Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cắt Chu Cấp Sau Ly Hôn

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

, sợ nữa. Thật sự sợ nữa .

Giấy ly hôn đang gọn trong túi xách. Tất cả ủy quyền ngân hàng tự tay cắt đứt.

Sợi dây tiền bạc, và bọn họ, đứt đoạn .

Những thứ còn , chẳng qua chỉ vài lời chói tai, và những sự chỉ trích, lên án đạo đức búa xua. Những thứ đó, đâm rách da thịt .

mở mắt. Ánh mắt hướng về bức tường trắng trống trải đối diện.

tường trống trơn, chẳng gì cả.

căn nhà mà và Cố Diên Xuyên sống, tường treo đầy ảnh cưới, và cả những bức “ảnh nghệ thuật” Cố Hân Đồng chụp ở London mà nằng nặc đòi treo lên.

Giờ đây căn nhà nhỏ chỉ thuộc về , bức tường sạch sẽ.

đang nghĩ, lẽ thể bằng thứ gì đó khác. Treo một bức tranh thích. Hoặc cứ để trống trơn thế , giữ một . Cũng chán.

Điện thoại rung lên một cái. cuộc gọi, cũng WeChat.

hai tin nhắn SMS.

cầm lên xem.

“[Ngân hàng XX] Kính gửi Quý khách, tài khoản đuôi XXXX Quý khách hủy thành công một khoản chuyển tiền đặt lúc 15:07 ngày 05/04, chi tiết vui lòng đăng nhập Mobile Banking để tra cứu.”

“[Ngân hàng XX] Kính gửi Quý khách, tài khoản đuôi XXXX Quý khách hủy bỏ thành công một ủy quyền tự động trừ tiền lúc 15:08 ngày 05/04, chi tiết vui lòng đăng nhập Mobile Banking để tra cứu.”

Hai thông báo hiện lên nối gót . Những dòng chữ khuôn mẫu lạnh lùng. Thế mang đến cho một cảm giác vững hiếm hoi.

Đây bằng chứng. tờ biên lai đầu tiên chứng minh thu cái túi tiền chính .

đặt điện thoại trở bàn. dậy bên cửa sổ.

vườn hoa khu tập thể, vài cụ già đang vây quanh bàn đá trò chuyện. Đám trẻ con rượt đuổi bên bãi cỏ.

Ngày tháng vẫn tiếp tục trôi . Bình đạm, bình thường, chân thực.

Cuộc sống , rốt cuộc cũng sắp trở quỹ đạo mà nó vốn nên thuộc về.

còn trói buộc. còn rút kiệt. Chỉ do chính làm chủ.

Ngoài cửa sổ, trời xanh. Vài đám mây nhẩn nha trôi qua. Gió lùa qua khe cửa sổ đang mở hé, mang theo chút ấm ngày đầu hạ.

đó nán một lúc. đó , về phía ghế sô pha. Cầm túi xách, lôi cuốn sổ ly hôn đó .

mở sổ. Ánh mắt dán tấm ảnh thẻ chính .

trong ảnh chẳng biểu cảm gì. Ánh mắt phẳng lặng, thậm chí trống rỗng.

Thế giờ phút tấm ảnh đó, trong lòng chầm chậm trào dâng một thứ cảm giác khó gọi tên.

buồn bã. thù hận. Mà giống như… sự thấu triệt khi hạt bụi lắng xuống.

ai. hiểu rõ gì. Và cũng hiểu, những thứ thể đòi hỏi thêm nữa. Thế đủ .

gập sổ ly hôn , cất túi. Kéo khóa.

Tiếp đó, bước đến bàn làm việc, mở máy tính xách tay. làm chút chuyện. Để cái sự tỉnh táo mới lóe lên , một chỗ neo đậu vững chắc.

Máy tính khởi động. đăng nhập Internet Banking.

điện thoại, mà bản web. Đầy đủ chức năng hơn, kê cũng chi tiết hơn.

tra một thứ. kê tổng hợp bộ các giao dịch chuyển khoản liên quan trong suốt bốn năm qua.

bấm “Tra cứu kê giao dịch”.

Phạm vi thời gian: Từ tháng chúng lĩnh chứng nhận kết hôn bốn năm , cho đến tận hôm nay.

Tài khoản chọn chiếc thẻ vốn dĩ dùng làm “quỹ sinh hoạt” . Mặc dù thẻ do giữ, tài khoản Internet Banking thì vẫn luôn đăng nhập .

Nhập mật khẩu tra cứu. Trang web bắt đầu tải. Thanh tiến trình nhích từng chút một.

Tim cũng theo đó mà căng lên. xem cái gì. Và cũng đại khái ước tính con đó thể bao nhiêu. khi nó thực sự bày mắt, vẫn cần chuẩn tâm lý.

“Ting” một tiếng động nhẹ. Kết quả tra cứu hiện .

Những dòng kê chi chít, nhét đầy cả màn hình.

Ngày tháng, thời gian, loại nghiệp vụ, tên tài khoản đối phương, tiền, dư…

lăn chuột. tiên chọn điều kiện lọc. Lọc nhận tiền Cố Hân Đồng.

máy tính, chằm chằm chuỗi hồ sơ lọc đó. Giống như từng cây kim lạnh buốt, đâm thẳng mắt. Dày đặc. thấy điểm dừng.

Ròng rã bốn trang giấy.

cuộn chuột xuống, kéo thẳng đến tận cùng.

Dòng cuối cùng, tháng , ngày 3 tháng 3 năm 2026.

-50,000.00

đó thì còn nữa. Tháng , tháng 4 năm 2026, lấy một dòng nào.

Bởi vì hôm nay mùng 5 tháng 4. Bởi vì hôm nay, chặn khoản chuyển khoản cố định đó .

ngả lưng ghế, tay rời khỏi chuột. Ánh mắt dời khỏi màn hình, hướng ngoài cửa sổ. Trời bắt đầu tối, đèn từ các tòa nhà phía xa lượt sáng lên.

Trong nhà bật đèn, chỉ ánh sáng từ màn hình hắt lên mặt , trông nhợt nhạt.

về phía màn hình. chằm chằm bốn trang những con dày đặc đó. Một ý nghĩ nổi lên rõ ràng.

tổng cộng bao nhiêu.

bốn năm qua, “bù đắp” tổng cộng bao nhiêu tiền.

để đòi tiền . , đa phần đòi .

chỉ … cho bản một sự minh bạch. đặt một dấu chấm hết rõ ràng cho những hi sinh mơ hồ suốt bốn năm qua.

vươn tay lấy chiếc máy tính bỏ túi đặt bên cạnh bàn. Chiếc máy tính năng lượng mặt trời đời cũ, các góc cạnh sờn bạc. Đó món đồ dùng hồi còn làm, cho . Bà luôn miệng dặn: “Tiền bạc thì tự tính toán từng đồng từng cắc cho rành mạch, trong lòng mới yên .”

chẳng thèm để tâm. Giờ thì làm theo lời bà.

đặt máy tính cạnh bàn phím. Hít một thật sâu. Đối diện với màn hình máy tính một nữa. Bắt đầu từ dòng sớm nhất.

Tháng 4 năm đó, -50000.

bấm máy tính: “50000 +”

Con trỏ nhích xuống một dòng. Tháng 5 năm đó, -50000. “50000 +”

Tháng 6, -50000. “50000 +”

Ngón tay gõ máy móc bàn phím. Mắt lướt qua từng dòng kê. Miệng nhẩm tính trong đầu. “Cộng năm vạn.” “ cộng năm vạn.” “Tiếp tục cộng năm vạn.”

Quá trình diễn chậm. Một vì quá nhiều dòng. Hai , cứ mỗi bấm ” + “, trái tim chìm xuống một chút. Giống như đang từng chút từng chút đào hố chôn cất những tháng ngày bốn năm qua . Chôn vùi tất cả những tất bật, nhẫn nhịn và hy vọng đoạn thời gian đó.

Trong nhà yên tĩnh đến mức chỉ còn những tiếng động khô khốc. Chỉ tiếng “tít tít” khi phím máy tính bấm xuống. Chói tai, nhịp điệu. Đập căn phòng vắng lặng, cũng gõ thẳng tim .

Tính xong trang một. Xong trang hai. Xong trang ba.

Con màn hình tinh thể lỏng nhỏ bé cứ thế tăng vọt.

Từ mấy vạn. Lên mấy chục vạn. đến… vượt mốc một triệu.

Đầu ngón tay bắt đầu lạnh buốt. động tác dừng . Tiếp tục lật sang trang thứ tư. Dòng cuối cùng. Tháng 3 năm 2026, -50000.

bấm phím “50000 +” cuối cùng.

đó, đặt ngón cái lên phím “=” to nhất. Khựng nửa giây. Bấm xuống.

“Tít”

Màn hình máy tính sáng lên. Một chuỗi những con màu xanh lá cây nhảy .

2.400.000. (Hai triệu bốn trăm ngàn tệ).

đăm đăm con . lâu. Ánh sáng lạnh lẽo hắt lên đôi mắt mất tiêu cự .

Hai triệu bốn trăm ngàn. Bốn mươi tám tháng. Mỗi tháng, năm vạn.

thừa một cắc, thiếu một xu.

Giống như một cuộc giao dịch chuẩn xác và lạnh lùng. Còn , duy nhất liên tục chi trả.

Bốn năm. Bốn năm rực rỡ nhất . Bốn năm chắt bóp từng đồng, so đo tính toán, chẳng dám tiêu hoang một cắc. bỏ qua cơ hội nhảy việc, gác dự định học tiếp, thậm chí chẳng dám mở miệng chuyện sinh con.

Đổi con .

Hai triệu bốn trăm ngàn. Chảy sang quốc. Chảy thẻ ngân hàng Cố Hân Đồng.

Biến thành những chiếc túi hàng hiệu , hóa đơn ở những nhà hàng sang trọng, đủ loại vé máy bay và khách sạn.

Biến thành những màn khoe khoang “cuộc sống du học” hào nhoáng, đáng ghen tị WeChat .

Còn thì ? gì trong tay?

Một căn hộ hai phòng ngủ mua từ khi cưới, một chiếc xe cà tàng lúc nào cũng thể chết máy. Một tấm thẻ ngân hàng rút ruột đến cạn kiệt. Một cuộc hôn nhân kết thúc bằng tờ giấy ly hôn.

Và, một cơ thể rệu rã vì kiệt quệ, cùng một trái tim nguội lạnh.

đáng ?

Câu hỏi , hiện tại còn chẳng buồn mở miệng hỏi. Câu trả lời trần trụi bày đó. Như một cái tát giáng thẳng mặt . Đau rát.

từ từ nới lỏng những ngón tay đang nắm chặt chiếc máy tính. Các khớp xương cứng , như kẹt. đặt nó lên bàn, động tác nhẹ.

đó, đóng cái tab hiển thị lịch sử chuyển khoản máy tính. Ánh sáng xanh màn hình vụt tắt.

Căn phòng chìm hẳn bóng tối. Chỉ còn le lói chút ánh sáng xam xám từ phố thị hắt qua cửa sổ.

trong bóng tối. Giữ nguyên một tư thế.

Đầu óc như nhét đầy thứ gì đó, như khoét rỗng . Cảm xúc giống như nhấn nút mute. bực tức, buồn bã, oán trách.

Chỉ còn một sự tĩnh lặng gần như tê dại.

Một sự tĩnh lặng… tựa mặt nước ao tù khi thấu thứ.

bao lâu trôi qua. lẽ vài phút, lẽ cả chục phút.

Chiếc điện thoại đặt góc bàn bỗng sáng lên. Tiếng rung rè rè trong căn phòng tĩnh lặng càng thêm chói tai.

đầu, màn hình đang sáng. Cái tên hiện lên : “”.

Hai chữ, bình thường. giống như tia sáng ấm áp duy nhất giữa màn đêm .

vươn tay, cầm điện thoại lên. Vuốt nút . Áp tai.

“A lô, .” Giọng khàn, đằng hắng một tiếng.

Đầu dây bên , giọng quen thuộc Vương Tú Mai. Mang theo sự dò hỏi dè dặt.

“Tiểu Hạ … Xong thủ tục chứ con?”

Bà cố tình tránh hai chữ “ly hôn”, cứ như thể nhắc đến xui xẻo.

, xong ạ.” đáp, giọng bình thản.

Bên im lặng vài giây. Chỉ thấy tiếng rè rè sóng điện thoại, cùng tiếng thở nặng nề bà. Tiếp đó, bà khẽ thở dài. Tiếng thở dài nặng, muôn vàn cảm xúc cuộn trào. xót xa, bất lực, cũng chút nhẹ nhõm như buông bỏ.

“Thế cũng .” Bà , giọng trầm xuống. “ từ lâu , cái nhà đó, đáng. Bỏ , nhẹ nợ.”

Sống mũi cay xè. cố nhịn.

.” chỉ ừ một tiếng.

tĩnh lặng một lúc. Bà như đang chọn từ, như đang cố giữ bình tĩnh. Một lúc bà mới cất tiếng, cố tỏ thoải mái.

… tối nay con ăn gì ? Tự nấu gọi đồ ăn? Đừng để bụng đói nhé, sức khỏe quan trọng nhất. hầm canh bên , để mang sang cho con nhé?”

bà dặn dò từng li từng tí, hốc mắt nóng bừng lên. để bà nhận .

“Con ăn ạ, đừng lo.” , cố giữ giọng bình . “Chiều con về mua miếng bánh ngọt, ăn ạ.”

“Ờ, ăn thì , ăn .” Bà lắp bắp nhắc . “Bánh ngọt… cũng đừng ăn nhiều, ngọt quá, hại dày. Giờ con một , càng tự chăm sóc thể.”

“Con .”

Chúng trò chuyện vài câu bâng quơ. Hỏi dọn dẹp nhà cửa , lò sưởi ấm , công ty dạo bận . những chuyện lông gà vỏ tỏi.

khiến một cảm giác an tâm vững chãi, thứ cảm giác vắng bóng quá lâu.

Giống như một con thuyền trôi dạt lâu, cuối cùng cũng cập bến.

Đang trò chuyện, chợt khựng . Giọng điệu thêm phần ngập ngừng.

“Tiểu Hạ nhiều lời hỏi một câu. Chuyện tiền nong… thanh toán dứt điểm ? Nhà bọn họ kiếm chuyện với con chứ?”

đến chữ “tiền”, tim chìm xuống. Ngón tay vô thức siết chặt điện thoại.

sang chiếc máy tính bàn.

màn hình, dãy xanh lá “2400000” vẫn còn sáng, lập lòe trong bóng tối, tựa như một con quái dị.

hít sâu một . Cất giọng thì thầm điện thoại:

, bốn năm qua, con chuyển cho Cố Hân Đồng 2 triệu 400 ngàn tệ .”

Lời buột khỏi miệng. Đầu dây bên im ắng đến đáng sợ.

Thậm chí tiếng hít thở dường như cũng bặt tăm. gần như thể mường tượng cảnh bà trợn tròn mắt, sắc mặt trắng bệch ở đầu dây bên .

qua một lúc lâu. Giọng bà mới cất lên. Run rẩy, cao vút, thể tin nổi.

“Bao… bao nhiêu?!”

“Tiểu Hạ con… con xem nào?!”

lặp con đó một nữa.

“Hai triệu bốn trăm ngàn. Mỗi tháng năm vạn, bốn năm, bốn mươi tám tháng.”

Đầu dây bên rơi một lặng thật dài. đó, thấy tiếng bà hít sâu. nặng nề, gấp gáp. Như ai đó đang bóp nghẹt cổ họng bà.

“Hai triệu bốn trăm… ngàn?!” Giọng bà rít lên, âm cuối rung bần bật. “Tiểu Hạ ! Con… con sớm?! con… con hồ đồ đến thế hả?!”

Giọng bà đượm tiếng , phần lớn đau xót và sững sờ.

“Bốn năm! Hai triệu bốn trăm ngàn tệ! Lương con mấy đồng? Lấy nhiều thế? tiền lương con, cả tiền bố cho con, con đều đắp hết đó ?!”

mở miệng phủ nhận. Sự thật chính như thế. Sự im lặng chính mặc nhận.

“Trời cao đất dày ơi…” Giọng bà nghẹn cứng. “Cái bố con viện… tiền cọc mổ cần năm vạn, con chạy vạy khắp nơi cũng gom đủ… Con cứ ấp úng với , bảo tiền đem mua quỹ đầu tư kẹt … Lúc đó thấy làm ngờ con… thể thiếu cảnh giác đến hả! Tụi nó… tụi nó coi con đồ ngốc, coi con cái máy rút tiền đấy!”

Tiếng kìm nén bà lọt qua ống . Bức bối, đau thắt. Đâm ngực đau buốt.

, đừng .” khàn giọng . “Sự thể . Con cũng… mới tính toán rõ ràng chuyện.”

mới tính rõ…” Bà nhắc , nấc lên dữ dội hơn. “Bốn năm ! Bây giờ con mới tính?! Tiểu Hạ , đứa con gái ngốc nghếch … con bảo trách con thế nào đây!

Cho em gái học mà bốn năm trời tiêu tốn hơn hai triệu?! Con nhà nước ngoài, một năm hai, ba chục vạn kịch trần ! Nó học cái sách gì? Sách in bằng vàng ? Đồ ăn thức uống vàng thỏi ?!”

Từng tiếng chất vấn bà nện thẳng tim .

. Rốt cuộc học cái gì? Rốt cuộc ăn cái gì? Tại đây bao giờ suy nghĩ sâu xa?

Tại chỉ một câu “chi tiêu bên đắt đỏ” Cố Diên Xuyên, nhắm mắt thanh toán bộ?

Tại thấy Hân Đồng khoe hàng hiệu mạng, trong lòng uất ức đào sâu vấn đề?

Tại mỗi họ giở giọng “ cuối cùng thôi”, “tháng nhất định trả”, hết đến khác gật đầu?

Bởi vì nghĩ, một nhà thì cần tính toán chi li đến . Bởi vì nghĩ, lấy , thì bao dung gia đình , và cả đứa em gái cần “kéo lên” . Bởi vì nghĩ, làm dâu, làm bề thì hào phóng, gánh vác nhiều hơn.

Giờ ngoảnh đầu , thật ngu ngốc đến nực . Cái gọi tính toán” , biến thành nấc thang cho bọn họ leo lên. Cái gọi “tình yêu” , trở thành tấm mộc cản tên để họ tha hồ vòi vĩnh. Sự “rộng lượng” , biến thành cái mác dễ ức hiếp.

, con cứ nghĩ, đều một nhà, tiền bạc đừng so đo quá.” điện thoại, giọng đè xuống thấp. Như đang cho bà , cũng như đang tự nhắc nhở .

“Diên Xuyên cứ luôn miệng bảo, chờ em nó trường làm sẽ thôi. cứ ráng gánh đỡ một thời gian, chờ đợi thêm chút nữa. Giờ nghĩ … con ngốc thật. Cái điệu bộ em nó, bao giờ mới nghiệp nổi? nghiệp thật , nó chịu làm tử tế ? nghĩ đến chuyện trả nợ ? Trong tâm trí nó, tất cả những thứ chỉ lẽ đương nhiên.”

Tiếng đầu dây bên thưa dần. vẫn khản giọng, nghẹt mũi.

“Bây giờ thông suốt !” Giọng bà đanh . “Lập tức cắt lỗ ngay! tiền đó… haizz, e khó mà lấy . Cái nết nhà bọn họ, đồ nuốt họng còn đòi ói ? từ giờ phút trở , chúng một cắc nào nữa! Thẻ ngân hàng gì gì đó, con hủy hết liên kết cho , đổi hết mật khẩu ! Đừng để tụi nó rớ một cắc nào con nữa! ?!”

, con .” hứa. “ yên tâm, con làm . Chuyển tiền tự động, ủy quyền trả nợ thẻ tín dụng, con cắt hết . Bọn họ moi tiền con nữa .”

, , cắt .” Bà liên tục phụ họa, giọng vẻ nhẹ nhõm hơn đôi chút. ngay đó trở nên khẩn trương.

“Thế tụi nó… làm ầm lên với con ? Diên Xuyên ? Còn bà nó nữa? Bọn họ đời nào chịu để yên! Con cứng rắn lên, tuyệt đối mềm lòng nữa! Tụi nó gì, con cũng đừng , đừng tin!”

“Con .” đáp. “Con sẽ mềm lòng nữa. Tuyệt đối .”

Cúp điện thoại.

nắm chặt máy, trong bóng tối một hồi. Lời vẫn văng vẳng bên tai. “Lập tức cắt lỗ.” “Cứng rắn lên.” “Đừng mềm lòng.”

. đến lúc cứng cỏi . Đến lúc dừng tay .

Bốn năm qua, mềm mỏng quá lâu, chịu thiệt thòi quá nhiều .

bật sáng điện thoại. Ánh sáng chói mắt khiến nheo .

màn hình khóa một chuỗi tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Chữ màu đỏ chói chang nhức mắt.

WeChat : 23 tin.

Cuộc gọi nhỡ: 8 cuộc.

Đa phần đều mấy con đó.

Cố Diên Xuyên. Tôn Quế Phương. Và Cố Hân Đồng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...