Câu Hệ Mỹ Nhân Bị Ẩm Thấp Ca Ca Điên Cuồng Mơ Ước
Chương 123: Chiếc Xe Kín Đáo, Lời Tuyên Thệ Của Bé Ngoan
Quý Minh Xuyên dừng bước: “Cô đủ chưa?”
Thiếu nữ đối diện kh cho là đúng, đứng ở đó phát ra tính tình đại tiểu thư:
“Chút việc nhỏ này cũng tìm cớ gây sự, thảo nào Phương Tri Vi kh cần !”
Quý Minh Xuyên tức giận: “Lê Âm, cô biết đ.á.n.h kh đ.á.n.h mặt kh?”
Lê Âm cười lạnh, khinh phiêu phiêu liếc ta một cái, xoay rời .
Sau lưng, Quý Minh Xuyên tức giận đến dậm chân.
Trong một góc kh ai biết, một thiết bị định vị nhỏ xíu theo vạt áo vest của Quý Minh Xuyên rơi xuống, lặng yên kh một tiếng động nằm lại ở góc túi.
-
đón máy bay là Lý trợ lý nói chuyện hợp với cô.
Đối phương th cô liền nở một nụ cười xán lạn, chủ động nhận l túi, lại mở cửa xe ra.
Tầm mắt Lê Âm liếc vào trong, mơ hồ th đường viền hàm dưới sắc bén của đàn trong bóng tối.
Cô quay đầu lại Lý trợ lý một cái.
Biểu tình của đối phương thành thật, làm mặt quỷ với cô m cái, đại khái là nói bên trong kh vui.
Lê Âm nhận được tín hiệu gật gật đầu, nhấc chân lên xe, giọng nói tươi sáng:
“Lão c, lại tự tới đón em?”
Xưng hô rõ ràng theo cửa xe bay ra, Lý trợ lý kh hề phòng bị bước chân lảo đảo, suýt chút nữa trẹo chân.
Trong xe lắp kính chống trộm ánh sáng tối hơn vài độ, đàn khuôn mặt tuấn ngồi ở bên kia, kh cô, vẫn lật xem tài liệu trong tay như cũ:
“Đêm qua, em đã đồng ý với sẽ xuất ngoại.”
Một thân thể nhỏ n nhích lại gần, nóng hầm hập dán vào , giọng nói nũng nịu:
“Nhưng mà l chồng theo chồng, l ch.ó theo chó, em gả cho Cận Đình Châu, đương nhiên là muốn ở bên cạnh Cận Đình Châu .”
Từ ghế phụ, Lý trợ lý giơ bàn tay vừa mới lại kh cẩn thận bị cửa kẹp, liên tục trầm mặc.
Tầm mắt đàn dừng trên tài liệu, lại kh trực tiếp trả lời vấn đề của cô:
“Đối phương hồi âm chưa?”
Giọng nói th thúy của thiếu nữ truyền đến: “Đương nhiên!”
Ngón tay cầm tài liệu của đàn siết chặt, đường cong cánh tay dưới tay áo xắn lên căng cứng, giọng nói thấp:
“ nói cái gì?”
Thiếu nữ dựa vào bên cạnh kh biết đang mân mê cái gì, qua kính chiếu hậu, Lý trợ lý đang xoa tay th tấm c ngăn cách chậm rãi dâng lên.
Đại tiểu thư hôm nay ngữ xuất kinh giọng nói th thúy, nói chuyện dứt khoát lại nh nhẹn, chỉ vào gương mặt :
“Muốn biết à? Vậy hôn em một cái ”
Tấm c khép lại, âm th cũng biến mất.
Tấm c ngăn cách ánh nắng, ánh sáng trong xe lại tối thêm vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cau-he-my-nhan-bi-am-thap-ca-ca-dien-cuong-mo-uoc/chuong-123-chiec-xe-kin-dao-loi-tuyen-the-cua-be-ngoan.html.]
Trong kh khí một mảnh tĩnh mịch, tĩnh đến mức làm ta hoảng hốt.
Bỗng nhiên, một bàn tay nhỏ trắng như tuyết duỗi tới, giật l tập tài liệu mà đàn đang làm bộ làm tịch xem, ném xuống t.h.ả.m xe.
Cô thuận thế rúc vào lòng , lại kéo cánh tay Cận Đình Châu, đặt lên eo , còn thuận tay vỗ vỗ:
“Đình Châu ca, hôm nay đều kh thèm em.”
Đôi mắt hẹp dài sắc bén từng tấc nâng lên, tròng mắt đen nhánh cuồn cuộn ánh sáng miêu tả, dừng ở trên mặt cô, thâm trầm mà phức tạp.
Đùi rắn chắc hữu lực bị cô ngồi lên, tư thái cơ bắp lại căng thẳng.
Cận Đình Châu là ít khi khẩn trương.
thành thục, bình tĩnh, ngay cả t.a.i n.ạ.n xe cộ gãy xương cũng sẽ kh nhíu mày, Thái Sơn sụp đổ trước mặt mà sắc kh đổi.
Nhưng lúc này, cô còn chưa nói gì, Cận Đình Châu cũng đã khẩn trương đến mức thậm chí kh dám thẳng vào cô.
Thiếu nữ khuôn mặt kiều mỹ mím môi, kh nói hươu nói vượn nữa, mở ện thoại đưa tới.
Màn hình sáng lên, rõ ràng là một dãy số lạ:
“Một giờ trước khi lệnh tôn ngã lầu, đã xảy ra xung đột kịch liệt với Cận tổng tiền nhiệm; sau khi lệnh tôn ngã lầu, camera sân thượng kh hoạt động, Lão gia t.ử đích thân an ủi, dùng số tiền bồi thường kếch xù hỏa tốc đem sự việc giấu , cô đoán xem là vì cái gì?”
Đối phương kh dùng ngữ khí khẳng định.
Mà lựa chọn cách dẫn dắt đầy ẩn ý, để Lê Âm tự phỏng đoán đáp án.
Đây mới là dụng tâm hiểm ác nhất.
Ánh mắt sắc bén của đàn dừng trên màn hình, mí mắt mỏng m vén lên, về phía Lê Âm:
“Em kh muốn hỏi ?”
“Muốn chứ!”
Thiếu nữ ngồi trong lòng hàng mi dài chớp chớp, đôi mắt sáng lấp lánh,
“Nhưng mà cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng, em hỏi sẽ chỉ làm khó xử.”
Giọng ệu cô nhẹ nhàng, sờ sờ sườn mặt căng chặt của , ngữ khí nhẹ:
“Cận Đình Châu, em trưởng thành , kh là đứa trẻ con mặc cho ai xúi giục vài câu nói bậy liền sẽ tin là thật, sau đó đại náo một trận.”
“Cũng kh là chú cún con bị ta ném một khúc xương, liền sẽ quay lại c.ắ.n loạn xạ.”
“Em ở Cận gia 14 năm, theo cùng nội mưa dầm thấm đất. Nếu chỉ vì một tin n nửa thật nửa giả liền muốn c.h.ế.t muốn sống, đoạn tuyệt quan hệ với , sụp đổ đến mức làm tổn thương chính , vậy đó mới là sự thất bại trong giáo d.ụ.c của các .”
Ô tô vào đường hầm, ánh sáng tối sầm xuống.
Thiếu nữ mặc áo len ôm cổ đàn , rúc vào trong lòng n.g.ự.c đối phương.
Bàn tay to của đàn dừng ở sau lưng cô, gắt gao kéo cô vào trong lòng.
Kh ai nói chuyện, chỉ hai nhịp tim rõ ràng, trong chiếc xe yên tĩnh cơ hồ nhảy cùng một tần số.
Hàm dưới đàn tựa lên đỉnh đầu thiếu nữ, l mi nửa rũ che khuất ánh mắt nặng nề.
Thiếu nữ ghé vào trong lòng giọng nói rầu rĩ, hơi thở ướt nóng rơi xuống, cùng với giọng ệu hồi ức, nói chuyện chút chậm rì rì:
“Em luôn nghe được nhiều lời hứa hẹn.”
“Lúc mẹ đưa em về quê, nói nh sẽ tới đón em, em ôm búp bê Tây Dương chờ a chờ, bụi đất xám xịt ven đường bay lên, thổi đến búp bê Tây Dương của em cũ kỹ, mẹ cũng kh trở về.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.