Chào Mừng Đến Với Trò Chơi Ác Mộng
Chương 17: Kế hoạch nướng sát nhân
Editor: Yang Hy
Nghe Tô Hòa nói thế, mắt bác sĩ Lữ và Tề Nhạc Nhân sáng rực lên. m mối? Nghĩa là hy vọng sống sót của họ lại tăng thêm .
"Qua đây trước đã. Tuy Tiết Do Do đã ngủ say, nhưng nhỡ đâu tình trạng bị ma nhập vẫn chưa hết hẳn, chuyện chúng ta bàn bạc thể bị nghe th, cẩn thận vẫn hơn." Tô Hòa nói.
Thế là ba chuyển sang một văn phòng bên cạnh, kiểm tra kỹ lưỡng đường thoát hiểm mới yên tâm ngồi xuống thảo luận.
" đã suy nghĩ lâu về việc đối phó với tên sát nhân. Nếu đối đầu trực diện, chúng ta khả năng tg cao, nhưng chắc c sẽ trả giá bằng mạng sống của ít nhất một hoặc hai , nên chưa nhắc đến. Lúc nãy với bác sĩ Lữ đến phòng giám sát ở tòa nhà A, nảy ra vài ý tưởng mới. Ở đó nhiều camera, bao quát gần hết các lối chính của hai tòa nhà. Chúng kh phá hủy hệ thống giám sát, chủ yếu là vì tính đến chuyện thể lợi dụng ngược lại chúng." Tô Hòa cầm b.út gõ nhẹ lên ngón tay cái, chậm rãi nói tiếp.
"Cách đơn giản nhất là đặt bẫy. Nếu thao tác chuẩn, một cái bẫy đơn giản cũng đủ đưa gã về chầu bà. từng nghe tin tức về vụ nổ trạm oxy trong bệnh viện khiến nhiều ch.ết. Nếu thể dụ tên sát nhân vào cái bẫy kiểu đó châm lửa gây nổ, tỉ lệ thành c sẽ cực kỳ cao."
Lời của Tô Hòa làm bác sĩ Lữ phấn khích nhảy cẫng lên: "Cách này được đ! Kh cần đến trạm oxy đâu, phòng bệnh nào cũng hệ thống cung cấp oxy cả. Chỉ cần xả oxy trước để tăng nồng độ, táy máy một chút vào đường dây ện để gây chập mạch tạo tia lửa, sức c phá chắc c là đủ đô!"
Tề Nhạc Nhân lắc đầu: "Nhưng tính toán thời gian nổ chuẩn xác hơi khó, mà lỡ thất bại một lần thì lần sau sẽ kh còn hiệu quả nữa đâu."
"Tính toán chuẩn thời gian nổ à..." Bác sĩ Lữ trầm ngâm một tiếng, bỗng nhiên cùng Tô Hòa quay sang .
Cái ánh mắt này quen quá thể! Tề Nhạc Nhân chắc c lúc ở kho m.á.u bọn họ cũng y hệt thế này!
"Này... đừng bảo lại bắt nạp mạng nữa nhé?" Tề Nhạc Nhân rầu rĩ nói.
" em, vì mạng sống của cả team, trách nhiệm làm mồi nhử của nặng nề lắm đ." Bác sĩ Lữ vỗ vai , nói giọng thấm thía, "Đợi chúng ta thoát khỏi cái nơi quỷ quái này, bao ăn sập các nhà hàng ngon nhất cái thành phố này, đảm bảo hài lòng! Đừng coi thường tố chất của một đứa tâm hồn ăn uống!"
Tề Nhạc Nhân tỏ vẻ chẳng hứng thú gì với tố chất ăn uống của ta, hứng thú với cái mạng nhỏ của hơn.
Tô Hòa kh nói gì, chỉ mỉm cười : "Thật ra nghĩ cách khác cũng được..."
Nội tâm Tề Nhạc Nhân giằng xé một hồi, cuối cùng đành khuất phục: "Thôi bỏ , nếu cách nào hay hơn thì đã nói từ sớm . Để cho, nhưng m đảm bảo an toàn cho đ."
Tô Hòa dịu dàng nói: "Chỉ cần trong lúc chạy trốn kh vấp ngã, hoặc chạy nhầm phòng, hoặc quên save game, thì nghĩ sẽ kh vấn đề gì đâu."
"..." nghe như khả năng xảy ra sự cố cao thế nhỉ? Giờ bùng kèo được kh?!
Sau khi bàn bạc sơ qua các bước cụ thể, chủ đề của ba lại chuyển sang mốc thời gian 4 giờ 13 phút.
"Tô Hòa, lúc nãy bảo cũng chút ý tưởng về thời gian này mà? Nói cụ thể nghe xem nào?" Bác sĩ Lữ đổi sang tư thế ngồi thoải mái hơn, nằm ườn ra trên cái ghế dài nghỉ trưa như kh xương.
Tô Hòa ngồi ngay ngắn, hai tay đan vào nhau chống cằm, chậm rãi nói: "Mọi nhớ cái bảng ện t.ử kia kh? Ban đầu chúng ta đều dồn sự chú ý vào thời gian, nhưng chuyện vừa nãy ở văn phòng chủ nhiệm Lý đã nhắc nhở , thật ra vấn đề kh nằm ở thời gian."
Trong đầu Tề Nhạc Nhân lóe lên một tia sáng, lôi cuốn sổ tay cũ kỹ kia ra, lại trang bìa lần nữa.
"Là cái tên!" "Là tên bệnh viện?!" Bác sĩ Lữ và Tề Nhạc Nhân đồng th thốt lên.
"Ra là thế, bảo cứ th cái bảng ện t.ử đó sai sai, hóa ra là tên kh đúng." Bác sĩ Lữ bật dậy, vòng qu văn phòng, giọng kích động, "Tên bệnh viện trên bảng ện t.ử giống hệt tên trên cuốn sổ tay của Tề Nhạc Nhân, đều thiếu hai chữ 'Số 1'. Vậy nên tên bệnh viện này thực chất là của 20 năm trước khi chưa đổi tên. Nói cách khác, 4 giờ 13 phút trên bảng ện t.ử kh là thời gian tối nay, mà là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chao-mung-den-voi-tro-choi-ac-mong/chuong-17-ke-hoach-nuong-sat-nhan.html.]
"Mà là 4 giờ 13 phút của một ngày nào đó hơn 20 năm về trước." Tô Hòa nói.
Đó chắc là chuyện xảy ra trước khi lên 5 tuổi, Tề Nhạc Nhân thầm nghĩ. Trước khi 5 tuổi, bệnh viện này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đó chắc c là một sự kiện lớn, hoặc là thể tìm th m mối chi tiết hơn trong bệnh viện, nếu kh bắt một bình thường nhớ lại chuyện cũ hơn 20 năm trước là ều kh tưởng. Vào một đêm 4 giờ 13 phút của hơn 20 năm trước, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
"Aaa, chẳng m mối nào cả! Cái này là ép vào phòng hồ sơ bệnh viện lục tài liệu hả?!" Bác sĩ Lữ nổi cáu.
"Bệnh viện cũng phòng hồ sơ à?" Tề Nhạc Nhân thắc mắc.
"Đương nhiên là , nhưng trong đó nhiều đồ lắm, tìm cả đêm chưa chắc đã ra được tài liệu hữu ích!" Bác sĩ Lữ ngồi phịch xuống, ôm mặt giận dỗi, "Ghét nhất là cái khâu chạy tìm m mối khắp thế giới trong game giải đố, bệnh viện to thế này là muốn ép ch.ết đây mà."
Ba thảo luận thêm một lúc vẫn kh m mối gì, đành tạm gác chuyện này sang một bên, tập trung lên kế hoạch xử lý tên sát nhân.
"Phương pháp , còn lại là khâu thực hiện thôi. Nhất định ngăn chặn mọi rủi ro, kh muốn xảy ra chuyện." Tô Hòa Tề Nhạc Nhân, nói với vẻ trịnh trọng.
Tề Nhạc Nhân khẽ gật đầu.
chấp nhận mạo hiểm kh chỉ vì an toàn của bản thân, mà còn vì những bạn đồng hành mới quen chưa được m tiếng này, đặc biệt là Tô Hòa. Lúc đó ta đã dũng cảm đứng ra cứu một mạng, trong lòng tràn đầy biết ơn. Nếu thể, sẽ cố hết sức giúp đỡ họ. Hơn nữa, sâu trong thâm tâm, cũng muốn trả mối thù ba lần bị đuổi gi.ết.
Dù thì... ch.ết ch.ết lại cũng quen .
"Chuyện này chưa cần vội, chúng ta thể đợi muộn hơn chút nữa hành động, giờ nghỉ ngơi một lát ." Tô Hòa sắc mặt vẫn còn trắng bệch của Tề Nhạc Nhân, cau mày nói, "Kỹ năng load game đó tác dụng phụ gì kh? Sắc mặt tệ lắm, từ lúc ở chỗ bể cá vàng đã muốn nói ."
Tề Nhạc Nhân sờ lên mặt , lạnh ngắt, kh cần soi gương cũng biết chắc là trắng bệch như tờ gi. Cả cơ thể cũng th yếu ớt, hai lần load game liên tiếp ở chỗ bể cá dường như đã rút cạn sức lực của . Cộng thêm tinh thần căng thẳng và cuộc rượt đuổi sắp tới, thật sự th mệt mỏi.
" kh rõ... trên thẻ kỹ năng kh ghi tác dụng phụ." Tề Nhạc Nhân rút thẻ ra xem lại lần nữa, đúng là kh ghi hậu quả của việc sử dụng nhiều lần. Nhưng tình trạng cơ thể thì kh lừa được, xem ra kỹ năng này vẫn gây tổn hại cho cơ thể, nhất là khi dùng liên tục.
" ngủ một lát , đến 11 giờ sẽ gọi dậy, chúng ta bố trí bẫy." Tô Hòa đứng dậy tìm qu văn phòng, tìm được cái chăn mỏng bác sĩ hay dùng nghỉ trưa, đặt vào lòng .
"Cảm ơn." Tề Nhạc Nhân nói lời cảm ơn, dứt khoát quấn chăn nằm xuống sàn, nhắm mắt dưỡng thần.
" sang xem tình hình Tiết Do Do thế nào." Bác sĩ Lữ hạ giọng nói với Tô Hòa.
Tề Nhạc Nhân kh nghe th Tô Hòa trả lời, nhưng tiếng bước chân của bác sĩ Lữ nh ch.óng xa dần. Đèn trong văn phòng được tắt , cửa cũng khép lại nhẹ nhàng. nh, trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở của chính Tề Nhạc Nhân.
Tô Hòa chắc vẫn ở đây nhỉ? Trong cơn mơ màng, Tề Nhạc Nhân lờ mờ nghĩ, kh kìm được trở , hí mắt lén .
Nhờ ánh đèn hành lang hắt qua ô cửa kính trên cửa ra vào, th Tô Hòa đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ra màn sương mù vô tận bên ngoài. Góc nghiêng được ánh đèn soi sáng đẹp kh tì vết, trong ánh sáng lờ mờ tr thật dịu dàng, nhưng lại xa cách lạ thường. Giống như ngọn hải đăng xa xôi trên biển sương mù mênh m.ô.n.g, rõ ràng là sự chỉ dẫn, nhưng lại khiến ta kính sợ.
Đây là một kh giống với bọn họ, Tề Nhạc Nhân thầm nghĩ, thật là một đặc biệt.
Tô Hòa liếc về phía , ánh mắt lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, hình như ta vừa cười với .
Cơn buồn ngủ kh thể cưỡng lại ập đến, Tề Nhạc Nhân chìm vào giấc ngủ sâu.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.