Chàng Lính Cứu Hoả Của Tôi
Chương 3:
Chụp ảnh xong, Bác Bác tiễn ra ngoài.
Sau đó, thuận lợi kết bạn WeChat với .
là một họa sĩ truyện tr nhỏ của một c ty quảng cáo, mỗi ngày đều đối mặt với vô vàn ý kiến sửa đổi từ các khách hàng khó tính.
Khiến đến hơn hai mươi ngày trong một tháng, tăng ca đến hai giờ đêm.
với đôi quầng mắt to đùng của , thở dài đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè "Lại thức đến bốn giờ sáng ."
Trong căng tin đội cứu hỏa.
Bác Bác vừa ăn cơm vừa lướt vòng bạn bè trên ện thoại, vẻ mặt dần trở nên nặng trĩu.
Các đồng đội thi nhau hỏi chuyện gì, cũng kh trả lời, chỉ gõ bình luận dưới dòng trạng thái của .
"Kh thể đổi sang làm ca ngày ?"
Tim đau nhói, đúng vậy, rõ ràng ứng tuyển là c việc ca ngày cơ mà, lại biến thành "ca ngày lẫn đêm" thế này.
Sau đó.
Bác Bác lại một lần nữa mang vẻ mặt nặng trĩu, lần thứ hai gõ bình luận trên vòng bạn bè của .
đăng: "Khách hàng khó tính quá, sắp bị hành hạ đến c.h.ế.t ."
Bình luận của là: "Kh thể từ chối ?"
trả lời: "Họ đều là miếng cơm m áo của ."
lại trả lời: "Hay là nh chóng đổi việc ."
Lần thứ ba.
Vẻ mặt Bác Bác kh chỉ nặng trĩu nữa, thậm chí còn siết chặt ện thoại.
Lần này, dòng trạng thái của là: "Cái thời tiết này, lại làm tỉnh giấc ."
Vì thời tiết gần đây quá khô h, sáng sớm ra cứ ho khan mãi, ho đến nỗi tỉnh cả giấc.
Bác Bác bình luận: "Cô..."
?
bị làm ?
" kh bị làm chứ?"
Sau khi trả lời, Bác Bác kh thèm để ý đến nữa.
Trên quán ăn đêm, đồng đội của Bác Bác rót cho Bác Bác, đang cau mày ện thoại, một cốc Coca, bắt đầu an ủi :
"Bác Bác, kh nói , con ta thì kh thể mang thành kiến để khác được."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Cô bé ta nói kh chừng cũng là bất đắc dĩ mới làm cái nghề này?"
"Với lại làm cái này cũng chưa chắc đã kh tốt, xem Trần Viên Viên, Lý Sư Sư, Tiểu Phượng Tiên..."
Bác Bác nghe lời đồng đội nói, vẫn kh thể nào th suốt được, lẩm bẩm một :
"Trước đây th cô nồng nặc mùi rượu, ngồi tàu ện ngầm muộn như vậy, lại rạng sáng trang ểm lem luốc mới về nhà, thực ra vẫn chưa chắc c lắm."
"Nhưng đã xem vòng bạn bè của cô , mới chắc c cô lại làm cái nghề này, con gái thể đọa lạc đến mức đó!"
"Kh được! th đội đang thiếu một văn thư, hôm nào hỏi cô muốn làm kh, tiền thì ít một chút, nhưng ít ra cũng là một c việc đàng hoàng, đã quen biết thì nên giúp đỡ một chút."
Nói xong, Bác Bác vẻ mặt đầy chính khí.
Đồng đội tán thưởng gật đầu.
Hôm sau khi ngang qua trạm cứu hỏa, đội trưởng - cái đã dùng cưa máy để cứu - th , liền đột nhiên gọi lại.
Với vẻ mặt nặng trĩu, ta kéo đến quán trà sữa bên cạnh.
hơi hoảng, kh biết cờ lưu niệm của quá mới lạ, làm mất phong hóa kh.
Kết quả, đội trưởng l ra bảng phân c trực ban của họ đặt trước mặt , còn cố ý chỉ vào ca trực của Bác Bác.
"Bác Bác nhà , là cũ trong đội , vừa tốt nghiệp là vào đội cứu hỏa của , cái rẹt là sắp bước sang tuổi ba mươi mà vẫn chưa lập gia đình."
" th Bác Bác khá quan tâm cô, nếu xung qu cô cô gái nào còn độc thân, thể giới thiệu cho Bác Bác nha."
"Bác Bác thì, tính cách hơi ngốc thật, cũng kh biết nói lời lãng mạn gì, nhưng mà đẹp trai thật đúng kh?"
Đội trưởng hớn hở khen Bác Bác một tràng, đây nào muốn giới thiệu bạn gái cho Bác Bác, đây đích thị là muốn tác hợp với Bác Bác mà!
Đội trưởng này đúng là đội trưởng tốt nhất trần đời!
đầy hy vọng nhận l sứ mệnh đặc biệt này, giải quyết vấn đề cuộc sống của chiến sĩ cứu hỏa là sứ mệnh kh thể chối từ của thế hệ chúng .
Sau khi nhận nhiệm vụ vẻ vang này, lập tức gửi WeChat hẹn Bác Bác ra ngoài ăn cơm.
"Chú lính cứu hỏa ơi! Thứ Bảy tuần này bốn giờ chiều ra ngoài ăn cơm nha."
Đợi nửa tiếng sau Bác Bác mới trả lời .
"Hai nghìn đủ kh?"
Trời ơi!
Đội trưởng còn nói Bác Bác ngốc, ngốc chỗ nào cơ chứ?
Lần hẹn hò đầu tiên mà lại hỏi mang bao nhiêu tiền là hợp lý, còn đưa ra con số lớn như vậy! Vừa tôn trọng ý kiến của nữ giới, lại vừa đầy đủ thành ý!
Cũng chỉ là ăn một bữa cơm xem một bộ phim, thể tốn đến hai nghìn được.
"Đủ đủ , kh cần nhiều thế đâu."
Chưa có bình luận nào cho chương này.