hỏi gì hả?”
Chu Nam dùng hai tay nắm chặt tờ đề, giọng nói nhỏ: “Câu này lúc nãy thầy giảng chưa hiểu lắm, thể dạy được kh?”
Minh Hi qua, Chu Nam đang chỉ vào câu tự luận lớn áp chót. Câu này chủ yếu kiểm tra về hàm số, tính toán ra quả thực phức tạp.
Cô l một tờ gi nháp trên bàn, dựa theo đề bài viết vài c thức lên đó, diễn giải lại cho cô bạn một lượt cách vận dụng c thức để tìm ra các ẩn số, sau đó từng bước một suy luận ra kết quả. Minh Hi giảng vô cùng tỉ mỉ, thỉnh thoảng sẽ dừng lại hỏi Chu Nam chỗ nào kh hiểu kh.
Chu Nam nghe nghiêm túc, thỉnh thoảng gật đầu, cảm giác như được khai sáng. Minh Hi đưa tờ gi nháp qua để cô bạn tiện quan sát: “Đại khái là như vậy đ.”
Chu Nam ngẩng đầu lên, tai hơi đỏ: “Cảm ơn nhé, Minh Hi.”
“Đừng khách sáo quá.” Chu Nam thể coi là đầu tiên cô quen ở Nhất Trung ngoài Tống Tư Vọng và Trần Độ. Tuy bình thường bạn kh thích nói chuyện nhưng cả hai ở cạnh nhau hòa thuận. Minh Hi mỉm cười với cô , giọng nói dịu dàng: “Nếu lần sau chỗ nào kh hiểu, cứ trực tiếp hỏi là được.”
“Ừm!” Chu Nam gật đầu thật mạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.