Cậu Ấm Nhà Quyền Thế Tột Đỉnh Kinh Kỳ Và Bé Cà Lăm
Chương 1:
Bánh kẹp của thơm đến mức thể mê hoặc lòng .
Khi nó vừa mới ra lò, lớp vỏ mỏng vàng ruộm, giòn tan, lớp sốt phủ đầy vị mặn mà, nóng hổi dính đầy cả miệng .
ngồi xổm trên vỉa hè, ăn say sưa đến mức quên cả trời đất.
Đúng lúc chuẩn bị cắn miếng bánh kẹp chứa đựng linh hồn của cả cái: miếng dày nhất, nhiều nước sốt nhất một cách thành kính…
Một bóng đen đột nhiên bao trùm xuống thân . bảo vệ thức ăn theo bản năng, ôm chặt l bánh kẹp vào lòng, ngẩng đầu một cách cảnh giác.
Ối! Khỉ thật!
Một chiếc xe thể thao màu đỏ rực, nổi bật một cách lố lăng, lặng lẽ đậu bên lề đường ở vị trí cách mũi giày vải rách lỗ của chưa đến mười centimet từ lúc nào kh hay.
Sau khi cửa xe bật mở lên trên như cánh chim, một đàn bước ra. ta mặc một bộ âu phục màu đen, mái tóc được chải một cách gọn gàng đến từng milimet để lộ vầng trán cao, rộng và láng bóng, sống mũi cao và thẳng tắp, đường nét quai hàm còn sắc bén hơn cả đường viền của chiếc bánh kẹp mà đang cắn.
đàn đứng đó tr cứ như vừa được bóc ra từ tấm biển quảng cáo hàng hiệu. ta giơ tay nới lỏng cà vạt trong sự bực bội, động tác mang theo một vẻ hung dữ của kẻ bị dồn đến chân tường.
M cô gái ngang qua xung qu đều chằm chằm.
"Trời ơi, là Thẩm Duật!"
"Là thái tử gia giới Kinh Kỳ đó hả? thật còn đẹp hơn cả trong ảnh!"
" đó! đó!"
Thẩm Duật? Cái tên này vẻ quen tai.
Ồ, chẳng là khách mời thường trực của chuyên mục tài chính địa phương và các trang báo lá cải ?
Trong đầu chợt lóe lên vài tiêu đề giật gân: " thừa kế nhà họ Thẩm say xỉn lúc đêm khuya": "Nghi vấn về việc kết th gia giữa hai gia tộc hào môn: Thẩm từ chối hợp tác"...
Liên quan quái gì đến ? Bánh kẹp của sắp nguội !
kh nữa, chuẩn bị tiếp tục gặm bánh.
Ngay giây sau, một cái đượm vẻ bất cần đời dán chặt vào .
ngậm bánh kẹp, ngơ ngác ngẩng đầu.
Đôi chân dài của Thẩm Duật sải những bước dài đến trước mặt . Mũi giày da đắt tiền suýt chút nữa đã giẫm dây giày dính đầy nước sốt của .
xuống, lướt qua mặt một lần lại liếc chiếc bánh kẹp dầu mỡ trong tay một cách khinh khỉnh, cau mày đến mức hai đầu l mày thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
Ngay sau đó, một câu nói kinh thiên động địa khiến chiếc bánh kẹp trong tay suýt nữa thì "hi sinh tại chỗ" vang lên: "Cô đ, đăng ký kết hôn với ."
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cau-am-nha-quyen-the-tot-dinh-kinh-ky-va-be-ca-lam/chuong-1.html.]
Đăng... Đăng ký cái gì?
Kết cái gì?
Hôn gì?
Gi gì?
Gi kết hôn?!
há hốc mồm, vụn bánh kẹp suýt rơi ra.
Linlin
Từ nhỏ đến lớn, cái tính nóng nảy của ghét nhất là ai đó chơi trò tổng bá đạo ép buộc yêu đương với !
nghĩ là ai?
Đẹp trai thì ghê gớm lắm à?
tiền là thể muốn làm gì thì làm ?!
cứng cổ, cố gắng dùng giọng ệu hung hãn nhất để bu ra lời từ chối đ thép nhất: "Muốn... muốn chút... chút... chút...!"
hận là bị cà lăm! Chữ "mặt" đó bị kẹt trong cổ họng, dù cố thế nào thì cũng kh bật ra được. tức đến mức đỏ bừng cả mặt, tiếp tục cố gắng: "... chút... chút...!"
Thẩm Duật , mỉm cười nhẹ. Ngay giây sau, một bàn tay lớn với hương gỗ lạnh lẽo chụp ngay l miệng một cách nhẹ nhàng với tốc độ nh đến mức ta kh kịp phản ứng!
"Vội muốn gả cho tới vậy à? Vậy thì thôi."
Bánh kẹp rơi phịch xuống đất “ dũng hy sinh”.
"Ôi ôi ôi!" ra sức giãy giụa, tay chân khua loạn xạ. Nắm đ.ấ.m của đập vào cánh tay cứng như thép của ta, chân đá loạn xạ trong kh khí.
Thế nhưng, sức lực của ta lớn đến mức đáng kinh ngạc.
Một cánh tay sắt khác siết chặt l eo một cách dễ dàng như xách một con gà con vậy, thẳng thừng nhấc bổng khỏi mặt đất!
"Ôi trời ơi?! Chuyện gì thế này?"
" Thẩm... ôm... ôm cô gái ăn bánh kẹp mất ?!"
"Chụp lại ! Mau chụp lại !"
Tiếng bàn tán và tiếng màn trập máy ảnh bị gió thổi vút qua tai.
Thẩm Duật vác lên, sải bước về phía chiếc xe thể thao loè loẹt của bằng tốc độ nh như chớp. Sau đó, ta ném vào ghế phụ lái như ném một cái bao tải đóng ầm cửa xe lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.