Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 27: Khi Anh Quay Lại Cả Thế Giới… Nhưng Em Không Còn Ở Đó
Sáng hôm đó
Toàn bộ giới tài chính chấn động.
Tin tức lan với tốc độ chóng mặt.
“Lục tổng c khai hủy hôn ước với Lâm Vy.”
“Nội bộ Lục gia rạn nứt vì một phụ nữ bí ẩn.”
Phòng họp tầng cao nhất.
Kh khí nặng nề đến mức tưởng như chỉ cần một âm th nhỏ cũng đủ khiến tất cả vỡ tung.
“Con ên ?!”
Bàn tay đàn lớn tuổi đập mạnh xuống bàn.
Âm th vang lên chói tai.
“Con biết đang làm gì kh?!”
đứng đối diện.
Thẳng lưng.
Kh một chút d.a.o động.
“Biết.”
Chỉ một chữ.
Nhưng lạnh đến tận xương.
“Vậy mà con vẫn làm?”
“Con chỉ đang sửa sai.”
đáp.
Giọng trầm.
Chậm.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Kh khí trong phòng đ cứng.
“Sửa sai?”
Cha bật cười.
Nhưng ánh mắt kh hề ý cười.
“Con vì một phụ nữ…”
“…mà dám phá hỏng tất cả những gì gia đình đã sắp đặt?”
im lặng một giây.
Khẽ cười.
“Ba năm trước…”
“…con đã nghe theo sắp đặt đó.”
Ánh mắt tối lại.
“Và con đã mất cô .”
Một câu
Kh lớn.
Nhưng đủ khiến căn phòng chìm vào im lặng.
“Lần này…”
ngẩng lên.
Ánh mắt sắc lạnh.
“…con kh muốn mất thêm lần nào nữa.”
Kh ai nói gì.
Bởi vì tất cả đều nhận ra
đàn trước mặt họ…
Đã kh còn là thể kiểm soát.
Rời khỏi phòng họp
kh dừng lại.
Kh trở về văn phòng.
Kh quan tâm đến bất kỳ cuộc gọi nào.
Trong đầu
Chỉ một ý nghĩ.
Tìm cô.
Chiếc xe lao nh qua từng con phố.
Những nơi quen thuộc
Những ký ức quen thuộc
Tất cả hiện lên rõ ràng.
Nhưng
Kh cô.
Căn hộ của Hạ An.
Cạch.
Cửa mở.
Một khoảng kh trống rỗng hiện ra.
Kh vali.
Kh quần áo.
Kh đồ dùng cá nhân.
Kh bất cứ dấu vết nào cho th cô từng ở đây.
Như thể
Cô chưa từng tồn tại.
Tim … thắt lại.
bước vào.
Từng bước chậm.
Ánh mắt quét qua căn phòng.
Chiếc ghế nơi cô từng ngồi.
Chiếc bàn nơi cô từng để ện thoại.
Tất cả
Vẫn ở đó.
Nhưng
thì kh.
“C.h.ế.t tiệt…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
siết chặt tay.
Lần đầu tiên
Một cảm giác bất lực dâng lên rõ ràng đến vậy.
l ện thoại.
Gọi.
Thuê bao kh liên lạc được.
N tin.
Kh trả lời.
lập tức quay xe
Đến bệnh viện.
“Cô Hạ?”
Y tá d sách.
“Cô đã làm thủ tục xuất viện cho bệnh nhân từ tối qua.”
“Đi đâu?”
“Xin lỗi… chúng kh th tin.”
đứng lặng.
Kh gian xung qu trở nên mờ .
Ba năm trước
Cô biến mất.
kh kịp giữ.
Lần này
đã chọn đứng về phía cô.
Đã phá bỏ tất cả.
Nhưng
Vẫn chậm một bước.
Ở một nơi khác
Chiếc xe khách chạy xuyên qua màn sương sớm.
Hạ An ngồi bên cửa sổ.
Ánh mắt trống rỗng.
Điện thoại đã tắt lâu.
Cô kh muốn nghe.
Kh muốn đọc.
Kh muốn…
Bị kéo lại.
“Chỉ cần rời …”
Cô tự nhủ.
“…mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Nhưng
Giọng nói đó…
Ngay cả chính cô cũng kh tin.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
Cô quay mặt .
Kh cho phép yếu lòng.
Trở lại thành phố
đứng trong căn phòng trống.
Kh còn gì.
Chỉ còn lại…
Ký ức của cô.
Tiếng cười.
Ánh mắt.
Những lần cô né tránh
Những lần cô mềm lòng.
Tất cả
Đều ở đây.
Chỉ cô
Kh còn.
nhắm mắt.
Một giây.
Hai giây.
Khi mở ra
Ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.
Kh còn do dự.
Kh còn chờ đợi.
“Đi tìm.”
nói.
Giọng trầm.
Nhưng kiên định.
“Dù ở đâu…”
“…cũng tìm ra.”
Trợ lý chần chừ.
“Nhưng nếu cô kh muốn gặp”
“Cô thể kh muốn.”
cắt ngang.
“Nhưng…”
Ánh mắt tối lại.
“… sẽ kh để cô biến mất thêm lần nữa.”
Ngoài cửa sổ
Mưa đã tạnh.
Nhưng
Cơn bão trong lòng …
Chỉ vừa bắt đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.