Chàng Cún Con Của Tôi Nay Đã Trưởng Thành
Chương 10:
dáng vẻ căng thẳng như đang dâng vật báu của , đáy lòng mềm lại, gật đầu: “Được.”
Căn hộ của kh lớn, nhưng được dọn dẹp vô cùng ngăn nắp, thậm chí thể nói là kh một hạt bụi, trong kh khí mùi nước hoa xịt phòng hương ch thoang thoảng, giống với mùi hương trên . Trên sofa phòng khách vài chiếc gối ôm mềm mại, trên bàn trà đặt một chậu trầu bà tươi tốt. Mọi thứ đều toát lên sự sạch sẽ hiếm th ở một trai độc thân và… một dấu vết của sự chuẩn bị chủ đích.
ấn ngồi xuống sofa phòng khách, nhét ều khiển vào tay , lại bưng ra đĩa hoa quả đã rửa sạch, giọng ệu trịnh trọng như sắp hoàn thành một sứ mệnh trọng đại nào đó: “Chị xem TV một lát , nh lắm! Tuyệt đối kh cần chị động tay đâu!”
Nói xong liền thắt một chiếc tạp dề màu x đậm –– kích thước dường như hơi nhỏ, dây buộc siết chặt sau eo làm hằn lên đường nét rõ ràng –– xoay chui vào bếp.
nào tâm trạng xem TV. Nhà bếp là kiểu kh gian bán mở, thể rõ bóng lưng bận rộn của . Rửa rau, thái rau, bật bếp, đun dầu… Động tác kh được coi là thành thạo cho lắm, thậm chí chút cẩn trọng vụng về, nhưng lại vô cùng nghiêm túc. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên , phác họa nên một đường nét dịu dàng.
Thỉnh thoảng dầu trong chảo nổ vang, sẽ giật khẽ rụt vai lại, lại vội vàng luống cuống đảo chiếc xẻng.
Cứ thế , một góc nào đó trong lòng trở nên vô cùng mềm mại.
Thức ăn được dọn lên bàn, ba món mặn một món c, vẻ ngoài vậy mà lại bắt mắt. Sườn xào chua ngọt màu sắc đỏ óng, rau xào x biếc hấp dẫn, c trứng cà chua bốc khói nghi ngút.
căng thẳng ngồi đối diện , ngón tay vô thức vân vê đôi đũa: “Chị, chị nếm thử …”
gắp một miếng sườn cho vào miệng, vị chua ngọt vừa , thịt mềm rục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chang-cun-con-cua-toi-nay-da-truong-th/chuong-10.html.]
“Thế nào ạ?” rướn về phía trước, mắt kh chớp chằm chằm, như một học sinh tiểu học đang chờ cô giáo cho ểm.
“ ngon.” thành thật gật đầu.
tức thì thở phào nhẹ nhõm, trên mặt nở một nụ cười thật tươi và rạng rỡ, để lộ hai chiếc răng khểnh nho nhỏ, vui đến mức gần như muốn vẫy đuôi: “Thật kh ạ? Vậy chị ăn nhiều vào!” bắt đầu kh ngừng gắp thức ăn cho , còn thì chẳng ăn m miếng, chỉ thôi cũng đã vẻ vô cùng mãn nguyện.
Ăn cơm xong, kiên quyết kh cho động vào bát đũa, đẩy ra phòng khách nghỉ ngơi, còn thì thắt tạp dề lại chui vào bếp rửa bát.
Tiếng nước chảy ào ào. tựa vào khung cửa bếp, dáng vẻ đàn của gia đình của , chút ý nghĩ xấu xa trong lòng lại bắt đầu rục rịch.
bước tới, nhẹ nhàng ôm l eo từ phía sau, áp má lên tấm lưng rộng của .
Cơ thể cứng đờ trong giây lát, động tác rửa bát dừng hẳn, tiếng nước chảy cũng kh che giấu được nhịp thở bỗng nhiên dồn dập của .
“Chị?” Giọng hơi khàn, mang theo sự thăm dò kh chắc c.
kh nói gì, ngón tay men theo dây tạp dề của , từ từ trượt xuống vùng bụng săn chắc, thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp dưới tay tức thì căng cứng, trở nên cứng ngắc.
đột ngột tắt vòi nước, nhà bếp lập tức chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại nhịp thở phần rối loạn của hai chúng .
--
Chưa có bình luận nào cho chương này.