Cành Hồng Trĩu Quả
Chương 5:
Ta kh đáp, chẳng kh muốn, mà là kh biết bắt đầu từ đâu.
Bao năm xa cách, thể hình thành chỉ trong một ngày?
Khi chuẩn bị từ bỏ câu hỏi, ta lại bất chợt cất lời:
“Mẫu thân còn nhớ năm , trưởng l bài 《Đào hoa táng chí》 con viết, đem ra ngâm tại yến tiệc, khiến khách khứa trầm trồ?”
“Con vì chuyện đó mà tr cãi với , mẫu thân… đã nói gì kh?”
Ta vốn kh muốn nhắc lại, nhưng lo lần này kh nói, về sau sẽ chẳng còn cơ hội nữa.
Mẫu thân ngập ngừng hồi lâu mới đáp:
“Hẳn là ta nói ều gì quá đáng…”
quên . Vì những chuyện như thế, đã quá nhiều.
“ nói: ‘Nữ nhi l nhu thuận làm gốc, l trinh tĩnh làm đức, kh l tài biện làm năng. Đại con kh cố ý, chỉ là bị khác ép đọc.’”
Mẫu thân sững , trầm mặc hồi lâu.
Ta khai tâm muộn, nhưng học hành lại vượt xa Tạ Bồi Phong.
Mỗi lần tiên sinh khen ta, mẫu thân lại than:
“Nữ nhi thì cần gì khoa bảng. Giá mà hai đứa đổi trí tuệ cho nhau thì hay biết m.”
Cho nên chuyện … Chỉ là khởi đầu cho rạn nứt giữa chúng ta.
Thứ khiến lòng ta hoàn toàn nguội lạnh, lại là một việc khác.
“Mẫu thân… còn nhớ cây trâm ‘Trùng ểu hoa ti’ kh?”
“Là lễ thành niên mà tổ mẫu tặng mẫu thân, năm xưa nói sẽ để dành tặng con khi đến tuổi cập kê.”
“Nhưng cuối cùng Tạ Bồi Phong lại đem trâm đó tặng cho Tạ Thiện Ninh.”
“Lúc , mẫu thân nói gì?”
Vẻ ôn nhu nơi mẫu thân chợt đ cứng.
Chuyện này, kh quên.
Vì khi đó ta và trưởng đã tuyệt tình, từ đó đoạn tuyệt.
Thuở nhỏ, mẫu thân bận rộn tr giành với dì Dinh, ta phần lớn được tổ mẫu nuôi nấng.
Khi ta cập kê, tổ mẫu đã qua đời hơn một năm.
Cây trâm , là bà để lại cho mẫu thân. Mà mẫu thân từng hứa sẽ truyền lại cho ta.
Đó kh chỉ là một món trang sức, mà là lời chúc phúc cuối cùng của bà.
Ta từng nghĩ, đeo cây trâm trong lễ thành niên, thể bù đắp phần nào tiếc nuối tổ mẫu kh thể cùng dự lễ.
Vậy mà, khi Tạ Bồi Phong tặng nó cho Tạ Thiện Ninh… Ta gần như phát ên, rút kiếm đuổi c.h.é.m .
Mẫu thân lại nói:
“Nữ nhi mà cầm kiếm dọa thì ra thể thống gì!”
Tạ Bồi Phong thì mỉa mai:
“Nàng còn dám chĩa kiếm vào phụ thân, ta là cái thá gì!”
Mẫu thân quát:
“Còn kh mau bỏ kiếm xuống! Ngươi như vậy, chút nào là vẻ nữ nhi? Cũng khó trách trưởng con che chở cho nữ nhi nhà khác!”
trách ta.
Rõ ràng là trưởng sai, nhưng mọi sự tức giận, mẫu thân đều trút lên ta.
Thậm chí… Chuyện ta khi xưa giơ kiếm về phía phụ thân, cũng bị lãng quên.
Năm đó, tổ phụ tặng ta một th bảo kiếm xinh đẹp, khi ta mang về, đúng lúc th phụ mẫu cãi nhau.
Phụ thân lật đổ bàn, mảnh sứ vỡ đầy đất. Mẫu thân thất kinh, lảo đảo né tránh.
Ta rút kiếm, chỉ thẳng vào phụ thân:
“Ngài muốn làm gì?! Định động thủ với nương ta ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/c-hong-triu-qua/chuong-5.html.]
Phụ thân sững , biết lỡ lời trước mặt con cái, liền đen mặt rời khỏi chính viện.
Khi … Mẫu thân ôm chặt l ta, khóc nức nở.
Còn Tạ Bồi Phong chỉ đứng đó… mắt lạnh quan sát.
Rõ ràng ta so với Tạ Bồi Phong càng yêu mẫu thân hơn, nhưng lại thương nhất, vẫn là trưởng ta.
Rõ ràng chỉ biết kho tay đứng khi phụ mẫu cãi nhau, vậy mà lại xem như chỗ dựa duy nhất đời .
Cũng từ dạo ta âm thầm thề rằng: từ nay về sau, kh còn thương mẫu thân nữa.
Kh thương, thì sẽ kh bị tổn thương.
Đêm nay, mẫu thân trọng bệnh, ta vốn kh nên nói những lời như vậy.
Nhưng lòng ta nghẹn đắng, nhịn kh được.
Ta muốn cho thiếu nữ Tạ Thiện Chi năm xưa một lời giải thích.
Muốn nói với nàng rằng: Ngươi kh chỉ là nữ nhi của ai, thê tử của ai.
Ngươi là chính ngươi, là Tạ Thiện Chi!
Ngươi kh cần tiếc nuối vì kh là nam nhi, kh cần áy náy vì kh thể làm chỗ dựa cho mẫu thân.
Chỉ cần yêu bản thân đủ nhiều, thì gió mưa trần thế cũng chẳng thể khiến ngươi gục ngã.
Sau khi ta dứt lời, mẫu thân chỉ trầm mặc kh đáp.
Mẫu tử chúng ta lặng lẽ cùng nhau chờ trời rạng, cây thị già cao vút ngoài tường viện.
Nghe nói, cây được trồng khi ta chào đời, do chính phụ thân và mẫu thân tay trồng tay tưới.
Ý nguyện cầu “sự sự như ý, phúc thọ song toàn”.
Ít nhất là khi … họ từng thật lòng yêu thương ta.
Khi ánh bình minh dần ló rạng, lòng ta cũng kh còn chấp niệm với thiên vị của .
Chỉ hy vọng thể vượt qua kiếp nạn này.
Ta và đại tẩu ngày đêm túc trực, lo thuốc thang c bệnh.
Thái y bảo: “Tiết Th Minh này chính là cửa ải. Nếu qua được, thì là thoát .”
Thế nhưng… chính ngày thứ ba của Th Minh, mẫu thân lặng lẽ lìa trần.
Sáng sớm hôm , đại tẩu đang hầu cạnh, bỗng hỏi:
“Thiện Chi đâu ?”
Đại tẩu đáp: “ c suốt đêm, vừa mới về nghỉ ngơi, để con gọi ngay.”
Mẫu thân lại bảo:
“Kh cần… để con bé ngủ thêm một lát.”
Nói đoạn chưa đến một khắc, liền trút hơi thở cuối cùng.
Kh đợi ta tỉnh lại.
Ta òa khóc đến vỡ òa:
“Tại ? Thái y chẳng nói qua Th Minh là qua cửa tử ? Tại lại như vậy? Đồ lang băm hại !”
Đại tẩu ôm l ta, nghẹn ngào rơi lệ.
Kh ai trả lời nổi câu hỏi của ta.
Ta từng nghĩ rằng, một khi tự tay bóc tách lớp sẹo giữa hai mẫu tử, ta sẽ thoải mái hơn.
Nhưng đến khi khuất, ta mới thấu hiểu.
Điều ta muốn, là sống.
Dù cho oán hận chưa tan, nút thắt chưa gỡ, chỉ cần còn… lòng ta vẫn còn chỗ nương tựa.
Tang lễ của mẫu thân, long trọng mà trầm mặc.
Ta mặc đồ tang, đọc tế văn, từng chữ nghẹn ngào mang theo lệ sầu.
Chỉ tiếc, tình còn mà đã khuất những thương nhớ và tiếc nuối , cuối cùng chỉ thể hóa thành một làn khói x, theo gió bay về chín suối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.