Chàng Nói Lắp Dấu Yêu
Chương 3: Chương 3
Bạch Minh Cẩn ở trong phòng sách.
Cửa mở một khe nhỏ.
bay vào, đang ngồi trước bàn viết chữ.
Lưng thẳng tắp, cổ tay treo lơ lửng, viết từng nét từng nét cực chậm.
vòng ra sau lưng .
Trên gi chi chít cùng một chữ.
Viết kín một trang thì xé xuống, châm lửa đốt .
Tro rơi vào trong gạt tàn.
đưa tay, muốn chạm vào tờ gi chưa viết xong kia.
Đầu ngón tay vừa chạm vào mép gi...
bỗng dừng b.út.
Đầu hơi xoay về phía này của .
Ánh mắt vô hồn dọa sợ đến mức bay ngược về sau, làm đổ cốc nước bên giá sách.
Tiếng thủy tinh vỡ toang vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Bạch Minh Cẩn thu hồi tầm mắt.
Thậm chí còn kh khựng lại, tiếp tục viết chữ tiếp theo.
chằm chằm tấm lưng lâu.
Sau đó bay đến bên tai .
Dùng hết sức hét lên.
"A..."
L mi run lên một cái.
Ngoài ra, chẳng còn phản ứng nào khác.
lại bay vào bếp, mở tủ lạnh.
Bên trong hộp pudding, màu caramel, là th ngọt.
múc một thìa.
Mát lạnh, mềm mịn.
Ngày hôm sau, trong tủ lạnh xuất hiện hai hộp pudding.
Ngày thứ ba cũng vậy.
Ngày thứ tư, đè lên chăn của .
Ngày thứ năm, kh cẩn thận ngủ quên trên sô pha.
Lúc tỉnh dậy đã ở trên giường trong phòng ngủ.
Chăn đắp kín mít.
Bạch Minh Cẩn ngủ ngay bên cạnh .
Đầu nghiêng sang một bên, dưới mắt quầng thâm đậm.
Ánh trăng chiếu lên mặt .
trắng.
L mi dài.
Môi mỏng, mím thành một đường thẳng.
Như món đồ sứ dễ vỡ.
ngắm lâu.
Lâu đến mức ngoài cửa sổ trời tờ mờ sáng, l mi khẽ động.
vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Nghe th dậy, nhẹ nhàng khép cửa.
Tiếng bước chân xa dần.
mở mắt, bay về phía phòng sách.
Cửa khép hờ.
Bạch Minh Cẩn lại đang đốt gi.
Ánh lửa chiếu lên gương mặt kh cảm xúc của , tro gi như tuyết đen, từng mảnh từng mảnh rơi xuống.
ghé sát lại xem.
Trước khi tờ gi cuối cùng cháy hết, đã th chữ đó...
Ngu.
Thật ra hôm qua ngoài bóng lưng mờ ảo kia, còn nghe th nó.
Nằm trong tên của .
6
Nhưng còn chưa nhớ ra tên là gì.
Bạch Minh Cẩn đã bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Buổi chiều nọ, xách về một túi gi.
Bên trong là một chiếc váy liền.
Màu vàng l ngỗng, cổ áo đính ngọc trai nhỏ.
Tà váy bồng bềnh, như đóa bồ c đầu hạ.
"Cho... cho em đ." đặt túi gi lên sô pha.
ngẩn ra tròn một phút.
"?" chỉ vào : " mặc được á?"
"Thử... thử xem."
bay vào phòng ngủ, tròng cái váy lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chang-noi-lap-dau-yeu/chuong-3.html.]
Vậy mà mặc được thật.
Kích cỡ vừa in.
Eo thon gọn vừa vặn, tà váy dài đến bắp chân.
đứng trước gương soi toàn thân.
Trong gương chẳng gì cả.
Nhưng thể cảm nhận được xúc cảm vải vóc cọ vào da thịt.
Mềm mại, nhẹ nhàng.
Như vẫn còn sống.
bay về phòng khách.
Bạch Minh Cẩn đang thái rau trong bếp.
"Vừa kh?" kh quay đầu lại hỏi.
" biết size của ?" bay đến sau lưng .
Tay thái rau của khựng lại.
"Đoán... đoán thôi."
"Đoán?" cao giọng: "Vậy còn cái này?"
chỉ vào m món ăn trên bếp.
Đậu phụ Tứ Xuyên.
Thịt lợn luộc cay.
Gà xào ớt.
Toàn là một màu đỏ rực.
Toàn là món thích ăn nhất lúc còn sống.
Bạch Minh Cẩn đặt d.a.o xuống.
Xoay .
"Cũng... cũng là đoán."
"Bạch Minh Cẩn." chằm chằm vào mắt : "Rốt cuộc biết bao nhiêu chuyện về ?"
kh trả lời.
Chỉ cầm d.a.o lên lại, tiếp tục thái hành trên thớt.
Lần này thái chậm.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Một cọng hành thái gần một phút.
Dáng vẻ trốn tránh trả lời của , khiến th quen thuộc đến lạ.
7
kh chịu nói, tự tìm.
lượn lờ khắp căn nhà, mãi đến chập tối mới m mối.
Vụn gi kẹt giữa khung cửa phòng sách và sàn nhà, một mảnh nhỏ, mép cháy đen cong lại.
ngồi xổm xuống, dùng ngón tay nhón lên.
Xúc cảm giòn tan như lá khô.
Nhờ chút ánh sáng còn sót lại ngoài cửa sổ, nhận ra nửa chữ chưa cháy hết đó...
Mạt.
Hóa ra Bạch Minh Cẩn kh chỉ viết một chữ.
Vậy thì "Ngu", "Mạt" là...
Trong đầu "ong" lên một tiếng.
Là "Mạt Ngu"!
Giây tiếp theo hình ảnh kh báo trước ập tới.
Đường phố mưa xối xả, nước ngập qua mắt cá chân.
siết c.h.ặ.t cổ tay , lực mạnh đến phát đau.
"Đi theo ." Giọng thiếu niên khàn đặc: "Lâm Mạt Ngu, cùng ."
hất ra.
Nước mưa nhòe nhoẹt khắp mặt, kh phân rõ là mưa hay nước mắt.
" cút !" gào lại: " kh muốn th ! Mãi mãi kh muốn!"
cứng đờ tại chỗ.
Đèn đường kéo dài bóng , ngâm trong vũng nước đục ngầu.
Cao gầy, đơn bạc.
Như cái cây bị gió thổi cong.
bật dậy.
Đầu đau như muốn nổ tung.
Càng nhiều mảnh vỡ ùa về...
Vị trí gần cửa sổ thư viện, đẩy qua một chai coca lạnh.
Bậc cao nhất trên khán đài sân vận động, chúng lén hôn nhau sau lưng ghế.
gọi là "đồ lưu m", đuổi theo đ.á.n.h .
Lúc cười sẽ mím môi trước, má trái lúm đồng tiền nhạt.
là...
"Bạch Minh Cẩn."
lẩm bẩm cái tên này.
xoay , lao ra phòng khách.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.