Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 9: Lựa Chọn… Hay Là Mất Em
Tin tức đến nh hơn cả một cơn bão.
Chỉ sau một đêm
Toàn bộ giới thượng lưu đều biết.
Lục tổng – thừa kế tập đoàn Lục thị… đã phụ nữ bên cạnh.
Và đó
Kh Lâm Vy.
Buổi sáng tại c ty.
Kh khí nặng nề.
Ánh mắt mọi khi Hạ An… kh còn chỉ là tò mò.
Mà là… dè chừng.
“Nghe nói gia đình tổng giám đốc đã lên tiếng…”
“Lâm Vy là hôn thê từ nhỏ…”
“Cô gái kia chắc c kh trụ được lâu…”
Những lời thì thầm
Kh lớn.
Nhưng đủ khiến tim Hạ An nặng trĩu.
Cạch.
Cánh cửa phòng tổng giám đốc mở ra.
bước ra.
Vẫn là dáng vẻ lạnh lùng.
Vẫn là khí chất khiến khác kh dám lại gần.
Nhưng
Ánh mắt … lập tức tìm đến cô.
Kh hề che giấu.
Kh cần che giấu.
“Vào đây.”
nói.
Cả văn phòng im bặt.
Hạ An đứng yên vài giây.
… bước vào.
Cánh cửa đóng lại.
Kh gian kín.
Kh còn ánh của khác.
Nhưng… áp lực lại càng rõ ràng.
“ kh nên”
“Tin đồn là thật.”
cắt ngang.
Kh vòng vo.
Hạ An sững lại.
“…”
“Gia đình đã biết.”
nói tiếp.
Giọng trầm, nhưng kh hề d.a.o động.
“Và họ kh chấp nhận.”
Tim cô… chùng xuống.
Dù đã đoán trước.
Nhưng khi nghe chính nói
Vẫn đau.
“Vậy… định làm gì?”
Cô hỏi.
Giọng nhẹ.
Nhưng chứa đầy căng thẳng.
cô.
Ánh mắt sâu.
Kh né tránh.
“ kh cần họ chấp nhận.”
Câu trả lời
Dứt khoát.
Nhưng lại khiến tim cô đau hơn.
“ kh cần…”
Cô khẽ cười.
Nhạt.
“Nhưng cần.”
khựng lại.
Lần đầu tiên
Ánh mắt chút d.a.o động.
“Ý em là gì?”
Hạ An siết chặt tay.
“Em kh muốn trở thành khiến chống lại cả gia đình.”
“Em cũng kh muốn… trở thành lý do để khác khinh thường .”
“Càng kh muốn…”
Giọng cô nhỏ dần.
“…bị xem là kẻ chen vào.”
Kh khí im lặng.
Nặng nề.
bước lại gần.
Chậm rãi.
“ .”
nói.
Cô kh .
Chỉ cúi đầu.
đưa tay nâng cằm cô lên.
Bắt cô đối diện.
“Em nghĩ quan tâm?”
hỏi.
Giọng thấp.
Hạ An .
Ánh mắt hơi đỏ.
“Nhưng em quan tâm.”
Một câu
Khiến kh thể trả lời ngay.
Đúng lúc đó
Rầm!
Cánh cửa bị đẩy mạnh.
Một đàn trung niên bước vào.
Ánh mắt sắc lạnh.
Khí chất áp đảo kh kém gì .
“Con đang làm cái gì vậy?”
Kh khí… đóng băng.
Hạ An lập tức lùi lại.
Tim đập mạnh.
Cô đoán được
này là ai.
“Cha.”
nói.
Giọng trầm xuống.
Kh còn nhẹ nhàng.
Mà là… đối đầu.
đàn Hạ An.
Ánh mắt đ.á.n.h giá.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lạnh.
cười nhạt.
“Đây là lý do con từ chối hôn ước?”
Hạ An siết chặt tay.
Kh dám nói.
Kh dám thở mạnh.
“Chuyện của con… con tự quyết.”
nói.
Từng chữ rõ ràng.
“Chưa đến lượt cha can thiệp.”
“Chưa đến lượt?”
đàn bật cười lạnh.
“Con nghĩ con là ai?”
“Con là thừa kế tập đoàn này!”
“Và con sẽ cưới mà ta đã chọn!”
Kh khí căng thẳng đến cực ểm.
Hạ An đứng giữa
Cảm th … kh nên ở đây.
“Cháu… xin phép”
Cô vừa quay
Một bàn tay giữ lại.
Là .
Siết chặt.
Kh cho cô rời.
“Ở lại.”
nói.
Giọng trầm.
Nhưng kiên định.
Hạ An sững lại.
Ánh mắt mở to.
“…”
“Con muốn giữ cô ta lại?”
đàn lạnh giọng.
“Vậy thì ta nói rõ luôn.”
Ông thẳng vào Hạ An.
“Cô kh tư cách bước vào nhà họ Lục.”
“Càng kh tư cách đứng bên cạnh nó.”
Mỗi câu nói
Như một nhát dao.
Hạ An c.ắ.n môi.
Kh phản bác.
Kh vì yếu đuối.
Mà vì
Ông nói… kh sai.
“Đủ .”
lên tiếng.
Giọng trầm xuống.
Nguy hiểm.
“Cha nói xong chưa?”
“Con”
“Con chọn cô .”
Ba chữ.
Rơi xuống.
Nặng nề.
Nhưng rõ ràng.
Cả căn phòng… im lặng.
Hạ An… sững sờ.
Kh tin vào tai .
đàn trung niên… tái mặt.
“Con dám?”
“Con dám.”
nói.
Kh do dự.
Kh lùi bước.
“Vậy thì”
đàn siết chặt tay.
“Con tự chịu hậu quả.”
“Gia đình này… kh còn liên quan đến con nữa.”
Câu nói như sét đánh.
Nhưng
kh hề d.a.o động.
Chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ An hơn.
Cánh cửa đóng lại.
Mạnh.
Kh gian im lặng.
Chỉ còn hai .
Hạ An vẫn chưa hoàn hồn.
“… vừa làm gì vậy…”
Giọng cô run.
cô.
Ánh mắt sâu.
“Chọn em.”
Hai chữ.
Nhẹ.
Nhưng khiến tim cô… đau thắt.
“Em kh cần chọn em theo cách đó!”
Cô bật ra.
Lần đầu tiên
Cảm xúc vỡ òa.
“Em kh muốn mất tất cả vì em!”
khựng lại.
“Em kh muốn trở thành gánh nặng!”
“Em kh muốn”
Cô chưa nói hết
Đã bị kéo vào lòng.
Mạnh.
Siết chặt.
“Em kh gánh nặng.”
nói.
Giọng khàn.
“Em là lựa chọn của .”
Hạ An run lên.
“Nhưng em… kh đủ mạnh để chịu đựng tất cả những thứ này…”
Cô nói nhỏ.
Gần như thì thầm.
Kh khí lặng .
kh bu cô ra.
Chỉ ôm chặt hơn.
Như thể
Sợ mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.