Cậu Ấm Nhà Quyền Thế Tột Đỉnh Kinh Kỳ Và Bé Cà Lăm
Chương 9:
Hôm đó, khi ngang qua phòng ngủ chính thì phát hiện cửa phòng chỉ khép hờ. Ma xui quỷ khiến thế nào, ghé sát khe cửa, liếc vào trong. Thẩm Duật lại chưa làm ?
quay lưng lại với cửa, đứng trước gương soi, tr vẻ vừa tắm xong nên chỉ quấn một chiếc khăn tắm lỏng lẻo ngang h.
Những giọt nước trượt dài trên tấm lưng rộng và đường eo thon chắc của biến mất vào mép chiếc khăn b trắng tinh, khơi gợi trí tưởng tượng của ta, đường nét cơ bắp ở vai và lưng vừa uyển chuyển vừa tràn đầy sức mạnh.
vô thức nuốt nước bọt. Với thân hình này thì nhỡ đâu một ngày nào đó, nhà họ Thẩm phá sản thì e là ta cũng thể kiếm tiền từ nhan sắc!
“ đã chưa?”
Khi đang đến ngẩn ngơ thì một giọng nói trầm ấm mang theo vẻ trêu tức, khiến ta kh rõ nói đang vui hay buồn được truyền đến từ bên trong. cứng đờ ngay tại chỗ, lập tức nóng bừng mặt, lắp bắp qua khe cửa với thái độ cố chấp: “Ai… Ai ! … tìm… tìm dì Trương!”
Đáp lại là một tiếng cười khẽ được truyền đến từ bên trong, sau đó là tiếng sột soạt của việc mặc quần áo.
“Vào .”
“Hả?” ngớ .
“Kh là em tìm dì Trương ? Hôm nay, dì nghỉ phép . chuyện gì thì nói với cũng được.” Giọng đượm vẻ trêu chọc th rõ.
đánh bạo đẩy cửa vào, cố gắng kh nghiêng, nhưng cái liếc ngang vẫn khiến kịp th đang mặc áo sơ mi, cúc áo còn chưa cài, để lộ một mảng n.g.ự.c rắn chắc và cơ bụng ẩn hiện…
Chết tiệt!
vội vàng dời tầm mắt.
“Thật… Thật ra cũng kh… kh gì…”
“Ồ?” Thẩm Duật cài nốt chiếc cúc cuối cùng bước từng bước về phía .
Sau đó, hơi cúi : “Lâm Họa, lén là trả phí đ.”
Mặt đỏ bừng như tôm luộc: “Ai… Ai lén ! … … ngang qua… qua… đàng hoàng!”
Nói , ưỡn cổ, cố gắng dùng âm lượng che giấu sự chột dạ: "Hơn… Hơn nữa! … xã của … thì phạm pháp à?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cau-am-nha-quyen-the-tot-dinh-kinh-ky-va-be-ca-lam/chuong-9.html.]
Sau khi vừa thốt ra câu này thì đã hối hận ! đang nói linh tinh cái gì vậy?!
Quả nhiên, nụ cười trong mắt Thẩm Duật càng tươi hơn. vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng móc vào dây áo choàng tắm của hơi dùng sức mà kéo một cái. bị kéo lảo đảo một bước về phía trước trong bất ngờ suýt nữa thì ngã vào lòng !
Hơi ấm cơ thể được truyền qua lớp vải sơ mi mỏng m, thậm chí còn thể cảm nhận được lồng n.g.ự.c phập phồng khi hít thở.
“Ông xã?” lặp lại hai chữ đó, nâng cao t giọng ở chữ cuối như cái móc câu nhỏ: "Gọi trơn tru ha?”
Đầu ngón tay của như cố ý như vô tình lướt qua xương quai x của khiến nhẹ run một hồi. Toàn thân cứng đờ, đầu óc trống rỗng, tất cả chỉ còn lại hơi thở nóng bỏng của và đôi mắt sâu kh th đáy kia.
Khi nghĩ rằng Thẩm Duật sắp làm ều gì đó quá đáng hơn thì đột nhiên bu tay ra: “Hôm nay một buổi tiệc từ thiện vào buổi tối. Chiều nay, tài xế sẽ đưa váy dạ hội đến. Chuẩn bị .”
Linlin
Nói , thẳng ra khỏi phòng ngủ, để mặc một đứng yên tại chỗ, đỏ bừng mặt, tim đập loạn xạ, chân mềm nhũn như bước trên b.
Đồ khốn! Ve vãn ta bỏ chạy! Cho một cục đường cho một cái tát!
ôm l lồng n.g.ự.c đang thình thịch của , nhe răng trợn mắt về phía con đường mà Thẩm Duật vừa bước .
Buổi chiều, khi đang đau đầu với m bộ lễ phục cao cấp vừa được gửi đến thì Thẩm Duật đã về sớm.
Tr vẻ tâm trạng của tốt, th đang nhăn nhó với đống lễ phục thì hiếm khi kh bu lời cay nghiệt mà tới, ngón tay lướt qua một hàng lễ phục cuối cùng, dừng lại ở một chiếc váy dài bằng satin màu hồng khói: "Chiếc này."
"Cái... Cái này là... là váy hở vai…” nhỏ giọng. Việc đôi bờ vai hơi xuôi khiến kh tự tin lắm.
" biết.” Thẩm Duật cầm váy lên, ướm thử nó lên : "Xương quai x đẹp thế, che thì phí."
Mặt lại hơi nóng bừng. Hôm nay uống nhầm thuốc à? Ấy vậy mà lại khen ?
"Thử ." Thẩm Duật nhét váy vào tay .
Sau đó, loay hoay mãi trong phòng thay đồ, chiếc khóa kéo ẩn phía sau lưng lại bị kẹt ở giữa, kh kéo lên được mà cũng kh kéo xuống được, toát mồ hôi hột vì sốt ruột.
"Thẩm... Thẩm Duật!” đành cầu cứu: "Khóa... Khóa kéo bị kẹt !"
Cửa hé mở một khe nhỏ, Thẩm Duật tựa vào khung cửa, bộ dạng lúng túng của bằng ánh mắt thấm đẫm vẻ tinh quái: "Cầu xin à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.