Chắc Là Tình Yêu
Chương 7:
mặc vest chỉnh tề, thẳng về phía trước mà kh hề liếc xung qu.
muốn vùng vẫy thoát ra, vội vàng nói: “Hoắc Thời Lẫm, thả xuống.”
Tay khỏe, ôm càng thêm vững chắc, đột nhiên nói một câu chẳng liên quan gì.
“Ngụy Ương, em gầy nhiều quá.”
“Toàn là xương thôi, bế em chẳng tốn chút sức lực nào.”
“Đã... lâu kh còn cảm nhận được sức nặng của em trong vòng tay .”
ôm bên vệ đường, một chiếc xe đang lái về phía chúng .
Ánh đèn pha rọi tới, chói mắt khiến kh mở được mắt.
Khi ngang qua chúng , chiếc xe dừng lại.
Tiếng còi vang lên, sau đó cửa kính xe từ từ hạ xuống.
Hoắc Thời Lẫm cũng dừng bước, vào trong xe.
lái xe là Liễu Nghi Trăn.
hơi sững sờ, cố gắng vùng vẫy muốn xuống.
Hoắc Thời Lẫm lại tỏ ra bình thản, thậm chí còn gật đầu chào cô .
Liễu Nghi Trăn cười như kh cười liếc một cái, hỏi Hoắc Thời Lẫm:
“ về biệt thự à?”
“ cần đưa hai về kh?”
Hoắc Thời Lẫm lắc đầu: “Kh cần, chỉ cách hai bước chân thôi.”
“ ôm cô về là được.”
Liễu Nghi Trăn gật đầu: "Được, vậy đây."
Dứt lời, cô đạp ga, cả lẫn xe nh chóng khuất dạng khỏi tầm mắt .
chỉ cảm th hơi mơ hồ.
Trong tiệc sinh nhật, Hoắc Thời Lẫm tặng hoa tặng quà cho cô , hai tr cứ như tình sâu nghĩa nặng.
Thế nhưng khi tiếp xúc riêng tư thế này, giữa họ lại một sự xa cách khó hiểu.
Đoạn đường về biệt thự kh xa, chân dài, lý ra nh.
Nhưng chính trên đoạn đường ngắn ngủi , lại lâu, lâu.
ngước , hơi cúi đầu thẳng vào mắt .
Ánh trăng quá đỗi dịu dàng, lặng lẽ , trong đáy mắt cũng chứa đựng ánh trăng lấp lánh.
quay mặt kh nói gì.
cũng im lặng, chỉ ôm trên con đường rợp đầy hoa hồng.
Đến gần cửa biệt thự, mới thản nhiên nói một câu:
"Con đường này, vẫn là xây quá ngắn."
đặt nằm ngay ngắn trên ghế sofa, dùng khăn bọc túi chườm đá, cúi chườm lạnh vào chỗ bị thương cho .
"Còn đau kh?" hỏi .
"Kh đau lắm, tự làm được." muốn tránh né.
hơi nhíu mày: "Đừng cử động."
Điện thoại của Hoắc Dữ gọi lại vào lúc này.
ta nói rằng đang chúc rượu trong tiệc, quên mất ện thoại để ở đâu.
Lại còn bật chế độ im lặng, tìm mãi đến giờ mới th.
"Ương Ương, em đang ở đâu, qua đón em."
nói bị trật chân, đã về biệt thự .
Hoắc Dữ vẻ lo lắng, nói rằng ta sẽ về ngay.
Sau khi đặt ện thoại xuống, định đứng dậy cầm l túi chườm, nhưng Hoắc Thời Lẫm vẫn cố chấp kh chịu bu tay.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nhắc : "Hoắc Dữ sắp về ."
"Nếu để th giúp chườm lạnh, sẽ nghĩ ?"
Hoắc Thời Lẫm lạnh lùng cười khẩy: " ta nghĩ gì, kh quan tâm."
"Nhưng là bạn trai , quan tâm."
Lời vừa dứt, Hoắc Thời Lẫm mím chặt môi, sắc mặt trở nên khó coi.
cuối cùng cũng từ từ bu tay, ngồi xuống một bên khác.
Hoắc Dữ về đến nơi, kiểm tra kỹ mắt cá chân của , quen tay nhận l túi chườm đá.
ta cúi đầu, xót xa hôn lên trán .
"Tất cả là lỗi của , ện thoại bị rơi trong tủ kính, khiến em chờ đợi vô ích lâu đến thế."
Xong xuôi, ta mới nhớ ra trong nhà còn một đàn khác.
Thế là, quay đầu lại, một tay ôm l , vừa nói với Hoắc Thời Lẫm:
"Cháu cảm ơn Chú nhỏ đã giúp cháu đưa Ương Ương về."
Giọng ệu như mọi khi, nhưng lại lờ mờ cảm th gì đó kh ổn.
ta dường như đang cố gắng thể hiện ều gì đó.
Còn Hoắc Thời Lẫm chỉ lạnh lùng thốt ra ba chữ:
"Chuyện nhỏ thôi."
Nói xong, đứng dậy về phòng.
Đi được hai bước, lại chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt vào , đang được Hoắc Dữ ôm.
muốn nói gì đó, mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn kh nói ra lời nào.
Chỉ siết chặt nắm tay, quay lưng rời .
Sau khi chườm đá xong, Hoắc Dữ đưa về phòng.
Nhưng ta kh rời , trái lại, ta đóng cửa phòng lại, ôm chặt.
Mùi rượu trên ta nồng, chắc hẳn hôm nay đã uống kh ít trong buổi xã giao.
hơi ngẩn ra, ta với vẻ bối rối:
" thế?"
Giọng ta khàn khàn, đột nhiên hỏi :
"Chân còn đau kh?"
"Kh đau lắm."
Lại im lặng một lúc, Hoắc Dữ bất ngờ bế lên giường.
Giọng ta mang theo chút khàn khàn khi cảm xúc dâng trào.
"Ương Ương, kh hiểu , tối nay đặc biệt muốn hôn em."
Lời còn chưa dứt, ta đã giữ chặt sau gáy , những nụ hôn dày đặc phủ xuống như mưa.
Hoắc Dữ là khá kín đáo, hầu hết thời gian đều dịu dàng.
Hiếm khi như hôm nay, ngay cả nụ hôn cũng mạnh bạo, vị m.á.u ứa ra trong miệng .
Đau đớn, khẽ rên lên.
Kh biết vì lý do gì, tq vẻ hơi phấn khích, đưa tay siết eo .
kh kìm được mà hít một hơi lạnh, tiếng rên nhẹ nhàng thoát ra khỏi miệng.
Hoắc Dữ cởi cúc áo sơ mi, nâng cằm lên.
"Ương Ương, tối nay được kh?"
Tuy Hoắc Dữ đang hỏi , nhưng thực ra ta kh hề ý định trưng cầu ý kiến của .
ta c.ắ.n môi , cảm xúc cuồn cuộn trong mắt.
"Kh được." vội vàng ngăn lại.
Phòng khách này nằm ngay cạnh phòng ngủ chính của Hoắc Thời Lẫm.
Thậm chí hai chiếc giường chỉ cách nhau một bức tường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.