Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 20: Nếu Anh Không Tỉnh Lại… Em Biết Phải Làm Sao
Máy bay hạ cánh giữa đêm.
Hạ An gần như lao ra khỏi sân bay.
Kh nghỉ.
Kh dừng.
Chiếc taxi lao nh qua những con phố xa lạ.
Đèn đường lướt qua như những vệt sáng mờ.
Tim cô
Chưa từng đập nh như vậy.
“Làm ơn… nh lên…”
Bệnh viện quốc tế.
Ánh đèn trắng lạnh.
Kh khí yên tĩnh đến đáng sợ.
“Xin hỏi bệnh nhân họ Lục”
“Phòng ICU, tầng 5.”
Cô kh chờ nghe hết.
Chạy.
Hơi thở gấp gáp.
Tim đập loạn.
Cạch.
Cánh cửa phòng mở ra.
Và cô
Đứng sững lại.
nằm đó.
Bất động.
Máy móc xung qu phát ra những âm th đều đều.
Kh còn ánh mắt lạnh lùng.
Kh còn giọng nói trầm thấp.
Chỉ còn lại
Một đàn … đang ngủ.
Tim cô… như bị bóp nghẹt.
Cô bước lại gần.
Từng bước.
Chậm.
“…”
Giọng cô run.
Kh phản ứng.
Cô đứng bên giường.
.
“ nghe th em kh…”
Kh trả lời.
“Em đến …”
Nước mắt rơi.
Cô nắm l tay .
Lạnh.
Kh còn hơi ấm quen thuộc.
“ nói… sẽ kh để em nữa…”
Giọng cô nghẹn lại.
“Vậy mà bây giờ… chính lại bu tay trước…”
Nước mắt rơi nhiều hơn.
“ kh được như vậy…”
Cô cúi xuống.
Trán chạm nhẹ vào tay .
“Em còn chưa kịp nói…”
Giọng cô vỡ ra.
“…rằng em đã hối hận.”
“…rằng em kh muốn rời xa nữa.”
“…rằng em”
Cô dừng lại.
Hít một hơi.
Nước mắt rơi xuống tay .
“Em yêu .”
Ba chữ
Cuối cùng cũng nói ra.
Kh còn trốn.
Kh còn né.
“ nghe th kh…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Em yêu …”
“Kh vì áy náy…”
“Kh vì trách nhiệm…”
“Mà là vì…”
“Em kh thể kh yêu .”
Kh gian lặng .
Chỉ còn tiếng máy.
Chỉ còn tiếng khóc nhỏ.
“ tỉnh lại …”
“Em kh muốn mất …”
“Lần này…”
Cô siết c.h.ặ.t t.a.y .
“…em sẽ kh bu nữa.”
Một giây.
Hai giây.
Ngón tay
Khẽ động.
nhẹ.
Gần như kh thể nhận ra.
Nhưng
Đủ để khiến tim cô… ngừng đập.
“…?”
Cô ngẩng lên.
Ánh mắt mở to.
Ngón tay
Khẽ siết lại.
Một tín hiệu yếu ớt.
Nhưng là
Hy vọng.
Nước mắt cô rơi.
Nhưng lần này
Kh chỉ là đau.
Mà là
Chờ đợi.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Như thể chỉ cần bu ra một chút
sẽ biến mất khỏi thế giới của cô lần nữa.
“ từng hỏi em…”
Giọng cô run.
“…em dám ở lại kh.”
Nước mắt rơi xuống.
Rơi lên tay .
“Bây giờ em trả lời…”
Cô cúi xuống.
Môi khẽ chạm vào mu bàn tay lạnh của .
“Em dám.”
“Dù đối đầu với cả thế giới…”
“Dù trả giá…”
“Em cũng muốn ở lại bên .”
Căn phòng im lặng.
Nhưng trái tim cô
Lại đập mạnh đến đau.
“Chỉ cần tỉnh lại…”
Cô nhắm mắt.
Nước mắt tràn ra.
“…em sẽ kh chạy nữa.”
“…em sẽ là bước về phía .”
Một giây.
Hai giây.
Bàn tay đang lạnh
Khẽ siết lại.
Nhẹ.
Nhưng rõ ràng.
Như một lời đáp.
Như một lời giữ lại.
Và cũng là
Một khởi đầu… kh thể quay đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.