Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cậu Chủ Lại Không Muốn Sống Nữa Rồi

Chương 10:

Chương trước

gật đầu phụ họa: "Đúng, là bố đ, vậy bây giờ thể đưa bức thư tình đó cho kh?"

"Kh đưa, đốt , hồi nhỏ kh hiểu chuyện thôi, bây giờ sớm đã kh còn cảm giác gì với cô nữa ."

Đồ ra vẻ! Kh cảm giác với mà khóc đến mức đó.

Vừa nãy trong phòng tắm còn mượn tiếng nước chảy để khóc một trận nữa.

Đừng tưởng kh nghe th.

Kh cảm giác với mà lại viết lại một bức thư tình bốn lầ, hai mươi tám tuổi vẫn cứ viết mãi.

trợn mắt: "Thôi được , ăn cơm đây."

Trước khi ra khỏi phòng, nói với ta: "Đinh Kế Th, chỉ cơ hội này thôi, nếu bây giờ kh nói, cả đời này cũng đừng nói nữa."

25

cho ta thời gian để suy nghĩ và phản ứng.

Buổi tối, trở về phòng nhưng phát hiện trong phòng kh ai.

Một chủ nào đó đã bỏ chạy thục mạng.

ngồi bên mép giường như ma xui quỷ ám, đưa tay xuống dưới gối.

Ngón tay chạm vào một vật khác lạ.

nhướng mày.

Quả nhiên, sờ được một lá thư.

nét chữ và độ mới của tờ gi, lẽ là bức thư mới nhất.

Ai thèm xem cái này.

Muốn xem là xem bức thư do Đinh Kế Th mười tám tuổi viết.

cầm bức thư này, men theo hành lang, mở từng căn phòng khác.

chủ đều kh ở đó cho đến cuối hành lang chỉ còn lại một căn phòng.

Bên trong truyền ra tiếng động nhẹ.

khựng lại một lát, l hết hơi đẩy mạnh cánh cửa.

Đinh Kế Th giật , tay nh chóng giấu ra sau lưng.

Động tác quá lớn, m viên thuốc lăn ra ngoài, rơi trên sàn gỗ, rõ ràng.

bước vào, đối mặt với ta: "Đang ăn gì đ?"

Đinh Kế Th mắt liếc chỗ khác, giọng run run: "Vitamin."

"Lừa là chó con."

"Ừm."

tức đến bật cười.

Kh biết ta đang thừa nhận là chó con hay là khẳng định lời nói.

kh để ý đến ta, đưa tay, vuốt dọc theo cánh tay ta.

Cách lớp quần áo, vẫn thể sờ th những vết thương lồi lõm trên da, từng vết một.

Tim nhói đau, cắn chặt môi tiếp tục dò xuống.

Đinh Kế Th lảng tránh, lùi lại một bước: "Đồ đàn bà lưu m, xem video còn chưa đủ, còn động tay động chân nữa."

hừ lạnh một tiếng, tay kia tấn c n.g.ự.c ta: "D hiệu đồ đàn bà lưu m kh thể để bị gọi oan uổng được."

còn sờ soạng vài cái vào cơ n.g.ự.c mà hằng ao ước.

Th vành tai ta đỏ bừng.

Nhân lúc ta lơ là, cướp chai thuốc trong tay ta: "... Vitamin giúp an thần à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cau-chu-lai-khong-muon-song-nua-roi/chuong-10.html.]

Đồng tử Đinh Kế Th co rụt lại, cam chịu quay đầu : "Ừm."

vứt chai thuốc , bóp cằm ta kéo đầu ta quay lại: "Chó con, ."

26

Hai nhau hồi lâu.

Mắt Đinh Kế Th càng lúc càng đỏ hoe, nước mắt trong veo long l trong mắt.

Chỉ cần chớp mắt một cái là chúng đã lăn dài xuống.

ta từ trên xuống dưới một lượt, lại một lần nữa vùi đầu vào hõm cổ .

Phòng tuyến tâm lý hoàn toàn sụp đổ.

Nước mắt nóng bỏng làm ướt đẫm áo .

dịu dàng dỗ dành, xoa đầu vuốt lưng cho ta.

ta nói: " ghét cô c.h.ế.t được, thể kh từ biệt mà lâu đến vậy?"

cười, trong lòng thầm mắng hệ thống một trận tơi bời.

Đinh Kế Th khóc đến khi ngẩng đầu lên thì l mi vẫn còn ướt.

nhân cơ hội này dí bức thư tình đó vào mặt ta: "Đọc cho nghe."

"Kh muốn."

"Vậy đây."

" đọc!"

Giọng nam trầm khàn mang theo tiếng khóc, từng chút một đọc ra những cảm xúc bị đè nén suốt mười năm trời.

Đọc xong một bức, l ra bức thứ hai: "Tiếp tục ."

ta sững sờ một chút: "Cô l ở đâu ra vậy?"

"Trong két sắt ở phòng ."

Vừa khóc xong, chắc não vẫn đang ở trong trạng thái thiếu oxy, kh được th minh cho lắm.

Cho đến khi đọc xong một bức nữa, Đinh Kế Th mới phản ứng lại: "Vậy là cô đã th hết !"

"Th hết , năm bức thư tình, nửa số ảnh đã cháy, tất cả mọi thứ, đều th hết ."

Hơi thở của ta ngừng lại.

Trong đáy mắt tràn đầy sự túng quẫn và bất an: "Vậy cô..."

Trong két sắt đó, còn bệnh án của ta, những loại thuốc mà ta từng uống.

Tự kỷ nhẹ, rối loạn cảm xúc, dấu hiệu tâm thần phân liệt... tr kh giống một tốt chút nào.

trầm ngâm một lát, nắm l bàn tay thô ráp của ta, nơi mà năm đó bị lửa cháy xém nhưng kh được ều trị tử tế, để lại những vết sẹo lớn.

dẫn ta trở về phòng, ấn ta ngồi trước bàn học: "Phạt viết lại năm bức thư tình đó một lần nữa, đến tên cũng kh , ai mà biết là viết cho ai chứ."

Đinh Kế Th ngơ ngác ngẩng đầu .

Biểu cảm ngơ ngác đó bất ngờ trùng khớp với ta năm mười tám tuổi.

Lòng mềm nhũn, tại xoa đầu của ta: "Hứa Hạ Lý, tên của , viết , tối nay còn đọc cho nghe chuyện trước khi ngủ nữa."

27

Chẳng chỉ là giải mẫn cảm ?

Đơn giản thôi.

Lặp lặp lại để trải nghiệm, để sụp đổ, để đối mặt với những ều từng kh dám đối mặt.

Kh cần sợ hãi.

Lần này, sẽ mãi mãi ở bên ta.

HẾT


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...