Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 3: Tổng Tài Và Ánh Nhìn Không Cho Phép Trốn
Ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa, chiếu nhẹ lên gương mặt Hạ An.
Cô khẽ cựa .
Đêm qua… như một giấc mơ.
Nhưng cảm giác trên môivẫn còn thật.
Cô mở mắt.
Căn phòng xa lạ khiến cô mất vài giây để nhớ lại tất cả.
đàn đó.
Nụ hôn đó.
Và cả ánh mắt… như muốn nuốt trọn cô.
Hạ An lập tức ngồi bật dậy.
“Trời ơi…”
Cô đưa tay ôm trán.
“ đang làm cái gì vậy…”
Khi cô bước xuống lầu
Mùi cà phê thoang thoảng trong kh khí.
đàn đó đang ngồi ở bàn ăn.
Sơ mi trắng, tay áo xắn lên gọn gàng, ánh sáng chiếu vào khiến đường nét gương mặt càng sắc lạnh hơn.
kh cô.
Nhưng dường như… đã biết cô đang ở đó.
“Ngồi xuống.”
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Hạ An khựng lại.
“… làm.”
“Ăn sáng trước.”
Kh hỏi.
Kh ép.
Nhưng vẫn khiến khác… kh thể từ chối.
Cô chần chừ vài giây.
bước tới.
Ngồi đối diện .
Kh khí im lặng.
Chỉ tiếng d.a.o nĩa chạm nhẹ vào đĩa.
Hạ An cảm th… ngột ngạt.
“Cảm ơn … chuyện tối qua.”
Cô lên tiếng, cố giữ giọng bình thường.
dừng lại.
Ngẩng lên cô.
Ánh mắt sâu đến mức khiến cô vô thức siết chặt tay.
“Cô định quên?”
“…Cái gì?”
“Những gì đã xảy ra.”
Giọng kh cao.
Nhưng từng chữ… lại như chạm thẳng vào tim cô.
Hạ An khẽ c.ắ.n môi.
“Đó chỉ là… tình huống bất ngờ.”
cười nhạt.
“Bất ngờ?”
đứng dậy.
Từng bước tiến lại gần cô.
Kh nh.
Nhưng đủ khiến cô căng thẳng.
dừng lại ngay trước mặt cô.
Cúi xuống.
Hai tay chống lên bàn, khóa chặt cô giữa kh gian nhỏ hẹp.
“Vậy còn cái này?”
nói khẽ.
ngón tay chạm nhẹ lên môi cô.
Một cái chạm nhẹ…
Nhưng khiến toàn thân cô run lên.
“Cũng là bất ngờ?”
Hạ An cứng .
Kh trả lời được.
Ánh mắt cô d.a.o động.
Tim… lại bắt đầu loạn nhịp.
“… đừng như vậy…”
Cô nói nhỏ.
Nhưng giọng kh còn đủ sức từ chối.
cô vài giây.
đứng thẳng dậy.
Khoảng cách giãn ra.
Nhưng cảm giác… vẫn còn đó.
“Ăn .”
nói.
Như thể vừa … chưa từng xảy ra.
Sau khi rời khỏi biệt thự
Hạ An vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Cô bộ đến c ty, đầu óc rối tung.
“Chắc chỉ là trùng hợp…”
Cô tự nhủ.
“Chắc sẽ kh gặp lại ta nữa…”
Nhưng đời… kh đơn giản như vậy.
Khi Hạ An bước vào c ty
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kh khí hôm nay hoàn toàn khác.
Nhân viên đứng thành hai hàng.
Căng thẳng.
Im lặng.
Cô nhíu mày.
“ chuyện gì vậy?”
Một đồng nghiệp kéo tay cô, thì thầm:
“Hôm nay tổng giám đốc mới đến!”
“Nghe nói khó gần… cực kỳ đáng sợ luôn!”
Hạ An khẽ cười.
“Chắc lại đồn thôi…”
Đúng lúc đó
Cánh cửa thang máy mở ra.
Tiếng bước chân vang lên.
Từng bước.
Từng bước.
Kh nh.
Nhưng khiến cả kh gian… như đ cứng.
Hạ An vô thức quay lại.
Và
Tim cô… như ngừng đập.
đàn bước ra từ thang máy.
Chính là .
Ánh mắt lạnh lùng, khí chất áp đảo, cả kh gian như thuộc về .
mặc vest đen, hoàn hảo đến mức kh thể chê.
Nhân viên cúi đầu.
“Chào tổng giám đốc!”
Hạ An đứng c.h.ế.t lặng.
Kh thể tin nổi.
… là tổng giám đốc?
đàn lướt mắt qua mọi .
Dừng lại trên cô.
Một giây.
Hai giây.
Ánh mắt … thay đổi.
Kh còn xa lạ.
Mà là… nhận ra.
Và chiếm hữu.
bước thẳng về phía cô.
Kh chút do dự.
Khoảng cách giữa hai thu hẹp.
Hạ An muốn lùi.
Nhưng chân… kh nghe lời.
dừng lại trước mặt cô.
gần.
Quá gần.
“Chào buổi sáng.”
nói.
Giọng trầm, rõ ràng.
Nhưng chỉ đủ để cô nghe.
Hạ An nuốt khan.
“Chào… tổng giám đốc…”
hơi cúi xuống.
Sát tai cô.
Hơi thở lướt qua khiến cô rùng .
“Đêm qua… ngủ ngon kh?”
Câu nói khiến cô đỏ bừng mặt.
Chưa kịp phản ứng
Một giọng nam khác vang lên phía sau.
“An! Em đến à?”
Một đồng nghiệp nam chạy lại, đứng cạnh cô.
tự nhiên… đặt tay lên vai cô.
Khoảnh khắc đó
Kh khí… lập tức thay đổi.
Ánh mắt đàn trước mặt cô trở nên lạnh hẳn.
Sắc bén.
Và nguy hiểm.
bàn tay đang đặt trên vai cô.
chậm rãi ngẩng lên.
Ánh mắt khóa chặt kia.
“Bỏ tay ra.”
Ba chữ.
Lạnh đến mức khiến ta rùng .
Cả kh gian im lặng.
đồng nghiệp giật , lập tức rút tay lại.
Hạ An đứng giữa
Tim đập dồn dập.
Cô .
Và lần đầu tiên nhận ra
đàn này…
Kh chỉ nguy hiểm.
Mà còn… kh ý định bu tha cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.