Câu Cuối Trong Bản Nhạc Cũ
Chương 4: Câu Cuối Trong Bản Nhạc Cũ
lớn tiếng gọi về phía Bạch Xuyên đang định rời sân khấu: “Ca sĩ lớn! Ngôi nổi tiếng! còn nhớ Vương Tinh Vũ, hồi lớp 11 suýt bị đánh đến tàn phế kh? Tại kẻ bắt nạt học đường như vẫn thể sống tốt như thế chứ?”
Cả hội trường náo động, Bạch Xuyên ngước mắt lên .
Ánh mắt khinh miệt tột cùng.
Như thể đang một kẻ hề nhảy nhót.
Bảo vệ nh chóng áp giải kẻ gây rối xuống, đoạn chen ngang bất ngờ này chỉ thoáng qua trong chốc lát.
Chỉ là đứng sững tại chỗ, kh thể nhúc nhích. Đã lâu kh nghe th cái tên Vương Tinh Vũ.
Đó là một cơn ác mộng.
11
Sau buổi lễ, vẫn kh cơ hội nói chuyện riêng với Bạch Xuyên, liên tục bận rộn ký tên cho mọi .
cảm th chiếc áo khoác trên tay và cuốn sổ tiết kiệm trong túi như nóng lên, thật nên trả lại chúng cho sớm hơn.
tới lớp học cũ trong ký ức, giờ đã trở thành phòng học bỏ hoang, qua cửa sổ kính, như thể th được mùa hè năm nào, Bạch Xuyên ngồi nghịch những nốt nhạc trên tập gi nháp, lon nước đặt bên mép bàn.
đến mê mải, ngoảnh đầu lại mới th Bạch Xuyên đang kho tay dựa vào tường, kh biết đã đứng bao lâu.
vô thức nói lời xin lỗi: “Xin lỗi.”
hơi buồn cười, giơ tay nhận lại chiếc áo khoác: “Xin lỗi chuyện gì?”
Đúng lúc đó, loa phóng th đang phát bài “Cô nghe th” của .
cũng kh biết.
Chỉ là, luôn muốn nói xin lỗi .
lẽ là, xin lỗi vì đã khiến buổi lễ kỷ niệm của gặp một chút rắc rối.
mím môi, rút sổ tiết kiệm từ trong túi ra, đưa cho : “Đây là tiền mà ngày xưa đã chi trả cho thuốc và máy trợ thính của tớ, mẹ tớ và tớ luôn biết ơn . Giờ xin trả lại .”
sững .
Ban đầu sợ Bạch Xuyên sẽ kh nhận.
Kh ngờ tay giơ lên nh, ngón tay chạm nhẹ vào tay , kh hiểu lại khẽ cười, dù vốn là kiểu ít khi biểu lộ cảm xúc.
Bạch Xuyên mỉm cười: “Vẫn luôn nhớ đến , tốt.”
Trọng tâm của , lúc nào cũng thật kỳ lạ.
Nhưng sẽ kh bao giờ quên đâu.
Bạch Xuyên kh muốn ra bằng cổng chính vì ngoài cổng đầy phóng viên và fan hâm mộ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đội mũ lưỡi trai che kín mặt, và lén dẫn ra bằng một con đường nhỏ.
Hôm nay bầu trời cứ âm u suốt buổi lễ kỷ niệm, giờ trời càng tối hơn, và như dự báo, được nửa đường thì mưa bắt đầu rơi.
kéo Bạch Xuyên chạy vào một tiệm hoa gần đó, chu gió trên cửa kêu leng keng theo làn gió khi chúng bước vào.
Đây là tiệm hoa mẹ mở vài năm trước, bà nói rằng kiếp này bán hoa, mong kiếp sau nhan sắc xinh đẹp, nhưng chỉ mong thể nghe rõ như mọi .
Tiệm kh ai, chắc mẹ lại sang nhà hàng xóm chơi.
Bạch Xuyên vừa gọi ện cho quản lý xong, lo qu ngắm trong tiệm.
quay lưng pha trà cho , lúc xoay lại đã th đang đứng quay lưng về phía , chăm chú một thứ gì đó. mở to mắt, suýt đánh rơi tách trà.
M hôm trước mẹ và dọn dẹp một số thùng gi, bên trong toàn là poster album và ảnh chữ ký của Bạch Xuyên. Mẹ lẽ mới chuyển ra hôm nay, chuẩn bị đưa chúng , nhưng lại vô tình bị Bạch Xuyên th.
cứng đờ, lòng dâng lên một cảm giác xấu hổ như thể bí mật chất chứa bao năm bị phơi bày.
Bạch Xuyên cầm lên một hộp album, mắt một mí cụp xuống: “Đây là album đầu tiên của đ.”
vừa cẩn thận quan sát sắc mặt , vừa cố nặn ra nụ cười khách sáo như đối với bạn cũ lâu ngày kh gặp: “Đúng là khó mua thật, ai cũng thích mà.”
Những thứ trong này, đã sưu tầm từ lâu .
“Bài hát nào của , album nào tớ cũng nghe qua. Tớ…” thích , m chữ cuối cùng bỗng dưng nghẹn lại, cúi mắt, ngừng lại cười nhẹ, giọng khô khốc pha chút bất đắc dĩ: “Bạch Xuyên, tớ là… fan cứng của .”
nhiều thích thiên tài âm nhạc Bạch Xuyên.
Nhưng kh giống họ.
chỉ thích Bạch Xuyên mà thôi.
Bạch Xuyên quay đầu lại, nốt ruồi dưới mắt vẫn hiện rõ.
khẽ nói: “Nhưng em chưa từng đến buổi biểu diễn nào của .”
Ngoài trời, mưa đã tạnh.
Chu gió lại vang lên.
13
Sau khi Bạch Xuyên rời , cô bạn cùng nhóm fan “Thỏ Nhỏ” gửi tin n, kể nghe chuyện của nhóm fan dạo gần đây.
Trong nhóm bắt đầu kh ưa Lâm Uyển Nhi nữa. Từ sau khi nổi tiếng nhờ vào tên tuổi của Bạch Xuyên, cô nh chóng ký hợp đồng quảng cáo với vài nhãn hàng lớn, quá đỗi thực dụng.
Cô kể thêm nhiều chuyện phiếm trong nhóm.
nghe một lúc, bỗng dưng n một câu: “Thỏ Nhỏ, thật ra, tớ là bạn cùng bàn cấp ba của Bạch Xuyên. còn hỏi tớ tại chưa bao giờ đến xem buổi biểu diễn nào của .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.