Chẳng Ai Đứng Mãi Một Chỗ Đợi Anh
Chương 8:
"Nếu nói với em rằng và Tưởng Nguyệt chưa bao giờ hành động gì quá giới hạn, em tin kh?"
"Việc ở bên cô ở đại học chỉ là vì em lẳng lặng Th Đại mà kh nói một lời, muốn làm em tức giận, muốn em hối hận."
"Hồi cấp ba giúp cô cũng chỉ vì th cô đáng thương. Bất kể em tin hay kh, trong lòng , em luôn là quan trọng nhất."
dáng vẻ cuống quýt muốn chứng minh bản thân của đàn trước mặt, chỉ th thật nực cười.
"Chu Diên, nghĩ bây giờ nói những lời này còn ý nghĩa gì ?"
" thể thực sự kh vượt quá giới hạn, nhưng đã cho phép cô ta vượt quá giới hạn."
"Sự cho phép của vốn dĩ đã là một sự phản bội ."
Vừa dứt lời, sắc mặt đàn đó lập tức trở nên trắng bệch. lẽ biết đã kh còn gì để bào chữa, Chu Diên l từ trong ra một hộp quà, giọng nói khàn đặc.
"Chiếc lắc tay này là thứ đã hứa tặng em hồi cấp ba. Đó cũng là ều bất ngờ từng nói định dành cho em ở sân bay."
"Tiếc là hôm đó đợi ở sân bay vì máy bay bị trễ chuyến, vậy mà em lại kh đến."
"Đây là món đồ đã làm thêm suốt hai tháng hè mới mua được. Dù em kh muốn tha lỗi cho , nhưng em thể nhận l nó được kh?"
chiếc lắc tay nằm trong hộp. Kiểu dáng đó đối với bây giờ đã phần hơi trẻ con . Hóa ra, ngay cả là thứ từng thích, nhưng nếu được tặng sai thời ểm thì nó cũng sẽ trở thành một gánh nặng. Giống như chiếc khăn len giữa mùa hè, hay chiếc quạt nan giữa mùa đ vậy.
"Kh cần đâu, là ưa sạch sẽ, đồ khác đã đeo qua th bẩn lắm."
Thân hình Chu Diên run lên bần bật, đôi mắt đã đỏ ngầu đến kh còn ra hình thù gì. Những lời cần nói đã nói xong, quay định rời . Chu Diên bất ngờ gọi giật lại.
"Nếu thôi học để thi lại vào Th Đại, liệu đến lúc đó em sẵn sàng cho một cơ hội kh?"
dừng bước, quay đầu Chu Diên một cái. Dường như đang th hình ảnh của chính ngày trước. Chỉ là vai diễn đã hoán đổi, giờ lại trở thành ta. Nhưng một ểm khác biệt là sẽ kh tùy tiện đưa ra lời hứa hẹn.
" muốn học ở đâu là quyền tự do của ."
"Nhưng về phía , sẽ mãi mãi kh bao giờ cơ hội nữa đâu."
Nói xong, kh còn bận tâm đến tiếng khóc nức nở của đàn phía sau nữa. chạy về phía Hạ Cảnh Thâm, nắm l tay , mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Hạ Cảnh Thâm cúi đầu đầy dịu dàng: "Giải quyết xong à?"
gật đầu thật mạnh:
"Vâng, xong ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chang-ai-dung-mai-mot-cho-doi-/chuong-8.html.]
"Em đói bụng quá, chúng ăn mì cay ngoài cổng trường ? Ở đây ồn ào quá."
Hạ Cảnh Thâm ngước mắt về phía Chu Diên đang đứng, cũng gật đầu theo:
"Được, đúng là ồn ào thật."
...
Sau này, nghe mẹ kể lại, chỉ vài ngày sau là Chu Diên đã quay lại trường học.
Phía nhà trường xét th ta mới vi phạm lần đầu nên kh đuổi học. Bác Chu vì muốn cảm ơn nhà nên đã mua nhiều quà mang sang, nhưng bố mẹ đều kh nhận, cũng chẳng thèm cho nhà họ Chu sắc mặt tốt.
Biết chuyện Chu Diên từng bắt nạt như vậy, bố suýt chút nữa đã lao thẳng đến trường ta để tính sổ, may mà mẹ cản lại.
Câu cuối cùng bố nói là: "Cũng may con gái kh chọn nó, nếu kh sau này chỉ nước khổ thôi con ạ."
Còn Chu Diên hình như vẫn là nhân vật tầm cỡ ở trường. Chuyện học hành hay các cuộc thi ta đều đứng nhất. ều, ta kh còn vẻ hăng hái, tự đắc như hồi cấp ba nữa mà trở nên lạnh lùng, ít nói hẳn .
Dù vậy, Đại học Nam Thành và Th Đại vẫn luôn một khoảng cách nhất định. Và khoảng cách đòi hỏi ta bỏ ra nỗ lực gấp hàng nghìn lần mới mong đuổi kịp được.
Chẳng còn cách nào khác, con ta luôn trả giá cho những lựa chọn bồng bột thời trẻ của .
Nghe các bạn khác kể, Tưởng Nguyệt sau khi chia tay Chu Diên cũng kh quen thêm ai khác. Ngược lại, cô ta như lột xác thành khác, bắt đầu tập trung vào việc phát triển bản thân. Những buổi tụ tập bạn bè cô ta cũng hiếm khi tham gia.
Lần nào hỏi đến, nếu kh đang học thì cũng là đang làm thêm, bận rộn đến mức chân kh chạm đất.
Nhưng những bạn tình cờ gặp lại đều bảo rằng nụ cười trên môi cô ta đã nhiều hơn trước. Cách nói chuyện cũng kh còn kiểu thỏ thẻ, yếu ớt như xưa mà trở nên tự tin, nội lực hơn hẳn.
Trong buổi họp lớp gần nhất, cô gái đã tháo bỏ bộ móng tay cầu kỳ, rũ bỏ lớp trang ểm đậm, cột tóc đuôi ngựa giản dị và phát d cho từng bạn cũ. Cô ta cho biết hiện đang mở một cửa hàng nhỏ trực tuyến, coi như là khởi nghiệp sinh viên.
Ai nhu cầu mua đồ thể quét mã QR trên d để ủng hộ.
Tô Hiểu bảo chính những lời nói trong quán cà phê hôm đó đã làm cô ta thức tỉnh.
Nhưng lại kh nghĩ vậy. Bản tính con kh dễ dàng thay đổi chỉ vì vài câu nói của khác. Tưởng Nguyệt thể trở nên như hiện tại, chỉ thể nói là vì trong thâm tâm cô ta vốn dĩ đã là như thế, chẳng qua trước đây cô ta đã trải qua một thời gian dài mất phương hướng mà thôi.
Về phần , vào năm thứ ba đại học, và Hạ Cảnh Thâm cùng nộp đơn xin du học tại các trường thuộc khối Ivy League.
Khác ở chỗ, lần này chúng chọn hai quốc gia khác nhau.
Bởi vì tin tưởng vào vị trí của trong lòng đối phương, chúng càng thêm kiên định với những lựa chọn riêng của bản thân. Chia xa là để tương lai thể gặp lại nhau ở một vị thế tốt đẹp hơn.
Dù cách biệt hơn năm nghìn cây số, chúng vẫn sẽ nỗ lực hết trong lĩnh vực riêng, để lại mạnh mẽ chạy về phía nhau.
Nhật Nguyệt
(Hoàn)
Chưa có bình luận nào cho chương này.