Chân Thiên Kim Quét Sạch Bốn Phương Vương Gia Chiến Thần Độc Sủng - Giang Cẩm Nguyệt & Yến Hành Chu
Chương 315: Nỗi uất hận
"Đại tỷ tỷ" mà Vĩnh Ninh c chúa vừa nhắc đến, kh ai khác chính là Vĩnh Thịnh c chúa, con gái ruột do chính Tô Quỳnh Hoa sinh ra.
Vừa nghe Vĩnh Ninh động đến con gái , ánh mắt Tô Quỳnh Hoa khẽ d.a.o động, nhưng bà ta đã nh chóng chuẩn bị sẵn lý do thoái thác: "Con thừa biết Đại tỷ tỷ của con lúc đó đã sớm đem lòng ý trung nhân. Bằng kh, một cuộc hôn nhân tốt đẹp như vậy với Vạn tướng quân, làm đến lượt con hưởng phước?"
Lời bà ta nói cũng kh hoàn toàn là ngụy biện.
Năm xưa, khi rắp tâm tìm kiếm một cuộc liên hôn chính trị hòng củng cố thế lực, Tô Quỳnh Hoa quả thực đã từng nhắm tới cô con gái ruột thịt của .
Dẫu , đây cũng là một nước cờ trọng đại, cần dùng một đáng tin cậy nhất để đảm bảo thành c.
Nhưng trớ trêu thay, Vĩnh Thịnh c chúa lúc đó lại đang say đắm vẻ hào hoa, phong nhã của vị Tân khoa Trạng nguyên. Nàng ta kiên quyết chống cự, khóc lóc ỉ ôi, thậm chí còn dùng đến hạ sách đòi thắt cổ tự vẫn, làm ầm ĩ cả hậu cung.
Vì xót con, Tô Quỳnh Hoa đành chiều theo ý nàng ta, từ bỏ ý định ép buộc nàng ta gả cho Vạn Thiên Sơn.
Nhưng sự nhượng bộ này lại dẫn đến một rắc rối khác.
Vĩnh Thịnh c chúa đã từ chối, mà gia tộc họ Tô lúc b giờ lại chẳng còn mụn con gái nào đến tuổi cập kê. Bí bách quá, bà ta đành dời mục tiêu sang Vĩnh Ninh c chúa.
Dù gì thì Vĩnh Ninh cũng là đứa con gái được bà ta nuôi nấng từ nhỏ, tình cảm ít nhiều cũng gắn bó hơn ngoài. Hơn thế nữa, nàng ta vốn dĩ là ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lại trọng tình trọng nghĩa, dễ bề thao túng.
Nào ngờ, khi bà ta vừa ngỏ ý chuyện hôn sự với Vạn Thiên Sơn, Vĩnh Ninh c chúa đã thẳng thừng cự tuyệt.
Nàng ta quả quyết tuyên bố kh màng thế sự, kh muốn lập gia thất, thà nương nhờ cửa Phật, làm bạn với ngọn đèn leo lét cả đời.
Tô Quỳnh Hoa thừa hiểu, Vĩnh Ninh vẫn chưa thể quên được gã nhân tình lén lút đã t.ử trận nơi sa trường. Tức giận đến mức lôi đình, bà ta đã hạ lệnh giam lỏng nàng ta, cấm túc, cắt cả khẩu phần ăn hòng khuất phục.
Vậy mà Vĩnh Ninh vẫn cứng đầu cứng cổ, sống c.h.ế.t kh chịu thỏa hiệp.
Trong lúc tuyệt vọng, Tô Quỳnh Hoa bỗng nảy ra một độc kế, liên quan đến cái t.h.a.i nghiệt chủng mà nàng ta đang giấu giếm nuôi dưỡng tại n trang vùng ngoại ô.
Nhưng trời tính kh bằng tính, đứa bé đã lạc mất!
Kh còn cách nào khác, bà ta đành dùng kế "ly miêu hoán chúa", tìm một đứa trẻ đóng giả.
Sau một hồi tuyển chọn, Tô Dục Hành trở thành quân bài hoàn hảo nhất.
Và thế là, bà ta dùng tính mạng của Tô Dục Hành làm mồi nhử, đe dọa Vĩnh Ninh c chúa: Muốn đứa bé được an toàn, muốn ngày đoàn tụ, thì ngoan ngoãn gật đầu đồng ý gả vào Vạn phủ.
Độc kế này quả nhiên phát huy tác dụng. Vĩnh Ninh c chúa vì muốn bảo vệ giọt m.á.u của , cuối cùng cũng ngậm đắng nuốt cay bước vào cuộc hôn nhân sắp đặt .
Suốt mười m năm qua, Tô Quỳnh Hoa đương nhiên biết rõ trong lòng Vĩnh Ninh vẫn luôn ôm ấp hình bóng xưa. Đã kh biết bao nhiêu lần, bà ta dùng lời nói bóng gió đe dọa, ép buộc nàng ta nhẫn nhịn, dùng mỹ nhân kế để l lòng Vạn Thiên Sơn, nhằm củng cố liên minh bền chặt giữa hai bên.
Thế nhưng, chẳng biết do Vĩnh Ninh bản tính ngốc nghếch, lạnh lùng, hay do nàng ta cố tình chống đối, mối quan hệ giữa nàng ta và Vạn Thiên Sơn vẫn luôn đóng băng, nhạt nhẽo. Đỉnh ểm là vài năm trở lại đây, hai họ thậm chí đã sống ly thân, kẻ ở phủ c chúa, ở Vạn phủ.
Bất lực trước sự ngang bướng của Vĩnh Ninh, Tô Quỳnh Hoa đành nhắm mắt làm ngơ, mặc kệ nàng ta muốn làm gì thì làm.
Bà ta luôn tự huyễn hoặc bản thân rằng đã quá đỗi khoan dung, độ lượng với đứa con gái hờ này. Vậy mà nay nàng ta lại dám to gan lớn mật, ôm lòng oán hận với bà ta! Nếu sớm biết nàng ta vô dụng, "bùn nhão kh thể trát tường" đến thế, năm xưa bà ta đã chẳng dại dột phí hoài mối lương duyên béo bở cho nàng ta!
Nghe những lời biện bạch dối trá của Hoàng hậu, Vĩnh Ninh c chúa chỉ th vô cùng nực cười.
Dù cho Hoàng hậu vẽ hươu vẽ vượn, dùng những lý lẽ mỹ miều đến đâu, cũng chẳng thể nào che lấp được sự thật trần trụi: Bà ta chỉ coi Vĩnh Ninh như một con cờ thí để đổi l quyền lực!
"Đại tỷ tỷ thương, lẽ nào nhi thần lại kh ?"
Vĩnh Ninh c chúa lạnh lùng vặn vẹo.
"Ngươi còn mặt mũi nhắc đến chuyện đó ?"
Tô Quỳnh Hoa sa sầm nét mặt: "Thân là một c chúa cành vàng lá ngọc, ngươi lại cả gan lén lút dan díu với một tên Hiệu úy cấm quân hèn mọn, lại còn chửa hoang đẻ ra một nghiệt chủng! Nếu kh nhờ bổn cung một tay che chở, lấp liếm, ngươi nghĩ thể bảo toàn mạng sống mà đứng đây xấc xược với bổn cung ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Bổn cung lòng tốt se duyên kết tóc cho ngươi với một đấng nam nhi tài ba, ngươi kh những kh khắc cốt ghi tâm ân đức, mà mười m năm qua vẫn luôn ôm hận trong lòng! Ngươi làm vậy xứng đáng với sự nhọc lòng, khổ tâm của bổn cung kh?"
Đối diện với những lời trách móc gay gắt của Hoàng hậu, Vĩnh Ninh c chúa vẫn giữ vẻ mặt lạnh t, kh chút d.a.o động: "Nếu luận về độ lăng loàn, chửa hoang, e rằng nhi thần còn thua xa Đại tỷ tỷ."
Nàng khẽ liếc Tô Quỳnh Hoa với ánh mắt mỉa mai, châm biếm: "Chuyện này... Hoàng hậu nương nương là rõ ràng nhất, kh?"
Câu nói vừa dứt, sắc mặt Tô Quỳnh Hoa thoắt cái chuyển sang đen kịt.
Bởi lẽ, những gì Vĩnh Ninh c chúa nói, đều là sự thật rành rành.
Cô con gái vàng ngọc của bà ta, xét về đời sống tình ái, quả thực vô cùng phóng túng, khiến bà ta luôn lo sốt vó dọn dẹp hậu quả.
Kinh nghiệm phong phú trong việc "bưng bít" những vụ bê bối của con gái ruột chính là "bửu bối" giúp bà ta dàn xếp êm thấm vụ chửa hoang của Vĩnh Ninh c chúa năm xưa mà kh để lộ chút m mối nào.
Nhắc lại những chuyện dơ bẩn trong quá khứ của con gái , Tô Quỳnh Hoa cảm th hai bên thái dương giật liên hồi, đau nhức khó chịu.
Thật khó khăn lắm nàng ta mới chịu an phận, bà ta cũng suýt quên mất quá khứ phong lưu của nàng ta. Ai dè hôm nay lại bị Vĩnh Ninh c chúa thẳng thừng moi móc, phơi bày một cách kh nể nang gì.
Trong khoảnh khắc , Tô Quỳnh Hoa hận kh thể lập tức bóp nát, xé nát miệng của Vĩnh Ninh.
May thay, lúc này trong hoa sảnh rộng lớn chỉ ba bọn họ, ngay cả bóng dáng một tỳ nữ hay thái giám cũng kh , nên kh sợ lời nói lọt đến tai ngoài!
Dẫu vậy, cơn giận trong lòng Tô Quỳnh Hoa vẫn bốc lên ngùn ngụt, khó kìm nén.
"Bổn cung th ngươi dạo này càng lúc càng ng cuồng, kh coi bổn cung ra gì nữa ! Lời nói xằng bậy nào cũng dám thốt ra!"
Bà ta giận dữ đập mạnh tay xuống bàn, lực mạnh đến mức khiến những chén trà trên bàn nhảy cẫng lên. Trà nóng b.ắ.n tung tóe, đọng lại thành những vệt nước vàng nhạt trên mặt bàn gỗ lê hoa bóng lộn.
Trái ngược với cơn thịnh nộ của Hoàng hậu, Vĩnh Ninh c chúa vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lạnh nhạt: "Là Hoàng hậu nương nương khơi mào trước mà."
Nàng chỉ đơn giản là "ăn miếng trả miếng" mà thôi.
Thái độ cứng rắn, kh chịu nhượng bộ của nàng khiến Tô Quỳnh Hoa tức nghẹn lồng ngực, tức thở một lúc lâu mới thốt nên lời.
Lương thị - Tô phu nhân th tình thế căng thẳng, liền nh nhảu chớp cơ hội chen vào nịnh nọt Hoàng hậu: "Nương nương bớt giận, xin ngài uống ngụm trà hạ hỏa..."
Mụ ta vội vàng bưng chén trà uống dở của Tô Quỳnh Hoa dâng lên tận miệng.
Đợi Hoàng hậu nhấp một ngụm trà xong, mụ ta liền quay ngoắt sang Vĩnh Ninh c chúa, giở giọng hống hách, lên mặt dạy đời: "C chúa, dẫu Hoàng hậu nương nương cũng là thân mẫu d chính ngôn thuận của ngài. Bất luận ngài oán hận ngài đến đâu, cũng kh được phép những hành vi vô lễ, chọc tức ngài như vậy! Rủi ngài mệnh hệ gì, ngài gánh vác nổi tội tày đình này kh?"
Chứng kiến bộ mặt trơ trẽn, càn rỡ của mụ đàn bà này, Vĩnh Ninh c chúa kh còn kiêng dè gì nữa, trực tiếp giáng một đòn chí mạng vào t.ử huyệt của mụ ta: "Thay vì rảnh rỗi đứng đây múa mép uốn lưỡi, nịnh nọt Hoàng hậu nương nương và giáo huấn bổn cung, Tô phu nhân nên dùng cái thời gian quý báu mà vắt óc suy nghĩ cách cứu l cái mạng ch.ó của đứa con quý hóa và cả bản thân bà !"
"Tội mưu sát bổn cung, bổn cung còn chưa thèm tính sổ với bà đâu!"
Mỗi khi nhớ lại hình ảnh Triệt nhi vì xả thân cứu mà suýt mất mạng dưới mũi đao của đám sát thủ, Vĩnh Ninh c chúa lại hận kh thể băm vằm Lương thị thành trăm nghìn mảnh nhỏ.
Vừa nghe đến hai chữ "sát thủ", Tô phu nhân lập tức hoảng hốt, sắc mặt cắt kh còn giọt máu, ánh mắt cầu cứu vội hướng về phía Tô Quỳnh Hoa.
Tô Quỳnh Hoa lúc này vẫn đang ôm cục tức nghẹn ứ nơi ngực, hơi đâu mà quan tâm đến sống c.h.ế.t của mụ ta, liền quay mặt coi như kh th.
Hết cách bấu víu, Tô phu nhân đành tự gượng gạo phủ nhận: "C chúa chớ ngậm m.á.u phun ! Thần phụ mưu sát ngài khi nào?"
"Đại lý tự đã tiến hành tra khảo và xác nhận: đám sát thủ đó là do bà bí mật thuê mướn hòng đoạt mạng bổn cung! Bây giờ bà chối bay chối biến cũng vô ích!"
Vĩnh Ninh c chúa ném cho mụ ta một ánh lạnh như băng.
Nếu kh vì sự xuất hiện của Tô Quỳnh Hoa hôm nay, nàng thậm chí còn kh thèm để mắt đến cái bộ mặt đê tiện, giả dối của Lương thị.
Tô phu nhân nghe vậy, tim đập thình thịch. Mụ ta thừa hiểu, chắc c lũ sát thủ vô dụng kia kh chịu nổi nhục hình nên đã phun ra cái tên chủ mưu là mụ ta.
Dù đã dự liệu trước tình huống này, mụ ta vẫn hoảng loạn, cuống cuồng tìm lời biện bạch: "Chúng nó nói do thần phụ đứng sau giật dây, thì nhất định là sự thật ? Bằng chứng đâu? gì để chứng minh lời bọn chúng kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.