Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chân Thiên Kim Quét Sạch Bốn Phương Vương Gia Chiến Thần Độc Sủng - Giang Cẩm Nguyệt & Yến Hành Chu

Chương 139: Lão Lại Nói Ra Một Câu Có

Chương trước Chương sau

Ý Bênh Vực Nàng Như Vậy

Bởi vì việc cần xử lý, Giang Thừa tướng nán lại trong phòng một lúc. Khi bước ra đến cửa, vừa vặn bắt gặp cảnh Giang Tâm Nguyệt đang hung hăng đòi đ.á.n.h g.i.ế.c một tiểu nha hoàn

Lúc đó, liền nhíu mày, bước chân khựng lại.

Chỉ là, càng nghe tiếp, hàng l mày của càng nhíu chặt.

Phủ Thừa tướng trước nay đối đãi với hạ nhân luôn khoan dung, cho dù phạm lỗi, chỉ cần kh là chuyện gì quá lớn, đều thể bảo toàn tính mạng. Ông cũng luôn dạy dỗ con cái, kh được vì bọn họ là nô bộc, mà tự ý làm càn, hơi một tí là đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c.

Ông vẫn luôn cho rằng m đứa con đều nghe lọt tai những lời dạy bảo của , thậm chí còn cảm th khá an ủi.

Cho nên, khi tận tai nghe th sự thờ ơ và coi thường mạng trong lời nói của Giang Tâm Nguyệt và Giang Thận, kh khỏi cảm th kinh hãi.

Ông đang nghĩ lẽ nên mượn cơ hội này, nhắc nhở lại các con về chuyện này một lần nữa, thì Giang Tâm Nguyệt đã kh kịp chờ đợi mà lao tới.

"Phụ thân, đến đúng lúc lắm."

Ả lườm Giang Cẩm Nguyệt một cái, lập tức kéo tay Giang Thừa tướng bắt đầu bán t.h.ả.m (kể lể sự đáng thương): "Cẩm Nguyệt còn chưa khôi phục thân phận, mà đã cấu kết với nha hoàn của bắt nạt nữ nhi . Nếu thực sự để nhận lại Tướng phủ, nữ nhi sau này kh biết sống nữa."

Giang Cẩm Nguyệt trực tiếp vạch trần tâm tư của ả: "Nói một ngàn đạo một vạn (nói nói lại), Tâm Nguyệt tỷ tỷ chỉ là kh muốn để ngoài biết ta là con gái của mọi mà thôi. Hay là, chuyện nhận lại ta vào Tướng phủ, cứ thế bỏ qua ."

Nàng l lui làm tiến. Nghe vậy, Giang Thừa tướng và Thẩm Tĩnh Nghi đều khẽ nhíu mày.

Hai bọn họ kh là kẻ ngốc. Đến nước này , thể kh ra ý đồ của Giang Tâm Nguyệt?

Thẩm Tĩnh Nghi biết Giang Tâm Nguyệt kh muốn bọn họ thừa nhận thân phận của Giang Cẩm Nguyệt. Nhưng bà vốn tưởng rằng, ngày hôm qua đã đả th tư tưởng (khuyên nhủ) cho ả . Nào ngờ hôm nay ả lại mượn cớ, kh chỉ một lần nhắc tới chuyện này, gần như kh hề che giấu ý đồ của nữa.

Thẩm Tĩnh Nghi thể thấu hiểu sự bất an của ả, đại khái là sợ sau khi bọn họ nhận lại con gái ruột, sẽ kh còn yêu thương ả nữa.

Nhưng những lời cần nói, ngày hôm qua bà đều đã nói hết . Bà cũng rõ ràng, trong một sớm một chiều, Giang Tâm Nguyệt lẽ kh thể thoát khỏi khúc mắc này.

Trong đầu Thẩm Tĩnh Nghi đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, hay là, chuyện nhận lại Giang Cẩm Nguyệt, khoan hãy làm vội?

Đợi sau khi Tâm nhi bình tĩnh lại, bọn họ hẵng chính thức khôi phục thân phận cho Giang Cẩm Nguyệt?

Ý nghĩ này vừa nhen nhóm, Thẩm Tĩnh

Nghi theo bản năng muốn mở miệng. Thế nhưng, khi bà vô tình ngước mắt lên, chạm ánh mắt của Giang Cẩm Nguyệt, trong lòng lại giật thót.

Rõ ràng đôi mắt của nữ t.ử trước mặt bình thản như nước, nhưng kh hiểu , Thẩm Tĩnh Nghi lại cảm giác như nàng thể thấu mọi suy nghĩ trong lòng . Dưới ánh mắt trong veo sắc lẹm đó, mọi ý niệm của bà, dường như đều kh chỗ che giấu (vô sở độn hình).

Thẩm Tĩnh Nghi cũng biết, ý nghĩ vừa của , đối với Giang Cẩm Nguyệt - đứa con gái ruột thịt của bọn họ, quả thực quá đỗi bất c. Tự nhiên trong lòng bà dâng lên một tia áy náy, kh khỏi chút do dự.

Sự chậm trễ này của bà, liền nghe th Giang Tâm Nguyệt mở miệng phủ nhận: "Ta kh nghĩ như vậy, đừng ngậm m.á.u phun !"

Lời tuy nói vậy, nhưng đôi mắt ả lại liên tục đảo qu trên Giang Thừa tướng và Thẩm Tĩnh Nghi, rõ ràng là đang mong chờ họ sẽ thay đổi ý định: "Ta chỉ là sợ sau khi được nhận lại Tướng phủ, nếu hành xử sai lệch, liên lụy đến phụ thân và a nương, thì kh tốt đâu."

Lời nói của ả nghe vẻ êm tai, dường như hoàn toàn kh tư tâm, thuần túy là vì nghĩ cho Tướng phủ. Nhưng lọt vào tai Giang Thừa tướng, lại càng khiến thêm kh vui.

Bởi vì thể ra, Tâm nhi chẳng qua chỉ là l cớ nghĩ cho Tướng phủ, để ngăn cản việc bọn họ nhận lại Giang Cẩm Nguyệt mà thôi.

Ông thực sự kh hiểu nổi, bọn họ chỉ là muốn nhận lại đứa con gái ruột thịt của , để Giang Cẩm Nguyệt cũng trở thành tiểu thư d chính ngôn thuận của Tướng phủ này, hoàn toàn kh hề ảnh hưởng đến địa vị vốn của Tâm nhi. Ả cản trở trăm bề như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lẽ nào thực sự là do trước đây bọn họ đã quá nu chiều ả ?

Dẫn đến việc ả bây giờ hễ chút kh vừa ý, là làm ầm ĩ kh thôi.

Cứ tiếp tục như vậy, sẽ kh ổn.

Lần này bất luận thế nào, cũng uốn nắn lại tính tình của ả!

"Cẩm nhi cũng đã trở về lâu như vậy ..."

Tâm ý đã quyết, Giang Thừa tướng liền nói: "Cái gì nên làm, cái gì kh nên làm, nó hẳn là hiểu rõ. Cho dù gì sai sót, chỉ cần kh quá đáng, nghĩ lại cũng sẽ kh liên lụy đến Tướng phủ. Cho nên, kh cần lo lắng."

Những lời này nói ra, tất cả mọi đều chút bất ngờ.

Ngay cả Giang Cẩm Nguyệt cũng kh ngờ tới, lão lại nói ra một câu ý bênh vực nàng như vậy.

lại Giang Tâm Nguyệt kia, lại càng đầy vẻ kh dám tin. Rõ ràng là kh hiểu tại Giang phụ trước nay luôn yêu thương ả hết mực, lại phớt lờ sự khích bác của ả, khăng khăng muốn nhận lại con tiện nhân Giang Cẩm Nguyệt kia vào Tướng phủ?

Lẽ nào đây chính là sự ràng buộc của huyết thống ?

Cho nên, trong lòng họ, rốt cuộc vẫn là con gái ruột quan trọng hơn, đúng kh?

Còn ả, dẫu cũng chỉ là một kẻ giả mạo!

Nghĩ tới ều này, khi Giang Tâm Nguyệt về phía Giang Thừa tướng và Thẩm Tĩnh Nghi một lần nữa, trong đôi mắt, liền kh khống chế được mà bộc lộ ra vài phần oán độc.

Tuy nhiên, ả cũng kh là kẻ ngốc. Biết kh thể để khác phát giác, nên nh đã thu lại.

Ngay sau đó, ả chớp chớp mắt, thuần thục làm ra vẻ tủi thân: "Thôi vậy, con gái cũng là lòng tốt nghĩ cho Tướng phủ. Nếu phụ thân và a nương đều kh coi ra gì, vậy thì con gái kh nói nữa."

Ả bĩu môi, phảng phất như thực sự chịu uất ức tày trời.

Thẩm Tĩnh Nghi vội vàng dỗ dành: "A nương biết con lòng tốt, a nương cũng biết con đang lo lắng ều gì..."

"Con yên tâm, cho dù Cẩm nhi khôi phục thân phận, con vẫn như cũ là Đại tiểu thư của phủ Thừa tướng chúng ta, là thân tỷ tỷ của Cẩm nhi. Sau này, nếu thực sự chỗ nào làm kh đúng, con làm tỷ tỷ, cũng thể thường xuyên nhắc nhở ... Như vậy thì kh sợ rước họa nữa, đúng kh?"

Vì muốn an ủi Giang Tâm Nguyệt, bà cũng coi như đã phí hết tâm tư .

Thế nhưng Giang Cẩm Nguyệt nghe mà chỉ cảm th châm biếm và nực cười.

Giang Tâm Nguyệt lại vô cùng thụ dụng. Ả kiêu ngạo liếc Giang Cẩm Nguyệt một cái, còn làm ra vẻ ệu đà (niết khang tác thế): "Cẩm Nguyệt lợi hại như vậy, nữ nhi nào dám nhắc nhở ?"

Giang Thận lập tức vỗ ngực, thề thốt đảm bảo chống lưng cho ả: " là tỷ tỷ của nó, nó dám kh nghe lời , đến tìm Nhị ca, Nhị ca sẽ giúp dạy dỗ nó."

Lời này của cũng là cố tình nói cho Giang Cẩm Nguyệt nghe, để nàng biết ều một chút, sau này đừng chọc giận Giang Tâm Nguyệt.

"Lời này của Nhị c tử, đợi đến khi ta thực sự được nhận lại Tướng phủ , hẵng cảnh cáo ta cũng chưa muộn."

Giang Cẩm Nguyệt đầy ẩn ý nói.

Giang Thận hiển nhiên kh nghe ra ẩn ý trong lời nói của nàng, chỉ cho rằng nàng kh phục tùng, ỷ vào thân phận làm trưởng của , liền định tiếp tục lải nhải thêm vài câu.

Chỉ là, chưa đợi mở miệng, Giang Thừa tướng đã tiếp lời: "Giờ giấc cũng kh còn sớm nữa, nên tiến cung thôi."

Được nhắc nhở, mọi mới nhận ra, bọn họ vừa nãy đã nán lại ở cửa khá lâu. Nếu để lỡ giờ thỉnh an trong cung, thì kh hay .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...