Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 39: Vừa Ôm Được Nhau… Đã Bị Kéo Vào Cơn Bão Mới
Đêm đó
Hạ An kh về phòng.
Kh vì kh muốn.
Mà là
Cô kh rời được.
Căn hộ nhỏ của tại thành phố B.
Kh sang trọng như ở thành phố A.
Nhưng
Ấm áp.
Vì cô.
Hạ An đứng bên cửa sổ.
Gió đêm thổi nhẹ.
Mái tóc khẽ bay.
Phía sau
bước tới.
Kh lên tiếng.
Chỉ vòng tay qua eo cô.
Kéo nhẹ về phía .
“Đang nghĩ gì?”
Giọng trầm.
gần.
“Em đang nghĩ…”
Cô khẽ tựa vào n.g.ự.c .
“…mọi thứ thật kh.”
“Thật.”
Kh do dự.
“ ở đây.”
“Em ở đây.”
“Vậy là đủ.”
Tim cô mềm ra.
“ kh sợ ?”
Cô hỏi.
“Gia đình … Trần Duy…”
im lặng một giây.
siết cô chặt hơn.
“Sợ.”
Cô bất ngờ.
“Nhưng sợ mất em hơn.”
Một câu
Đủ khiến cô kh thể nói gì thêm.
Cô xoay lại.
.
Ánh mắt kh còn giấu giếm.
“Vậy thì lần này…”
“…đừng bu em.”
cúi xuống.
Khoảng cách lại thu hẹp.
“Kh bu.”
Nụ hôn rơi xuống.
Kh vội.
Kh gấp.
Nhưng
Sâu.
Và đầy chiếm hữu.
Cô khẽ run.
Nhưng
Kh né.
Ngược lại
Chủ động ôm .
Khoảnh khắc đó
Như thể
Thế giới này chỉ còn hai .
Nhưng
Điện thoại đột ngột rung lên.
khựng lại.
Kh muốn nghe.
Nhưng
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Liên tục.
nhíu mày.
miễn cưỡng bắt máy.
“Lục tổng!”
Giọng trợ lý gấp gáp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Kh ổn !”
Ánh mắt tối lại.
“Nói.”
“Trần Duy vừa biến mất khỏi hệ thống giám sát.”
“Và…”
Giọng bên kia chùng xuống.
“Chúng phát hiện theo dõi cô Hạ từ chiều nay.”
Kh khí
Đóng băng.
siết chặt ện thoại.
“Vị trí.”
“Ngay khu vực thành phố B… gần nơi hai đang ở.”
Tim Hạ An chệch một nhịp.
Cô .
“ chuyện gì?”
kh trả lời ngay.
Chỉ bước tới cửa.
Mở ra.
Hành lang
Im lặng.
Nhưng
Một cảm giác rõ
.
Ánh mắt lạnh xuống.
“Ở trong phòng.”
nói.
“Đừng ra ngoài.”
“ đâu?”
“Giải quyết.”
Một câu
Ngắn.
Nguy hiểm.
Nhưng
Hạ An kh nghe.
Cô kéo tay lại.
“Đừng một .”
cô.
Một giây
ngắn.
Đưa tay chạm nhẹ lên mặt cô.
“Tin .”
Cô siết tay.
Kh muốn bu.
Nhưng
đã rời .
Cánh cửa khép lại.
Kh gian
Trở nên yên tĩnh.
Quá yên tĩnh.
Hạ An đứng đó.
Tim đập nh.
Một cảm giác bất an
Dâng lên rõ rệt.
Cô bước tới cửa.
Định mở.
Nhưng
Click.
Cánh cửa
Kh mở được.
Bị khóa từ bên ngoài.
Tim cô lạnh .
“…?”
Kh tiếng trả lời.
Chỉ
Một giọng nói khác
Vang lên phía sau.
“Lần này…”
“…cô kh chạy được nữa đâu.”
Cơ thể cô đ cứng.
Từ từ quay lại.
Trần Duy
Đứng ngay trong phòng.
Nụ cười méo mó.
Ánh mắt ên loạn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.