Cầu Tự
Chương 3:
c nhận là, tr cũng khá đẹp trai.
Ta hồi lâu, th đói bụng, liền l những đồ cúng tế kia ra ăn.
Để giải khuây, ta còn xin một tiểu viện trong chùa để ở lại.
Buổi chiều ta dẫn theo nha hoàn dạo lo qu.
Liền th m vị hòa thượng khiêng hòm c đức về phía một cái viện.
Hòm c đức kia nặng trĩu, qua là biết kh ít tiền.
Hơn nữa chùa còn nhiều đất đai, thu được kh ít tiền thuê.
Lại m vị hòa thượng bưng đồ cúng tế cũng về phía cái viện đó.
Ta lặng lẽ theo xem thử.
Liền th đám hòa thượng kia đang ngoạm miếng lớn ăn đồ cúng!
M tên thì hớn hở đếm tiền, vừa đếm vừa ghi chép.
Đám hòa thượng này, tên nào tên n béo tốt đầy đặn, là biết được ăn ngon mặc đẹp.
Bên ngoài biết bao nhiêu bá tánh gầy giơ cả xương ra kìa.
Chỗ này đúng là lừa tiền mà!
Ta vừa định x ra đòi tiền.
Thì th ở phía bên kia, một phụ nhân cùng một vị hòa thượng vào một căn phòng, còn đóng cửa lại.
Ta th thật kỳ lạ.
Tuy rằng hòa thượng lục căn th tịnh, nhưng dù vẫn là nam nhân, th thường khi tụng kinh gì đó đều sẽ kh đóng cửa, lại còn hầu ở bên cạnh.
Dù nói chuyện gì mà hầu kh được nghe, thì cũng sẽ mở cửa ra.
Bây giờ là lúc chập tối, ngoại trừ những ở lại trong chùa, các tín đồ khác đều đã về hết .
Ta nghĩ ngợi một hồi, vẫn lén lút vòng ra phía sau căn phòng đó, áp tai vào tường nghe lén.
Chẳng bao lâu sau liền nghe th bên trong truyền ra tiếng rên rỉ ân ẩn.
Còn cả tiếng va chạm da thịt.
Nghe một cái là biết ngay hai đang làm chuyện kh đứng đắn.
Ta kinh hãi bịt chặt miệng lại.
Trở về viện của , ta vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Tiểu nha hoàn theo ta cũng mang một gương mặt như đang mộng du.
Vị phụ nhân kia ta quen biết.
Đó là con dâu nhà họ Tôn ở kinh thành.
Lúc bà ta thành hôn, ta vẫn còn là một đứa trẻ.
M năm trước, bà ta vì kh sinh được con mà lưng kh thẳng lên nổi, nghe nói ngày tháng trôi qua vô cùng khổ cực.
Đã từng lúc muốn tìm đến cái c.h.ế.t.
Về sau bà ta rốt cuộc cũng mang thai.
Hết đứa này đến đứa khác ra đời.
Bây giờ bà ta đã hai con trai và một con gái.
Nhưng nghe nói bà ta vô cùng đố kỵ, kh cho phép tiểu sinh con.
Trước đây ta còn th lạ, tại chính bà ta sống khổ sở như vậy mà còn thể ngăn cản tiểu sinh con cơ chứ.
Bây giờ mọi chuyện đều đã lời giải đáp.
Tướng c của bà ta kh thể sinh!
Bà ta là mang hài t.ử từ bên ngoài về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cau-tu/chuong-3.html.]
Sáng sớm hôm sau, ta mang theo đôi mắt thâm quầng tìm đến Kh Tịch, đòi trả tiền.
lập tức từ một vị đại sư cao siêu khó đoán trở thành một quen cũ hòa ái dễ gần.
Ta xem như đã ra , đám hòa thượng trong cái chùa này đều ham tiền.
quan tâm hỏi: "Sắc mặt nàng tr vẻ hơi nhợt nhạt, là nghỉ ngơi kh tốt kh?"
Ta biết đây là sách lược của , chính là để ta đừng nhắc đến chuyện tiền bạc nữa.
Nhưng lại trưởng thành quá đỗi ưu .
Còn đứng gần ta như vậy.
Làm ta cũng ngại kh nỡ mắng nhiếc như mắng những lũ lừa trọc khác.
Ta nhớ đến vị hòa thượng và phụ nhân tối qua, liền lẳng lặng đứng cách xa một chút.
cố tình đứng gần ta như vậy để câu dẫn ta kh?
Ngôi chùa này của bọn họ chính là "tặng con" như vậy đ.
Ta xem như đã hiểu rõ ngọn ngành .
Ta kh đời nào th đồng làm bậy với bọn họ.
Bẩn thỉu vô cùng.
"Trả tiền."
thở dài: "Chiều ngày hôm qua, chẳng nàng đã th ? Chúng ta quả thực đã tặng con , trước đó nàng kh muốn, chúng ta cũng chẳng cách nào."
Ta trợn tròn mắt .
thế mà lại cứ thế nói huỵch tẹt ra như vậy.
Còn nữa, m tên hòa thượng trước đó là muốn câu dẫn ta ???
Lúc ta hoàn toàn kh phát hiện ra.
Cũng kh nghĩ đến tầng nghĩa này.
Ta tức đến đỏ cả mặt, tay run rẩy: "Ngươi vô sỉ! Các vô sỉ! Kh trả tiền lại cho ta, ta sẽ đem tội ác của các nói cho tất cả mọi biết!"
Thực ra ta chẳng muốn nói cho ai biết cả.
Liên quan gì đến ta chứ?
Ta chỉ muốn l lại tiền của thôi, còn về hài tử, haiz, chỉ đành bước nào hay bước vậy.
Nếu thật sự kh được, ta sẽ nhận nuôi một đứa.
Nhưng ta muốn hài t.ử của chính cơ.
Nếu kh tiền của ta để cho hài t.ử của khác tiêu, lòng ta kh thoải mái.
Để tăng thêm khí thế, ta tức giận xoay định bỏ .
Nhưng tay ta đột ngột bị Kh Tịch chộp l.
Tay lực.
Bị nắm l, ta nhất thời ngẩn .
Đây là một cảm giác xa lạ, khiến trái tim ta kh tự chủ được mà đập nh liên hồi.
ôn tồn bảo: “Thực ra chúng ta đang làm việc thiện. Nàng bình tĩnh chút, nghe ta nói được kh?”
Giọng nói của một loại ma lực khiến ta khó lòng cự tuyệt.
Chúng ta ngồi xuống bồ đoàn.
Nghĩ đến việc m thứ đồ cúng này đều làm giàu cho lũ lừa trọc đạo đức suy đồi kia, lòng ta liền th kh cam lòng.
Thế là ta đem toàn bộ đồ cúng xuống, Kh Tịch nói gì thì nói, ta cứ việc ăn.
Ta th khóe mắt giật giật.
nói: “Vị phu nhân hôm qua nàng th đó, Tôn thiếu phu nhân, năm đó vì kh sinh được con, ở chỗ chúng ta đã định nhảy giếng tự vẫn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.