Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chàng Thiếu Niên Và Ảnh Đế

Chương 3: Học Viện và Những Rắc Rối Không Ngừng

Chương trước Chương sau

Học viện Phép thuật và Chiến đấu Vũ Trụ là một thế giới hoàn toàn mới đối với Thời An. Những tòa nhà cổ kính pha lẫn kiến trúc tương lai, những khu vườn ma thuật rực rỡ sắc màu, và vô số năng lực giả với đủ loại ma lực, từ lửa, nước, gió, đất cho đến những ma lực hiếm khác. Thời An, với thân thể yếu ớt và ma lực bằng 0, là một sự lạc lõng đáng kể.

được xếp vào lớp D, lớp dành cho những học sinh ma lực thấp hoặc chưa ổn định. Ngay từ ngày đầu tiên, đã trở thành đối tượng bị chế giễu.

" kìa, là Thời An 'phế vật' của Thời gia."

" loại như ta cũng vào được học viện nhỉ?"

"Chắc c là dựa vào mối quan hệ . Với ma lực bằng 0 thì làm được trò trống gì?"

Thời An kh quan tâm. ngồi cuối lớp, thờ ơ với mọi thứ xung qu. Trong đầu , chỉ một suy nghĩ: "Kho báu của ở đâu?" bắt đầu tìm kiếm th tin về các di tích cổ xưa, những truyền thuyết về rồng và châu báu, những nơi chứa đựng năng lượng mạnh mẽ. Mỗi buổi học, đều cố gắng lắng nghe, dù kiến thức hiện đại về ma lực và kỹ năng chiến đấu hoàn toàn xa lạ với một cự long đã ngủ vạn năm.

"Hôm nay chúng ta sẽ học về cách kiểm soát ma lực cơ bản." Giáo sư Lyra, một nữ năng lực giả xinh đẹp với mái tóc đỏ rực, nói. "Mỗi hãy cố gắng tập trung và thử phóng thích một luồng ma lực nhỏ ra lòng bàn tay."

Các học sinh bắt đầu tập trung, lòng bàn tay họ dần phát sáng với những màu sắc khác nhau: x lam của nước, đỏ rực của lửa, vàng óng của đất. Riêng Thời An, lòng bàn tay vẫn trống rỗng, kh chút ánh sáng.

"Thời An, em vậy?" Giáo sư Lyra đến bên , nhẹ nhàng hỏi.

" kh cảm nhận được ma lực nào." Thời An thành thật đáp.

Giáo sư Lyra thở dài. Bà biết tình trạng của Thời An. Ma lực bằng 0 là một ều cực kỳ hiếm gặp ở thời đại này, đặc biệt là với một xuất thân từ Thời gia d giá. "Em cứ cố gắng cảm nhận , đừng nản lòng."

Tuy nhiên, Thời An kh nản lòng vì ma lực. chỉ cảm th khó chịu vì thân thể yếu ớt này kh thể sử dụng ma lực rồng của . vẫn sức mạnh thể chất đáng kinh ngạc của một cự long, nhưng trong các bài kiểm tra thực hành của học viện, mọi thứ đều yêu cầu ma lực. Điều đó khiến luôn bị ểm thấp.

Một buổi chiều, khi Thời An đang dạo trong khu vườn cổ kính của học viện, vô tình nghe th tiếng xì xào của một nhóm học sinh lớn hơn.

"Nghe nói một vết nứt ma vật mới xuất hiện ở khu rừng phía Tây."

"Thật ? Ma vật gì vậy?"

"Nghe nói là một con ma vật cổ xưa, mang theo một vật phẩm lấp lánh màu vàng."

"Vật phẩm lấp lánh màu vàng?!" Thời An đứng sững lại, đôi mắt vàng kim lóe lên một tia sáng. Vàng! Đó thể là một mảnh kho báu của ! Kh chần chừ, quyết định sẽ đến khu rừng phía Tây để kiểm tra. kh quan tâm đến sự nguy hiểm của ma vật. Một cự long thì kh sợ bất cứ thứ gì, đặc biệt là khi liên quan đến kho báu của .

Tuy nhiên, kế hoạch của Thời An bị phá vỡ bởi một sự kiện bất ngờ. Trên đường đến khu rừng phía Tây, ngang qua sân tập trung của học viện, nơi đang diễn ra một buổi huấn luyện đặc biệt. Trưởng quan Mục Hành, với mái tóc bạc dài và đôi mắt xám tro lạnh lùng, đang đứng chỉ huy. toát ra một luồng ma lực mạnh mẽ, khiến mọi học sinh đều kính sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chang-thieu-nien-va--de/chuong-3-hoc-vien-va-nhung-rac-roi-khong-ngung.html.]

Thời An dừng lại, kh thể rời mắt khỏi Mục Hành. ta quá... hoàn hảo. Làn da trắng, mái tóc bạc, đôi mắt lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa một sức hút khó cưỡng. "Đúng là hợp gu của ." Thời An thầm nghĩ. đứng đó, lặng lẽ quan sát Mục Hành, quên mất cả việc tìm kho báu.

Bỗng nhiên, một nhóm học sinh khác, những kẻ thường xuyên bắt nạt Thời An, ngang qua.

"Ôi kìa, Thời An 'phế vật' đang ngắm trai à?"

" ta đúng là vô dụng. Đến ma lực còn kh , chỉ biết đứng khác thôi."

Một tên trong số chúng tiến đến, đẩy mạnh vào vai Thời An. Do thân thể yếu ớt, Thời An lảo đảo suýt ngã. Tuy nhiên, bản năng của cự long trỗi dậy. Đôi mắt vàng kim của lóe lên sự lạnh lẽo và nguy hiểm.

"Ngươi... muốn c.h.ế.t?" Giọng nói của Thời An vẫn còn non nớt, nhưng lại ẩn chứa một uy lực khiến tên học sinh kia bất giác rụt lại.

"Mày nói gì cơ, thằng phế vật?" Tên đó tức giận, định giơ tay tát Thời An.

Đúng lúc đó, một luồng ma lực mạnh mẽ đột nhiên bùng nổ. Mục Hành, đang đứng ở phía xa, đã cảm nhận được sự hỗn loạn. quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua nhóm học sinh đang bắt nạt Thời An.

" chuyện gì vậy?" Giọng nói của trầm thấp, mang theo một sự uy h.i.ế.p vô hình.

Tên học sinh kia lập tức tái mặt. vội vàng cúi đầu. "Dạ... kh gì ạ, Trưởng quan Mục Hành. Bọn em chỉ đang nói chuyện với Thời An thôi."

Mục Hành kh nói gì, chỉ chằm chằm vào Thời An. Ánh mắt dừng lại trên đôi mắt vàng kim của , như đang muốn soi thấu vào sâu thẳm tâm hồn. Thời An cũng thẳng vào , kh hề né tránh. Trong khoảnh khắc đó, Thời An cảm th một luồng ện chạy dọc sống lưng. Ánh mắt của Mục Hành... nó kh chỉ lạnh lùng, mà còn chút tò mò, và cả một sự... chiếm hữu mơ hồ.

"Giải tán." Mục Hành lạnh lùng ra lệnh.

Nhóm học sinh vội vàng bỏ . Mục Hành tiến lại gần Thời An. ta cao hơn nhiều, cái bóng của bao phủ l Thời An. " kh?" hỏi, giọng nói vẫn trầm ổn, nhưng lại mang theo một chút quan tâm khiến Thời An bất ngờ.

"Kh ." Thời An đáp, vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

Mục Hành vào đôi mắt vàng kim của Thời An một lần nữa, khẽ gật đầu. "Nếu chuyện gì, hãy báo cáo." Nói , quay lưng , tiếp tục buổi huấn luyện.

Thời An theo bóng lưng của Mục Hành, trái tim đập nh hơn một chút. ta... kh giống những con khác. ta kh khinh thường , và còn một luồng năng lượng mạnh mẽ. Đặc biệt là mái tóc bạc và đôi mắt xám tro kia, đúng là gu của !

Mục Hành. Cái tên này, chắc c sẽ xuất hiện nhiều hơn trong cuộc đời cự long Thời An.

________________________________________


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...