Cậu Quý Tử Của Ông Trùm Xã Hội Đen.
Chương 8:
Cô gái Tạ Bình mỉm cười, lòng Vũ Hiên lạnh ngắt như băng, nhưng sau đó lại bốc lên cơn tức vô cớ. Kh kịp suy nghĩ, Vũ Hiên chạy đến đứng trước mặt Tạ Bình, vung tay tát một cái.
Tát xong lại chút hối hận. Dù … đó cũng là con trai của đại ca…
À đúng, là con trai của đại ca thì chứ! Đồ đàn tồi, đáng bị đ.á.n.h lắm!
Càng nghĩ càng giận, Vũ Hiên lại vung tay tát thêm cái nữa, nh đến mức Tạ Bình kh kịp tránh né.
Tát xong quay sang nói với cô gái đang ngơ ngác kh hiểu chuyện gì:
“Em gái, Tạ Bình là tên biến thái bạc tình, em nhất định đừng tin lời ngon tiếng ngọt của ta mà đồng ý đính hôn!”
Cô gái vẻ hơi bối rối, hình như chưa hiểu chuyện gì. Vũ Hiên định giải thích thêm thì Tạ Bình đã bế thốc lên vai.
hơi áy náy nói với cô gái:
“Xin lỗi em Thuý Vy, nói chuyện sau nhé. Bây giờ còn việc cần giải quyết.”
Cô gái mỉm cười nhẹ, tỏ ý kh để tâm.
Còn Vũ Hiên thì lo lắng khi bị Tạ Bình vác lên vai như vác bao gạo, tim đập loạn cả lên.
Trên đường ra bãi đậu xe, Vũ Hiên vừa đ.á.n.h vừa hét lớn:
“Thả ra! đúng là cái đồ kh biết xấu hổ!!”
Ai ngờ Tạ Bình chẳng buồn tiếp lời, vác thẳng, bước chân vững chắc. Vũ Hiên vừa giãy giụa thì bị vỗ vào m.ô.n.g một cái.
Bị đ.á.n.h vào m, Vũ Hiên lập tức mềm nhũn.
Tạ Bình cảnh cáo:
“Vừa còn nể mặt đ. Còn quậy nữa thì đừng trách .”
Kh giống như đang đùa, mà hoàn toàn là lời thật.
Th Vũ Hiên ngoan ngoãn kh giãy giụa nữa, khóe môi mới cong lên.
Về đến nhà, Tạ Bình lại vác từ trong xe vào nhà mới chịu thả Vũ Hiên xuống, nhưng lại trực tiếp ép cả dựa vào tường.
Mắt đối mắt, trong đáy mắt lại một thứ tình cảm dịu dàng gần như tràn ra… Làm Vũ Hiên hoảng quá liền né sang chỗ khác, lại bị giữ cằm kéo về:
“Giải thích .”
“Giải thích cái gì?”
Tạ Bình cười lạnh, nghiến răng nói tiếp:
“Trước mặt bao nhiêu vu oan cho là đồ biến thái, bạc tình. Giải thích thế nào đây?”
Cái dáng vẻ đến hỏi tội của Tạ Bình làm Vũ Hiên tức đến mức đ.ấ.m vào n.g.ự.c một cái cho hả giận, giọng nghẹn lại:
“Kh biến thái bạc tình thì là gì? Buổi tối ngủ với , sáng ra đã hẹn hò với con gái xem mắt ! Tạ Bình, cần giải thích là mới đúng đó!!”
Tạ Bình th hai mắt Vũ Hiên đỏ au sắp khóc tới nơi, thoáng ngẩn ra.
đưa tay lau nước mắt , giọng trầm xuống:
“Ai nói xem mắt? Ba bảo bàn chuyện hợp tác làm ăn. Với lại, Thuý Vy đã vị hôn phu , tháng sau họ sẽ cưới.”
Vũ Hiên nấc lên: “V… vị hôn phu?”
Tạ Bình l ện thoại, đưa lên trước mặt .
Màn hình là trang bạn bè của Thuý Vy, trong ảnh bìa, cô đang ôm và hôn một đàn bãnh bao trong bộ vest lịch lãm.
“Tưởng xem mắt hả…”
Vừa nói vừa ném ện thoại cho , để Vũ Hiên tự mở khóa xem. liếc qua lịch sử trò chuyện, trên mặt ngơ ngác hiện lên hai chữ “Đồ ngốc.”
Nhận ra hiểu lầm Tạ Bình thật , mặt Vũ Hiên đỏ bừng, chỉ muốn vả thêm hai cái cho hết ngốc.
Tạ Bình hừ một tiếng, bày ra vẻ mặt tức giận:
“Đền bù .”
Vũ Hiên hiểu ngay ý , liền rướn lên. Vừa đặt môi lên thì lập tức phản c, chủ động quấn l .
Kh khí trở nên mập mờ, gần như sắp tiến thêm một bước thì bị ai đó đập cửa.
Vũ Hiên còn chưa kịp phản ứng thì đã ngước mắt lên, lúc này th một gương mặt quen thuộc.
Theo phản xạ, lập tức đẩy ra, khiến bị đẩy lảo đảo.
lắp bắp giải thích với đại ca:
“Đại… bác… bọn con chỉ là em tốt… trao đổi kinh nghiệm thôi ạ?”
Một câu ngu ngốc đến mức khiến Vũ Hiên muốn tự tát m cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cau-quy-tu-cua-ong-trum-xa-hoi-den/chuong-8.html.]
em tốt cái gì chứ, em nào lại chơi kiểu thế này kh?
Tạ Bình đứng dậy, ôm eo Vũ Hiên, giọng đầy ấm ức:
“Ba, ba dọa em sợ kìa.”
Ba tức đến mức râu run:
“Thằng nhóc thối tha! Mày tán ta thì tán cho đàng hoàng, càng tán càng thụt lùi vậy hả?! Còn chọn chỗ tuần trăng mật nữa!”
Tuần trăng mật?!
Ông quay sang Vũ Hiên với ánh mắt thương như con ruột:
“Ui chao, đúng là con dâu ngoan. Nếu nó bắt nạt con, nói với ba, ba xử đẹp!”
Nói xong, khoác vai đàn đứng cạnh cửa ra ngoài.
Vũ Hiên đứng sững, chỉ tay vào bóng lưng hai :
“Gì… cái gì? Hai … hả???”
Tạ Bình vuốt nhẹ gáy , thở dài:
“Để giải thích.”
Từ lời Tạ Bình, Vũ Hiên mới biết toàn bộ sự thật phía sau.
Hóa ra từ lúc ba Tạ Bình th Vũ Hiên chạy nhảy gọi là “đại ca”, đã chú ý.
Lần đầu gặp, th vừa ngốc vừa đáng yêu, làm vui cả buổi. Kh ghét đồng tính mà là vì con trai là gay, tuy hơi thụt hẫng nhưng cũng đành chấp nhận.
Sau đó được “gợi ý”, Tạ Bình liên tục tạo ra những cuộc gặp tình cờ với Vũ Hiên nhầm mục đích tiếp cận .
Nhưng Vũ Hiên ngốc quá, ra bao nhiêu ám hiệu cũng kh nhận ra. Mỗi lần ều kiếm cớ “vô tình” quyến rũ Vũ Hiên, kể cả lần ở bar, đều kh hề say.
Ngay cả lần “ ra từ phòng tắm”, cũng chuẩn bị kỹ lưỡng từ góc độ đến cách quấn khăn để tr quyến rũ nhất trước mắt .
Còn ba Tạ Bình thì… kh hề ghét đồng tính như Vũ Hiên tưởng tượng. Sở dĩ Vũ Hiên nghĩ đại ca kỳ thị là vì lần th chú Tưởng cái chú đẹp trai hay đến văn phòng của đại ca nói chuyện tình cảm, bị đuổi thẳng cổ.
Sau đó còn mắng một trận, trong đó câu:
“Đồ biến thái!!”
Chuyện đó lan ra, mọi trong băng nhóm còn đồn chú Tưởng là gay. Thế là Vũ Hiên cứ nghĩ đại ca ghét gay thật, sợ đến mức giấu luôn xu hướng tính d.ụ.c của , sợ bị mắng bị trục xuất khỏi băng nhóm.
Hiểu rõ tất cả, Vũ Hiên nổi giận đ.ấ.m Tạ Bình một cái:
“Vụ đ.á.n.h nhau lần trước ở trường, mạnh như vậy mà lại ngoan ngoãn để hai đứa đó đè xuống? cố tình diễn đúng kh?!”
Tạ Bình mỉm cười, nắm l tay Vũ Hiên:
“Ừ, cố ý từ lâu .”
“Vậy bây giờ… vừa lòng chưa?”
còn chưa dứt câu thì đã bị hôn xuống, môi lưỡi quấn l nhau. Hơi thở trở nên gấp gáp, Vũ Hiên cố gắng kìm lại, nói:
“Đợi! Em còn câu hỏi!”
“ ba lại mắng chú Tưởng là biến thái?”
Tạ Bình bật cười đến run , kéo Vũ Hiên tiếp tục nụ hôn. kh muốn nói cho biết, vì đó cũng là kế hoạch ba bày ra để dọa nhóc con khờ khạo này mà thôi.
“Đừng vội… lát nữa nói.”
Và …
Từ trên giường đến dưới đất, từ cửa đến tường… Mãi cho đến khi mệt rã rời, Tạ Bình vẫn chưa hề dấu hiệu muốn dừng lại.
Cuối cùng, Vũ Hiên gần như bật khóc, c.h.ử.i thẳng:
“Tạ Bình!! Đồ biến thái!!”
Tạ Bình mỉm cười, cúi xuống hôn lên môi đang run rẩy:
“Ừ. Nhưng chỉ biến thái với em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.