Chăn Nuôi Mỹ Nhân Ngư
Chương 3:
Lại là cô trợ lý tên Tiểu Diệp kia.
thật sự ghét bỏ cô ta vô cùng.
Cô ta lúc nào cũng trưng ra vẻ mặt si mê, dùng cái giọng ệu nũng nịu nỉ non bên tai kh dứt.
“Tiểu mỹ nhân ngư, tiểu Phao Phao của dì ơi, mau cho dì thơm một cái nào, chụt chụt chụt.”
“Đây là đại mỹ nhân nhà ai thế này, hóa ra là nhà , để dì đút tôm tôm cho con ăn nhé...”
cô ta còn phiền phức hơn cả m đứa con nít hay gõ kính pha lê thế nhỉ?
xoay kh muốn cô ta nữa.
Thế nhưng, đôi tai bỗng chốc được một bàn tay ấm áp che lại.
Cái đuôi của theo bản năng mà vẫy vẫy đầy vui vẻ.
6.
Cố Hòe Lâm thuần thục tiếp nhận chiếc lược từ tay Tiểu Diệp.
Tay khéo, thể tết được những b.í.m tóc vô cùng xinh đẹp.
Tiểu Diệp nói chỉ khi được tết tóc mới chịu ngoan ngoãn đứng yên kh nhúc nhích.
Bím tóc đã tết xong.
lôi ra viên phấn trân châu yêu quý, muốn Cố Hòe Lâm cài lên cho .
Vừa quay đầu lại, đã chạm một đôi mắt đầy mệt mỏi.
“Phao Phao, em ở đây vui kh?”
Vui chứ!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chan-nuoi-my-nhan-ngu/chuong-3.html.]
chớp chớp mắt, gật đầu lia lịa.
Bao ăn bao ở, hâm mộ thì đếm kh xuể.
Cố Hòe Lâm xoa đầu , trong lời nói mang theo chút chua xót: “Vậy nếu làm chuyện em kh thích, em còn vui nữa kh?”
Chuyện kh thích ... Cắt móng tay và làm kiểm tra à?
Thế thì bắt đầu th kh vui đ.
trở trong nước, dải đuôi lụa dài mang theo bọt nước làm ướt sũng xiêm y của Cố Hòe Lâm.
Nhưng kh còn mang theo nụ cười cưng chiều, oán trách bảo đừng nghịch ngợm như trước nữa.
cứ đứng lặng trên bờ, chằm chằm bằng ánh mắt chứa đựng những cảm xúc mà một con cá như kh tài nào hiểu nổi.
nhân viên chăn nuôi cũng đang kh vui.
Giác quan thứ sáu của nhân ngư luôn chuẩn xác nhất.
quyết định dạo gần đây sẽ kh kén ăn nữa.
7.
“A Lâm, tình cảm với Phao Phao kh? cư nhiên dám lừa gạt ? còn chút lòng kính sợ nào đối với học thuật kh hả?”
Trần viện sĩ đập mạnh bản báo cáo thực nghiệm lên bàn.
“Nó dù giống đến đâu thì cũng kh thay đổi được sự thật nó là thú súc!”
“Phao Phao kh thú súc.”
“…” Trần viện sĩ tức đến nghẹn lời, Cố Hòe Lâm vẫn đang mặt kh cảm xúc, thở dài một tiếng thật sâu:
“Gen của Phao Phao trân quý, việc chúng ta cần làm hiện tại là bằng mọi giá để loài thú này sinh sản duy trì nòi giống. Trước đại sự biết phân biệt nặng nhẹ. kh muốn làm thì sẽ đổi khác!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.