Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Câu Nói Trong Camera Hành Trình

Chương 8

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

sững , gật đầu, mắt đỏ lên: “Tri Dao, tình cảm bảy năm, em buông buông, tin em còn chút lưu luyến nào. Chúng bắt đầu ? đảm bảo, sẽ bao giờ”

bao giờ cái gì?” hỏi, “ bao giờ để ngửi ’? bao giờ nghĩ rằng ‘ lên giường’ thì thể tha thứ? bao giờ coi như một kẻ ngốc?”

Mặt trắng bệch.

“Chu Dữ,” , “ nửa năm qua học ?”

, chờ tiếp.

học cách sống một , tự quyết định, tự chịu trách nhiệm. học ăn cay vì chiều theo ai, mà vì thật sự thích. học tìm thấy cảm giác thành tựu trong công việc, để chứng minh cho ai xem, mà vì bản tận hưởng nó. học …”

dừng , thẳng mắt .

học rằngkhông phận ‘vợ Chu Dữ’, sống còn hơn.”

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

“Đừng gọi tên nữa,” , “ xứng.”

bước tòa nhà. gọi phía , đầu.

Khoảnh khắc cửa thang máy đóng , thấy Kiều Tự Bạch trong sảnh, tay cầm một cốc cacao nóngrõ ràng mua cho .

?” hỏi.

một chút,” thẳng thắn, “ cố ý lén, chỉ xuống.”

“Thấy tàn nhẫn ?”

, ánh mắt nghiêm túc: “ thấy em dịu dàng.”

“Dịu dàng?”

“Ừ,” , “em mắng , làm nhục , chỉ bình tĩnh sự thật. Điều đó còn tàn nhẫn hơn sự trả đũa, cũng dịu dàng hơn sự trả đũa.”

nhận lấy cốc cacao nóng từ tay , ấm xuyên qua lớp giấy lan lòng bàn tay.

“Kiều Tự Bạch,” , “ nghĩ xong .”

“Xong cái gì?”

thử,” , “ hơn , mà vì… , yêu đương với Lâm Tri Dao… sẽ như thế nào.”

khựng hai giây, cườimắt cong lên, lộ chiếc răng khểnh nhỏ.

,” , “ cùng em thử.”

Ở bên Kiều Tự Bạch… khác với những gì từng tưởng tượng.

gì ồn ào, gì dữ dộichỉ những ngày tháng bình thường. sẽ mang cho một ly Americano nóng buổi sáng, nhớ rõ uống đường, chỉ thêm sữa. sẽ sách bên cạnh khi tăng ca, làm phiền, luôn ở đó. Cuối tuần, sẽ dẫn ăn những quán nhỏ kỳ lạ, nghiêm túc kể cho từng món ăn.

cái gì cũng ?”

thì tra,” , “để lúc chuyện với em… chuyện mà .”

nghiêng khuôn mặt , bỗng thấy hạnh phúc.

kiểu “cuối cùng cũng tìm hơn”.

kiểu “cuối cùng cũng tìm chính ”.

, hỏi : “Nếu hồi đó trong thư viện, đầu một cái, theo đuổi ?”

nghĩ một lúc, : “.”

“Tại ?”

“Vì lúc đó trong mắt em chỉ Chu Dữ,” , “ làm lựa chọn thứ hai, làm lựa chọn duy nhất.”

im lặng.

“Với ,” thêm, “lúc đó em sẽ thích con thật . Thứ em thích… phiên bản em tưởng tượng . Còn con thật em, trải qua một chuyện… mới lớn lên .”

“Con thật ?”

“Ừ,” , ánh mắt dịu dàng, “độc lập, tỉnh táo, gì, dám ’. Con đó… thấy từ lâu . Chỉ khi đó, chính em vẫn thấy.”

tựa đầu vai , ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.

“Kiều Tự Bạch,” , “cảm ơn đợi .”

đợi em,” , “ em cuối cùng đến đây. chỉ mặt thôi.”

Một năm , và Kiều Tự Bạch đính hôn.

kết hôn vội vàng, mà quyết định khi suy nghĩ kỹ càng. Chúng sống chung nửa năm, từng cãi , từng giận dỗi, cũng cùng giải quyết vô vấn đề. xác nhận rằng, thích con thật anhkhông ảo tưởng “ hơn Chu Dữ”. Còn cũng xác nhận, thích “Lâm Tri Dao ly hôn”, mà “Lâm Tri Daodù trong bất kỳ trạng thái nào, cũng sẽ thích”.

Tiệc đính hôn đơn giản, chỉ mời những thiết. Đường Đường với tư cách “bà mối”, uống đến say mềm, ôm : “Tri Dao, cuối cùng cũng hết khổ !”

, vỗ lưng cô : “ hết khổ … chỉ ăn hết phần đắng, bắt đầu ăn phần ngọt thôi.”

Chu Dữ đến. nhờ mang một món quàmột chiếc bút máy cũ, cây bút đầu tiên tặng thời đại học. nhận, vứt , cũng cất giữ trân trọng, chỉ đặt ngăn kéo, cùng với chiếc thẻ SD .

để hoài niệm.

để đánh dấu.

Đánh dấu một phiên bản tôitừng nghĩ “bảy năm tình cảm thể bỏ bỏ”. Đánh dấu sự ngu ngốc khi từng cho rằng “ lên giường thì thể tha thứ”. Đánh dấu quãng đường mà buộc qua… mới thể đến ngày hôm nay.

Kiều Tự Bạch bước đến, ôm từ phía .

“Đang nghĩ gì ?”

“Đang nghĩ,” , “nếu lúc đó thấy câu , thì bây giờ sẽ .”

“Thì ?”

“Chắc vẫn đang nấu mì cà chua trứng, vẫn đang đợi về nhà, vẫn đang tự thuyết phục rằng… gì to tát.”

siết chặt vòng tay: “ hối hận ?”

hối hận,” , “đau khổ học phí trưởng thành, trả nổi.”

hôn nhẹ lên đỉnh đầu : “ còn bây giờ?”

“Bây giờ ?” , mắt , “bây giờ em ăn lẩu cayloại cay nhất.”

: “ thôi.”

Chúng nắm tay bước khỏi khách sạn. Gió đêm lạnh, lòng bàn tay thì ấm.

Ánh đèn thành phố phía xa như những vì rơi vãigiống hệt đêm một năm , khi cửa sổ sát đất ở nhà Kiều Tự Bạch.

Chỉ khi đó, tan vỡ, hoang mang, ai.

Còn bây giờ

một Lâm Tri Dao trọn vẹn.

Trọn vẹn, độc lập, và xứng đáng với điều gì.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...