Canh Trường Thọ
Chương 7: FULL
Mọi kh biết bà ta rơi xuống lúc nào, toàn thân bà ta bị ngâm nước đến trắng bệch và sưng t.
Sau khi vớt lên, chỉ mới nhẹ nhàng đặt t.h.i t.h.ể xuống đất thôi, cả cơ thể đã nổ tung thành nhiều mảnh.
Thịt và nội tạng bay khắp nơi, b.ắ.n tung tóe vào những mặt ở hiện trường, mùi hôi thối khiến ta kh đứng vững nổi, ngay cả bác sĩ hiểu biết sâu rộng cũng nôn mửa hết cả.
dân mắng chửi, nói bà mẹ chồng uống thứ c đó là thất đức, thế nên sau khi chet cũng bị ngâm trong nước, biến thành thịt trong c, hại cho cả làng gánh họa chung.
Từ đó về sau, truyền thuyết về thứ c tàn ác đó kh còn được nhắc đến nữa.
Dân làng Đ Lai đều cố tình lảng tránh, muốn quên đoạn ký ức vừa kinh hoàng vừa đẫm m.á.u năm nào.
33.
Câu chuyện đã đến hồi kết.
Bà cô thở dài, vội vàng bịt miệng, sợ sẽ nôn ra.
Ban đầu cứ ngỡ rằng c trường thọ mà bà cô nói, nguyên liệu chính là nhau thai.
Nhưng nhau thai được dùng làm thuốc, từ xa xưa đã , tại lại nói là thất đức?
Nghĩ đến đứa bé sơ sinh bị mất tích kia, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, một đáp án dần dần xuất hiện trong lòng.
cố kìm nén cơn buồn nôn, cũng kh dám hỏi bà cô.
Bởi vì một ểm càng khiến quan tâm hơn.
34.
Trong câu chuyện của bà cô, việc đứa bé ma trả thù được bà ta kể một cách sống động, chi tiết từng khúc mắc.
nghe đến mức nổi hết cả da gà.
Thế nhưng, c trường thọ mà bà ta nhắc đến lúc đầu thì chỉ được đề cập đến qua vài câu đơn giản.
Món c tàn nhẫn, mất nhân tính như thế, chẳng sẽ gánh quả báo bi thảm hơn và nghiêm trọng hơn ?
Nhưng mà, lão lúc đầu uống c đã sống đến 100 tuổi, ngoài ý muốn bị sói cắn chet.
Bà mẹ chồng bị nghi uống c thì sống đến 90 tuổi, vô tình rơi xuống giếng.
Cái c.h.ế.t của bọn họ, thế mà tất cả đều được cho là “tai nạn” ư?
35.
mím môi, ều chỉnh lại cảm xúc.
“Truyền thuyết dân gian luôn quan niệm thiện ác thiện báo, dẫn dắt con làm ều tốt là mục đích cuối cùng.”
“Ví dụ, đàn cho lợn ăn đứa bé, bản thân bị lợn cắn xé đến chet.”
“ vợ hứa cho con ăn nhưng kh làm được, cuối cùng ăn thịt chính .”
“Mà những dân làng g.i.ế.c các bé gái, cũng bởi vì dịch bệnh mà chet một nửa.”
“Cho nên, con cảm th từng uống loại c đó, nhất định sẽ kh kết cục tốt!”
càng nói càng cảm th lý, tự gật đầu.
Bà cô kh trả lời , chỉ mỉm cười.
Tuổi bà ta đã lớn, trên mặt nhiều nếp nhăn.
Khi cười lên, các nếp nhăn nheo lại thành một chỗ, gần như kh th đôi mắt đâu cả.
Nhưng qua khe hở đó, vẫn cảm nhận được ánh của bà ta.
Sâu thẳm tối tăm, kh rõ ý đồ.
36.
“Ngồi lâu quá , nên vận động thôi.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cảm th hơi khó chịu, ho khan, đỡ bụng đứng dậy.
Bà cô vẫn ngồi ở ghế sofa, híp mắt cười uống nước.
Trong lòng cảm th bất an, di chuyển hai bước, bỗng dưng về cái gương lớn trước mặt.
Qua tấm gương, th bà cô đang chằm chằm .
Ánh mắt bà ta tham lam, tàn ác, giống như đang chằm chằm một món ăn thể khiến sống lâu trăm tuổi!
Tim như ngừng đập, trong nháy mắt dựng tóc gáy, quay phắt lại.
Bà cô giật , phun ngụm nước ra, sau đó bắt đầu ho xé ruột xé gan.
37.
“Bà cô! Bà cô!”
kh biết ban nãy hiểu lầm hay kh, th bà cô sặc nước, vội vàng chạy tới vỗ lưng bà ta.
Mặt bà cô càng lúc càng đỏ, hai tay tự bóp l cổ .
Bà ta giống như cá ra khỏi nước, thở hổn hển, chỉ thể phát ra tiếng “ư ư.”
hoảng sợ, vội vàng gọi 120, nh tay làm theo phương pháp sơ cứu mà y tá dạy.
Thế nhưng tất cả đều vô dụng.
Bà cô vẫn há hốc miệng, cố gắng giãy giụa, hai chân đá loạn xạ trên mặt đất.
Bởi vì dùng lực quá mạnh mà ngón tay bà ta đã đ.â.m thẳng vào cổ.
Tr th đôi mắt bà cô lồi ra, sự giãy giụa càng lúc càng yếu , hoảng loạn đến mức bật khóc, thế nhưng kh thể làm gì được nữa.
Chờ đến khi xe cấp cứu đến, bà cô đã tắt thở mất .
38.
“Vợ à, em đừng buồn, đây là tai nạn, kh ai lường được cả.”
Chồng quàng tay qua vai an ủi .
“Mà bà cô năm nay 71 tuổi, xem như đã sống thọ lắm .”
thút thít lau nước mắt.
Nói nói lại, con bà cô này tốt.
già yêu cội nguồn, ít ai đồng ý rời xa quê hương.
Thế nhưng bà ta nghe nói sắp sinh con thì chủ động đòi vào thành phố chăm sóc .
Mỗi ngày bà ta đều thay đổi cách nấu, làm cho nhiều món ăn khác nhau, bảo rằng để cho chắt bà ta ăn đến mức béo tròn…
Hả?
Tay bất chợt dừng lại, trong lòng nảy sinh cảm giác bất an.
“Chồng ơi, bảo bà cô 71 tuổi ư?”
“Đúng vậy.”
Chồng kh hiểu, gật đầu.
cảm nhận được một cơn ớn lạnh đang dần dâng lên từ lòng bàn chân, dần dần lan khắp cơ thể.
“71 tuổi, là thời gian cả nước đẩy mạnh kế hoạch hoá gia đình, lẽ là năm 1960, cũng nghĩa là, bà cô khi đó chỉ khoảng 8 tuổi…”
“Đúng vậy, lúc bà vẫn là một cô bé.”
Chồng thở dài.
Vậy là, bà ta chính là đứa trẻ 8 tuổi đã được ăn c trường thọ năm nào!
-Hết-
Chưa có bình luận nào cho chương này.