Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chắc Là Tình Yêu

Chương 10:

Chương trước Chương sau

Tiếng tim đập bên tai , từng nhịp, từng nhịp, xoa dịu nỗi sợ hãi trong .

lâu sau đó, phá vỡ sự im lặng trước.

“Hoắc Thời Lẫm, cứ nghĩ th minh, sẽ kh đến.”

“Nếu trong cái bẫy đó là , thì cái bẫy này cũng kh thể tránh được.”

vuốt ve má , trán chúng chạm vào nhau, an ủi lẫn nhau.

Hôm đó, mua lại một chiếc ện thoại mới.

Trên các trang tin tức, th bài báo về lễ ký kết hợp đồng của Tập đoàn Hoắc Thị.

tham dự sự kiện đã đổi thành Hoắc Dữ.

ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng, trò chuyện trôi chảy và thoải mái trước ống kính.

Trong bức ảnh, ta mặc bộ vest thẳng thớm, mỉm cười như thường lệ, nhưng nụ cười kh chạm tới đáy mắt.

Hoắc Thời Lẫm lướt qua tin tức đó giúp .

hỏi : “Khi nào chúng ta về nước?”

Xảy ra chuyện như vậy, nên lập tức quay về giải quyết.

Nhưng Hoắc Thời Lẫm chỉ cười, hỏi : “Ương Ương, em còn nhớ chuyện đã hứa với em kh?”

sững sờ.

Trong ký ức, Hoắc Thời Lẫm hiếm khi hứa hẹn với ều gì.

Về cơ bản, những gì muốn, đều trực tiếp cho, kh cần hứa hẹn thêm.

Chỉ một lần, đưa du lịch ở Lâm Chi.

muốn ngắm cảnh "Núi Vàng dưới ánh Mặt trời" của Namcha Barwa.

Đáng tiếc, nó kh hổ d là "Mười , chín kh gặp được", chờ đợi m ngày liền cũng kh th nó lộ diện hoàn toàn.

Sau đó Hoắc Thời Lẫm về xử lý c việc, kh chịu , vẫn muốn chờ thêm chút nữa.

Biết đâu lát nữa mây sẽ tan.

Nhưng đợi cả buổi sáng, tầng mây vẫn kh tan.

Lúc rời , tỏ vẻ thất vọng, Hoắc Thời Lẫm xoa đầu nói:

“Ương Ương, đợi lần sau nhé.”

“Tìm một ngày đẹp trời, sẽ đưa em trở lại ngắm Namcha Barwa.”

Nỗi ám ảnh với tuyết sơn lẽ đã được gieo mầm từ chuyến đó.

Ngay cả ý tưởng về đám cưới của , cũng là tổ chức trên t.h.ả.m cỏ bên cạnh tuyết sơn.

Lúc này đứng trước mặt , tay đặt lên lòng bàn tay .

nói: “Ương Ương, chúng ta kh cần vội về.”

sẽ đưa em ngắm Namcha Barwa.”

Hoắc Thời Lẫm và bay thẳng đến Lhasa.

Chúng ở Lhasa một ngày.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vì thiếu oxy, cả hai đều thức dậy sớm.

Sáng sớm, ngang qua quảng trường Potala Palace, chiếc chu gió treo nơi góc mái nhà đã rung động suốt hàng ngàn năm lại bắt đầu lay chuyển.

Tiếp tục về phía trước, bước vào phố Barkhor phủ đầy sương sớm.

Những già tóc bạc đã bắt đầu xoay kinh luân.

Đường lát đá x cổ kính bị những tín đồ hành hương mài cho bóng loáng.

Nhịp ệu dập đầu lạy sát đất và khói x từ lò đốt hương giao thoa, giống như sự hòa quyện giữa tín ngưỡng và đời sống.

Ánh dương cao nguyên nhuộm lên tất cả mọi một màu vàng kim của sự thành kính.

Khắp nơi đều th dấu vết của sự sống chảy trôi trong yên bình, dường như thể xoa dịu mọi vết thương trên cơ thể.

Hoắc Thời Lẫm và sóng vai bước , mệt thì ghé vào một quán nhỏ, gọi một bát trà ngọt.

Trò chuyện về những ký ức chung từ nhiều năm trước, cũng như những ều thiếu vắng trong suốt ba năm qua.

Chỉ là, chúng ăn ý.

kh nhắc đến Hoắc Dữ, cũng kh đề cập đến Liễu Nghi Trăn.

Hoắc Thời Lẫm nói với , ba năm qua, tất cả năng lượng của đều dồn vào sự nghiệp.

Phạm vi tập đoàn đã mở rộng nhiều.

nói ba năm qua, từng pha trà sữa, làm phục vụ, cũng từng làm ở c ty.

Trước kia chi tiền cho , nên kh cảm th tiền bạc quan trọng đến thế.

Sau này tự lập, mới nhận ra kiếm tiền khó khăn đến nhường nào.

Nói đến cuối cùng, chúng nhau mỉm cười.

Mặc dù tầng lớp khác nhau, nhưng nói cho cùng, tất cả đều đang bôn ba vì cuộc sống.

Sau đó, chúng đến Lâm Chi.

Lần này may mắn, gặp được ngày nắng đẹp.

Tại làng Shesong, đứng dưới chân núi tuyết, đã thỏa ước nguyện th cảnh Namcha Barwa lấp lánh như vàng dưới ánh mặt trời.

Màu vàng của ráng chiều nhuộm ngọn núi thần thành màu đỏ cam rực rỡ.

Ngẩng đầu là đỉnh Namcha Barwa, cúi xuống là s Yarlung Tsangpo.

Giữa núi non s nước là cảnh sắc nhân gian.

Hoắc Thời Lẫm đứng bên cạnh , màu sắc của núi tuyết dần dần chuyển từ đậm sang nhạt.

nói thích núi, thích sự im lặng kh lời của núi.

Dù tốt hay xấu, dù nắng gắt cháy da hay cuồng phong bão táp, núi vẫn luôn bao dung đón nhận tất cả.

Sau đó nghiêng đầu, về phía .

“Ương Ương, kh biết vụ bắt c này sẽ gây ra bóng ma tâm lý như thế nào cho em.”

ta nói thời gian là liều t.h.u.ố.c tốt nhất, nhưng phong cảnh nhân văn và cảnh sắc s núi cũng vậy.”

muốn đưa em ngắm núi, ngắm s, ngắm những con trên thế gian này đã trải qua muôn vàn khổ đau nhưng vẫn kiên cường, hy vọng em thể chôn vùi hết những ký ức kh vui đó.”

Khi Hoắc Thời Lẫm nói muốn đưa đến Tây Tạng, đã đoán ra ý định của .

Khoảnh khắc được ánh mặt trời chiếu rọi cùng ngọn núi, gật đầu: “Vâng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...